Ang unang 200 linya.
Những kí ức ngọt ngào đó
Ở bên tôi cả ngày lẫn đêm
Nên chẳng bao giờ, chẳng bao giờ tôi quên
240745-2347.
Trứng cá vây tròn đen…
gỏi vịt, carpaccio, súp lơ.
Trên cạn, con cá
giả vờ không nói một từ
tiếng Nhật nào.
KRISTÓFER HANNESSON II LONDON NĂM 1969
THẺ SINH VIÊN
Takahashi. Takahashi.
ĐÓNG CỬA ĐẾN KHI CÓ THÔNG BÁO TIẾP THEO
Người Iceland được khuyến khích hồi hương.
Nhiều quốc gia đang đóng cửa biên giới, buộc người dân phải cách li.
Du khách Iceland lo lắng vì không biết làm thế nào để về nhà.
Thứ lỗi cho bố.
Chuyến bay 450 của Icelandair đi London sẵn sàng mở cửa lên máy bay.
Hành khách vui lòng đến cổng số 6.
A lô?
Kristófer. Chào bố.
Bố đóng cửa nhà hàng rồi à?
Ừ, bố sẽ đi London.
London! Bố ổn chứ?
Bố ổn. Tối qua bố đã cố liên lạc với con.
Đại dịch đang bùng phát. Bố không nên đi du lịch lúc này.
Bố đi tìm người bạn mất tích.
Bố nói chuyện gì vậy?
Ai mất tích cơ?
Bố chắc là mình không bịa ra chuyện này chứ?
Bố trễ chuyến bay rồi.
Bố ở sân bay rồi sao?
Xin ông cho xem thẻ lên máy bay.
- Xin lỗi, con gái tôi gọi. - Không sao. Thẻ lên máy bay của ông ạ?
- Cảm ơn. - Bố ở đó chứ, Kristófer?
Bố sẽ mua sô-cô-la.
Bố nghe bác sĩ nói chưa?
Chưa, bố chưa.
Vậy bố chưa có kết quả chụp cộng hưởng từ?
Con không phải lo cho bố đâu.
Chẳng phải bố nên đợi đến khi có kết quả à?
Bố sẽ liên lạc nhé, con yêu.
Nói chuyện với con sau.
Cảm ơn cô.
Buổi chiều
Arai ngáy và cái bếp lò
tắt trước bữa tối.
Buổi chiều
Arai ngáy và cái bếp lò
tắt trước bữa tối.
Cái gì thế?
Trông như một bài thơ haiku vậy.
Cậu đọc đi.
Thử đi.
Tôi sẽ giúp.
Được, để tôi thử.
Buổi chiều
anh Arai ngáy và cái bếp lò…
tắt…
…tắt trước bữa tối.
Giỏi lắm, Kristófer.
Cảm ơn ông nhiều.
Cậu đi chứ?
Ta có buổi học đấy.
Với tên ngốc Engstrom đó.
Không, tôi phải làm cái này cho xong đã.
"Sự tái thiết chính trị xã hội chủ nghĩa."
- Không để sau được à? - Không.
Engstrom biến đi, biến đi!
ĐOÀN KẾT THÌ SỐNG HÃY HÀNH ĐỘNG
Không dựng cổng, không cảnh sát!
- Đi đi! - Engstrom biến đi, Engstrom biến,
biến đi!
Việc này sẽ không giúp gì cho mục đích của các bạn.
TẨY CHAY
Nếu chuyện này tiếp diễn, lệnh đình chỉ của họ sẽ không được dỡ bỏ.
Ông dọa đấy à?
- Đi đi! Hãy đi đi. - Engstrom biến đi,
Engstrom biến, biến đi! Engstrom biến, Engstrom biến đi!
KHÔI PHỤC TƯ CÁCH SINH VIÊN HÔM NAY! CHÚNG TÔI ỦNG HỘ SINH VIÊN
- Markus. - Cảm ơn.
Xin lỗi.
Xin chào.
Lãnh tụ công đoàn của chúng ta đây rồi.
Đồng chí Kristófer!
Chúng ta đã vào được bên trong.
Ý cậu là sao?
Làm ơn nói tiếng Anh.
Vài người chúng ta đã vào được tòa nhà cũ.
Họ nhốt tôi và Markús ở ngoài, nhưng bên trong đã đủ người.
Để làm gì chứ?
Để trường dỡ bỏ lệnh đình chỉ.
Trời ạ.
Nhà hát Cổ bị cấm lui tới. Họ biết thế.
Nhưng lũ ngốc đó vẫn nhất quyết biểu tình ngoài đấy.
Trường đâu thể ra lệnh chúng ta có thể gặp nhau ở đâu.
Chuẩn đấy.
- Họ đâu thể đối xử với ta như con nít. - Các cậu cư xử như con nít mà.
Gì chứ?
Có nhiều chỗ khác để gặp nhau,
- nhưng họ cứ chọn Nhà hát Cổ… - Kệ cậu ta.
…vì bị người ta cấm.
Vậy cậu nhất trí với trường về việc này?
- "Nhất trí với trường." - Thôi nào. Cậu ấy đùa thôi.
Nâng cốc nào, anh bạn. Cậu nghiêm túc quá rồi.
- Nâng cốc. - Nâng.
- Chào ông. - Buổi chiều tốt lành.
Tôi là Kristófer Hannesson.
Vâng.
Tôi phải cảnh báo ông là có tin đồn về lệnh phong tỏa
sớm nhất là ngày mai,
việc đó sẽ buộc chúng tôi đóng cửa khách sạn.
Thế thì tệ quá. Tôi định ở lại.
Mặt tích cực là ông sẽ ở lại với mức giá bằng một nửa nhỉ?
Tất nhiên rồi. Cảm ơn anh.
A lô?
Tôi gọi điện từ văn phòng bác sĩ Stefansson.
- Ông là Kristófer ạ? - Vâng.
- Hôm nay ông có buổi hẹn. - Hôm nay ư?
Chúng tôi đã có kết quả chụp cộng hưởng từ.
E là tôi quên mất. Tôi xin lỗi.
Hiện giờ tôi đang đi du lịch.
- Quan trọng là ông đến càng sớm càng tốt. - Xin lỗi ông.
Không được nói chuyện điện thoại trong phòng ăn.
Tiếc là tôi phải cúp máy rồi.
Chào cô.
Tôi gặp khó khăn khi nhớ một số việc.
Nhớ lờ mờ à?
Tôi thường khó tin vào trí nhớ của mình.
Thường ư?
Hoặc là phần lớn thời gian.
Kĩ năng vận động của ông thế nào?
Tôi bị cứng cơ vào buổi sáng
và suốt cả ngày.
Cảm giác như bị xe tải đâm vậy.
- Buổi sáng ư? - Vâng.
Tôi đang mất dần các kĩ năng vận động tinh.
Buộc dây giày, cài cúc. Nhắn tin.
- Ông có tập luyện chứ? - Đương nhiên.
Tôi đọc thuộc số tài khoản ngân hàng, số căn cước, thực đơn nhà hàng.
- Và thi thoảng đọc thơ haiku. - Haiku?
Ông biết đó là gì chứ? Thơ của Nhật.
Tôi có nghe nói.
Xét nghiệm ông làm không cho chúng tôi biết nhiều,
nhưng có đưa ra chỉ dẫn.
Chúng ta cần chụp cộng hưởng từ.
Não của ông.
Đang tiết lộ bí mật của tôi.
Có gì cần giấu sao?
Không hẳn.
Kristófer.
Ở vào hoàn cảnh như của ông, người ta thường tận dụng cơ hội này
để giải quyết nốt những việc còn dang dở.
Khi mà họ vẫn còn có thể.
Tôi chỉ khuyên thế, phòng khi ông có việc gì chưa giải quyết.
Bỏ học vì bị đình chỉ ư?
Tôi bỏ học vì trường này chịu sự quản lí
của những kẻ bảo thủ áp bức.
Tôi tự hỏi chúng ta đang giải quyết việc tái thiết chính trị xã hội chủ nghĩa
hay là tái thiết Kristófer Hannesson.
Jónas, cậu nghĩ đường cong cung cầu
- sẽ giúp chúng ta tạo sự khác biệt chứ? - Ừ.
- Vậy sao cậu không bỏ học? - Tôi vừa nói sẽ bỏ mà.
Cậu ấy sẽ bỏ học thật sao?
Tôi chịu. Cậu ấy nói chuyện đó một thời gian rồi.
Nghe này, cậu có thể gia nhập giai cấp vô sản đấy.
"Tuyển nhân viên."
Họ đang tuyển người đấy.
Kristófer muốn gia nhập giai cấp vô sản.
Đi đi. Xin việc chỗ người Nhật đi.
Được.
Này, Kristófer.
Đúng là tên ngốc.
Xin chào?
Thôi nào, Kristófer!
Chào ông.
Sáu giờ chúng tôi mới mở cửa.
Không, thật ra tôi đến để xin việc.
Cái… Có tấm biển ở ngoài cửa.
Cậu muốn rửa bát à?
Vâng. Ý tôi là nếu là công việc đó.
Mười giờ sáng mai cậu đến phỏng vấn nhé.
Cảm ơn ông.
Xin lỗi.
Xin lỗi anh.
Sao rồi? Cậu được nhận vào làm chứ?
Thôi nào. Cậu không làm thật đấy chứ?
Có đấy.
Cứu thế giới bằng cách làm bồi bàn sao?
Không, người rửa bát.
Vậy sẽ tạo sự khác biệt đấy.
JOHN VÀ YOKO BIỂU TÌNH NẰM VÌ TÌNH YÊU
Chào cô.
- Xin lỗi. Tôi tưởng… - Đến giờ ăn trưa chúng tôi mới mở cửa.
Không, thật ra tôi đến để phỏng vấn xin việc.
- Phỏng vấn? - Vâng.
Vâng. Anh đợi ở đó nhé.
Vâng. Cảm ơn.
Anh Takahashi.
Vâng?
No comments yet. Be the first to leave one.