Ang unang 200 linya.
Anh sống ở đây đã bảy năm rồi, đúng không?
Vâng.
Anh đã từng tham gia trang trại chưa?
Cũng còn tùy.
Không thể nổi bật giữa những người khác.
Anh sống ổn chứ?
Anh là một tài năng.
Trưởng thôn, hôm nay sao lại đùa giỡn tôi?
Chỉ cần cho tôi biết những gì tôi có thể làm cho anh
Tôi sẽ làm hết sức mình.
Tôi sẽ không nhờ ông giúp thêm điều gì nữa.
Đừng làm tôi thất vọng. Hãy làm việc chăm chỉ.
Anh biết đứa con thứ ba của tôi. Nó học kém lắm.
Nhờ anh giúp nó một tay.
Cứ đánh nếu nó không chịu nghe. Không sao
Tôi sẽ để ý đến nó nếu ông nói vậy.
Anh đang làm gì đấy?
Ah?
Chuyện gì vậy?
Họ đã yêu cầu anh làm gì?
Dạy học.
Tôi sẽ vắng lâu và cũng hết bực bội rồi.
Trở về nhà thì không còn gì phải bực bội nữa.
Lao Gan đâu rồi?
Anh đã làm nó như thế nào?
Anh có chịu nói hay không?
Nói ngay! Anh bạn,
lấy cho anh ấy ít nước lạnh!
Giữ lấy!
Có cô nào rồi, phải không?
Ai mà quan tâm!
Tôi mà gửi quà tặng cho ai,
thì tôi sẽ chịu tội với các anh...
Gì? Nói mau!
Trở thành giáo viên có vẻ làm cho anh ấy nhẹ nhõm.
Lao Gan, bọn họ hành hạ anh như vậy
anh chịu thua bọn họ sao?
Cuộc sống thật nhàm chán cho tất cả chúng ta.
Họ chỉ đùa giỡn, không có ý gì khác.
Lao Gan là người dễ tính.
Làm thế nào họ lại yêu cầu anh làm giáo viên?
Làm sao tôi biết?
Nếu không tin, anh cứ hỏi xung quanh.
Chỉ cần đừng quên bạn bè.
Mai mốt, nếu đi ngang trường anh,
hãy cho phép chúng tôi
nghỉ ngơi và uống một giọt nước.
Mặc dù tôi sẽ trở thành một giáo viên,
chúng ta đã cùng nhau chịu đựng rất nhiều,
tôi sẽ không quên tất cả các bạn.
Thôi nào, Lao Gan.
Nếu một ngày nào đó anh có con,
chúng chắc chắn sẽ là học trò của tôi,
tôi sẽ cố gắng hết sức để dạy chúng.
Lao Gan, sao tự nhiên trở nên nghiêm túc vậy?
Chúng ta đã quen nhau trong những năm qua...
Sao, sao anh không mời tôi cùng uống?
Là Lai Di. Nào...
Anh sắp đi dạy? Tôi ghét phải chia tay với anh.
Vuốt ve dọc theo khuôn mặt. Nhẹ nhàng...
Cô không thích anh ấy cho đến khi anh ấy rời đi?
Cô có muốn làm đầu bếp trong trường anh ấy?
Mẹ kiếp! Đừng quá hấp tấp.
Tôi không chỉ là một đầu bếp!
Tôi biết ký hiệu âm nhạc và cách hát!
Tại sao tôi không thể dạy âm nhạc trong trường?
Lao Gan, anh biết những gì tôi có thể làm
Tôi biết...
Yêu cầu tôi sau khi anh đến trường.
Nếu có bài hát với ký hiệu âm nhạc đánh số,
Tôi có thể cho tất cả học sinh hát nó trong nửa giờ.
Chúc mừng.
Chúc mừng. - Rượu ngon.
Lao Gan, nếu anh giúp tôi điều này,
tôi sẽ nâng ly chúc mừng anh 10 lần nữa.
Không phải rượu của cô. Sao cô uống tự nhiên vậy?
Anh làm như nó là của hiếm vậy?
Tôi thấy nhiều đàn ông uống rượu như hạch.
Không phụ nữ nào muốn làm vợ anh hết!
Tụi này không ai dám rớ tới cô đâu.
Đã là giáo viên rồi sao còn cầm mã tấu?
Ném nó đi. Hãy cư xử như một giáo viên.
Anh sao vậy? Muốn giết ai hả?
Ồ, vào đi!
Anh đây rồi!
Tôi đã có một năm ở trường trung học
phổ thông trước khi tôi đến đây
và chưa từng có bất kỳ kinh nghiệm giảng dạy nào.
Tôi không biết liệu tôi có thể làm được không.
Uống chút nước đi.
Lao Gan.
Học trò!
Đặt con dao rựa lên bàn đi.
Đây là phòng của anh. Cái giường,
và bàn làm việc ở đây nữa...
Mẹ kiếp!
Hei Zi,
lần sau, mang cuốc cho tôi.
Tôi nghĩ anh sẽ có một cuộc sống thú vị!
Làm sao có thể vui...
... ở một nơi nghèo nàn như vậy.
Ờ, đây là một công việc khó khăn.
Không tệ.
Chết tiệt!
Chúa tôi!
Sách giáo khoa của ai? Anh ấy có bị bệnh hay không?
Tất nhiên là anh ấy bệnh.
Bệnh gì vậy?
Chẳng ai bệnh cả.
Thầy Li bỏ đi chẳng quan tâm đến nó.
May cho anh ấy vì không mất nó.
Anh cũng vậy. Thật khó để tìm thấy
một cuốn khác nếu bị mất.
Đây là lịch học.
Lớp ll của trường trung học cơ sở.
Tôi nên bắt đầu từ bài học nào?
Học kỳ này mới bắt đầu. Có lẽ bài học đầu tiên...
hay bài học thứ hai.
Hôm nay, chúng ta có một giáo viên mới...
Hãy yên lặng!
Gây rắc rối là không tốt đâu!
Hôm nay, chúng ta có một giáo viên mới.
Lắng nghe kỹ đây!
Đứng lên!
Ngồi xuống.
Các bạn không được ngồi xuống
khi thầy chưa cho phép.
Lớp học bắt đầu.
Lớp học bắt đầu.
Ngồi xuống đi.
Chúng ta nên bắt đầu từ bài học nào?
Bài học đầu tiên... - Bài học thứ hai...
Được rồi, chúng ta hãy mở sang trang bốn.
Lật sang trang bốn.
Lật sang trang bốn. Mọi người!
Này em! Sách của em đâu?
Sách gì? Không có sách.
Không có sách.
Ai là trưởng lớp?
Em là trưởng lớp?
Cho thày biết,
Sao học trò đến lớp mà không có sách?
Chúng em không có sách.
Không có sách? Trước đây các em học bằng gì?
Thày Zhang, sau này là thày Li
lần nào cũng chép bài lên bảng.
Sau đó, tụi em chép lại vào vở của tụi em.
Nhà trường không cung cấp sách cho các em sao?
Chưa bao giờ?
Yên lặng!
Quan chức không có chuyện chặt chém.
Học sinh không có sách.
Học tập là công việc nghiêm túc!
Khi thày còn là học sinh...
Khi còn là học sinh, ngày đầu tiên đi học.
Việc đầu tiên là mua sách mới.
Sau đó, thày bao chúng lại thật đẹp.
Hàng ngày thày mang sách đến trường,
và lấy ra đúng sách cho từng môn.
Em ngồi xuống đi.
Anh cần gì nữa?
Tôi không cần gì cả.
Trường quên phát sách cho học sinh
Tôi đã quên nói với anh, không có cuốn sách nào cả.
Bao nhiêu năm nay đều như vậy.
Lấy đi một ít.
Giấy dán tường hoặc chùi đít, bất cứ thứ gì anh thích.
Đừng nói như vậy.
Em đã chép xong!
Tất cả các em đã chép xong?
Dạ! Đã chép xong...
Các em chép bài xong,
các em có hiểu ý của bài học không?
Ý của bài học này rất rõ ràng.
Nó kể câu chuyện về một ngôi làng.
Em! Ý em thế nào?
Tôi không hiểu!
Đứng lên!
Sao em có thể không hiểu?
Nó rất đơn giản. Em không phải là một kẻ ngốc.
Tôi cần một giáo viên để làm gì?
Đến lượt em!
Tôi nói cho đơn giản. Một chủ đất phá hoại hoa màu.
Những nông dân nghèo nhìn thấu âm mưu của hắn.
Cuối cùng, năng suất được cải thiện.
Nó thật đơn giản! Đến lượt em!
Tôi nói cho đơn giản. Một chủ đất phá hoại hoa màu.
Những người nông dân nghèo nhìn thấu âm mưu của hắn.
Sau đó... ờ...
Cuối cùng, năng suất được cải thiện.
Tôi nói đúng không? - Đúng!
Bạn có một trí nhớ tốt!
Bạn đúng là một giáo viên kinh khủng.
Hãy dạy cho chúng tôi những gì bạn nên dạy.
Đầu tiên là những từ mới, sau đó là cách chia đoạn,
rồi ý chính và cách viết
Tôi có thể dạy tốt hơn thày.
Chắc thày đã làm tệ lắm trong tổ sản xuất,
nên mới phải kiếm sống ở đây.
Đứng lên!
No comments yet. Be the first to leave one.