Ang unang 200 linya.
Trung Quốc, triều Minh, năm Cảnh Thái thứ 8, tức năm 1457 sau Công nguyên,
khi đó, thái giám chuyên quyền, thâu tóm triều chính,
lại còn khống chế hai tổ chức lớn...
là Đông xưởng và Cẩm y vệ.
Đây là Cẩm y vệ.
Đây là "Phiên tử" của Đông xưởng, Phiên tử có nghĩa là mật thám.
Bọn Phiên tử này cùng Cẩm y vệ, kẻ nào kẻ nấy đều rất tàn nhẫn.
Lão bách tính khi đó, chỉ cần nghe chúng đến là run rẩy tim gan.
Đây là nhị đương đầu của chúng, Mao Tông Hiến.
Đây là đại đương đầu của chúng, Bì Thiệu Đường.
Lũ người này ai nấy võ nghệ cao cường, không có gì là không dám làm.
Thủ lĩnh của chúng là "Tào Thiếu Khâm".
Hắn chẳng những quyền thế hiển hách, mà còn tinh thông kiếm thuật.
Võ công đã đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực.
Các đại thần trong triều khi đó nhìn thấy Tào Thiếu Khâm đều sợ như rắn rết.
Hôm nay hắn là Giám trảm quan
người bị giết là thái tử thái phó, binh bộ thượng thư - Vu Khiêm.
Vu Khiêm là trung thần ái quốc bảo dân thời bấy giờ.
Nhưng lại bị lũ quyền thiện gian tiểu tìm cách vu oan
gán cho tội làm phản, bị phán xử tử hình.
Gia thuộc bị đày đi Long Môn.
Nhà giới thiệu: Sa Vinh Phong.
Nhà sản xuất: Trương Đào Nhiên.
Lên kế hoạch: Trương Cửu Âm.
Các diễn viên chính: Bạch Ưng | Thạch Tuấn | Thượng Quan Linh Phượng.
Tào Kiện | Lý Kiệt | Cao Minh Cát Tiểu Bảo | Cao Phi.
Tiết Hán | Miêu Thiên Hàn Anh Kiệt | Lưu Sở.
Trương Duẫn Văn | Lỗ Trực | Nhị Ngưu A Tử | Tề Vĩ | Dư Kế Khổng.
Từ Phong | Điền Bằng Văn Thiên | Vạn Trọng Sơn.
Quay phim: Hoa Tuệ Anh.
Thu âm: Trương Hoa. Biên tập: Trần Hồng Dân.
Phối nhạc: Châu Lam Bình.
Giám đốc sản xuất: Dương Thế Khánh.
Đạo diễn: Hồ Kim Thuyên.
Ngươi xem, âm hồn Vu Khiêm vẫn chưa tan đâu.
Đày lũ trẻ này ở biên cương, hậu quả vẫn vô cùng.
Đốc chủ quả biết lo xa.
Nhổ cỏ tận gốc, vĩnh viễn không mọc lại.
Mau lên!
- Có người kìa! - Các người đi trước đi.
Đứng lại!
Dừng tay!
Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra!
Tránh ra! Tránh ra!
Còn không cút mau!
Sai quan, mau đưa họ đi đi!
Vị nghĩa sĩ này...
- Đi mau! - Dạ.
Tham kiến đốc chủ.
Chuyện gì thế?
Hử?
Có kẻ chõ mũi vào à?
Chúng chạy chưa xa, có thể đuổi kịp ạ.
Không, đến Long Môn chờ bọn chúng.
Huynh xem!
- Chuyện gì thế? - Huynh xem kìa!
Chà, vào báo với tiên sinh.
Tiên sinh! Tiên sinh! Tiên sinh!
Gì thế? Điên à?
- Có khách đến. - Người đâu?
Ngài xem kìa!
- Xách hành lí cho khách. - Dạ được.
- Đa tạ. Đa tạ. - Hai vị về ạ?
Hẹn gặp lại.
Kỳ quái. Sao có khách đến vào tháng này nhỉ?
Khổ cực rồi, ngài đưa hành lí cho con ạ.
Các vị khổ cực rồi! Mời vào trong ngồi.
Lối này...
Mau pha nước rửa mặt! Pha trà, pha trà!
Các vị khổ cực rồi! Mời các vị ngồi!
Ngồi, ngồi đi.
- Mời ngài uống trà. - Mau rót trà cho khách!
- Mời ngài uống trà. - Ngồi đi.
Ngài thích ở trên lầu ạ?
Mời ngồi, xin cứ tự nhiên.
Rót trà!
Xin cứ tự nhiên, đừng khách khí.
Tiên sinh, ngài đừng vén cái trướng ấy!
Lui ra, lui ra!
Tiên sinh, ngài muốn cái nào tại hạ lấy cho!
Lui ra đi!
Chủ quán!
Chủ quán xuống núi rồi ạ, ngài có việc gì xin cứ phân phó cho tại hạ là được.
Ngươi giữ chức gì ở đây?
Tại hạ quản lý sổ sách.
Hiện giờ quán của ngươi có bao nhiêu khách trọ?
Tháng này lấy đâu ra khách ạ...
Được, chúng ta bao cả quán.
Bao ạ?
Chúng ta ở đây khoảng 5 đến 10 ngày.
Sau khi chúng ta ở đây, ngươi không được cho khách nào khác lưu lại. Rõ chưa?
Rõ rồi ạ, nhưng...
Ngươi đi an bài chỗ ở cho chúng đi.
Dạ được.
Lão gia, xin thưởng chút tiền rượu ạ.
Này! Ra kia đợi.
Dạ, dạ.
Dạ.
Dạ.
Để con đổi cho ngài ấm mới.
- Tiểu nhị! - Dạ!
Mang cho ta tách nước nóng.
Dạ.
Bao nhiêu tiền?
Tuỳ ngài ạ.
Mấy thứ này không hề nhẹ, chúng con khênh hơn chục dặm đường...
Được.
Thủ quân đóng ở đây có bao nhiêu người?
Tại hạ không rõ lắm.
Nói!
Có khoảng 12 người.
Này, mấy tên kia, các ngươi đi đi.
Chúng ta mượn nơi này để làm chút việc.
Sau này có khách đến, ngươi phải hỏi ta mới được phép lưu lại.
Trương phòng tiên sinh, ngươi nghe rõ chưa?
Rõ rồi ạ.
An táng cho mấy tên ấy.
Và mang cho ta một ấm trà ngon!
Tông Hiến, ta ở trên đường dẫn dụ chúng, ngươi dẫn vài người vào trong rừng.
- Gặp nhau dưới núi. - Dạ rõ.
À, để vài người lưu lại khách sạn.
Dạ.
Khách quan, chỗ chúng con hết phòng rồi.
Ta không phải khách trọ.
Vậy ngài là?
Ngô chủ quán các người có nhà không?
À, chủ quán xuống núi mua hàng rồi ạ.
Khi nào về?
Dạ không rõ lắm.
Theo con, hai ngày nữa ngài hãy quay lại đi.
Không, ta chờ ông ấy.
Hả?
Theo con thì... ngài nên đi đi!
Hả? Tại sao?
Bởi vì...
Bởi vì...
chuyện là thế này.
Khách quan, mấy ngày nay chốn này không được thái bình lắm, ngài...
Có phải quân Thát tử muốn đến làm loạn không?
Dạ phải!
Không phải lo, ta đây không sợ chúng.
Hả?
Ê, sao không chơi tiếp đi?
Vả lại chỗ chúng tại hạ cũng hết phòng rồi, ngài nên...
Vừa nãy tiểu nhị nói với ta rồi.
- Ta ở đâu chẳng được. - Ngài...
Cho ta một bát mì thịt cừu, bốn lạng rượu cất.
- Ngài... - Hử?
Một bát mì thịt cừu, bốn lạng rượu cất.
- Này, tiểu nhị. - Dạ.
Ta cũng muốn một bát mì thịt cừu.
Dạ.
Ê...
Ta muốn bát mì trên bàn vị kia.
Hả?
Bát kia kìa.
Nhưng...
À, khách quan, để con mang cho ngài bát nóng hơn.
Đứng lại!
Ta muốn bát kia, nghe rõ chưa?
Rõ thì ai chả rõ... nhưng mà...
Nhường vị kia ăn trước đi.
Đa tạ ngài.
Bắt lấy!
Mời...
Này, tiểu nhị, đừng đứng ngẩn ở đây nữa, vào xem rượu của ta hâm xong chưa.
Dạ.
- Đem cho hắn. - Hả? Nhưng...
Đem cho hắn!
Khách quan.
Rượu của ngài...
Sao thế?
Rượu này...
Đừng, đừng!
Ấy, ấy!
Sao thế?
Rượu này...
- Rượu, làm sao? - Bị đổ rồi ạ.
Xin lỗi ngài.
Này, chuyện gì thế? Ngươi sao thế?
- Ngươi! - Khách quan!
Không phải con!
Khách quan!
Khách quan!
Ngồi xuống.
Đặt cửa cho ta.
Mang dây thừng lại đây.
Để ta khiêng hắn đi!
Ê! Đi mau lên!
Ê, lui ra! Bảo lui ra là lui ra cơ mà!
Giỏi lắm, ngươi bỏ thuốc vào rượu của ta.
Không, không hề!
Không à? Uống hết cho ta!
Ta không uống được rượu!
Không uống được cũng phải uống!
Lui ra!
Các ngươi đúng là lũ chó mù!
Gan ngươi quả không... nhỏ, Ngươi không biết bọn ta là...
Tiểu nhị, đổi cho ta bình rượu mới.
Dạ.
No comments yet. Be the first to leave one.