Ang unang 200 linya.
LÍNH: Achtung !
PHỤ NỮ: Đó là trong bộ sưu tập Clouvet, phải không?
Nó đã được đưa vào.
- Bà có thích nó không? - Phải đợi đến lúc được hỏi sao?
Đây là nghệ thuật thoái hóa, bà biết đấy.
Là một sĩ quan trung thành của Đệ tam Quốc xã, tôi nên gièm pha nó.
Tôi thường tò mò tự hỏi sẽ cố gắng
để xác định thị hiếu và ý tưởng bằng sắc lệnh.
Nhiều lần trong bốn năm qua tôi muốn cảm ơn ông.
Vì không như những gì bà mong đợi?
Vì đã cứu được tất cả thứ này. Bảo vệ nó.
Bà cảm thấy thoải mái khi cảm ơn tôi vì Paris sắp được giải phóng, phải không?
Có lẽ.
- Không cần thiết phải vậy. - Tôi có thể đã bị đưa đi.
Một người khác đã được chuyển tới để trách nhiệm về viện bảo tàng.
Có lẽ tôi nên cảm ơn bà..
Tôi thật ngốc nghếch.
Tôi biết nhiều cuốn sách đã bị đốt cháy.
Những thứ khác.
Tôi lo sợ rằng những thứ này sẽ bị mất.
Một cuốn sách có giá trị một vài franc.
Người Đức chúng tôi có thể chấp nhận tiêu hủy những thứ đó.
Chúng tôi có thể không đánh giá cao giá trị nghệ thuật, nhưng giá trị tiền mặt là một vấn đề khác.
Ông sẽ không thuyết phục được tôi rằng ông là một người thô lỗ.
Tôi biết những bức tranh này có ý nghĩa gì với ông.
Bà là một người phụ nữ nhận thức.
Chúng tôi đang tháo bỏ các bức tranh.
- Đóng gói cẩn thận. - Ông sẽ mang chúng đi đâu?
- Đến một nơi an toàn. - Nhưng không nơi nào an toàn như Paris.
Thành phố đã được tuyên bố mở cửa. Nó sẽ không bị đánh bom hoặc pháo kích.
Đội trưởng.
Tôi muốn những thứ này ở nhà ga vào ngày mai, đóng thùng và sẵn sàng để được đưa lên tàu.
- Thế còn tàu của tôi? - Nó đã bị hủy bỏ, thưa ngài.
- Ai đã hủy nó? - Tôi đã làm.
- Anh là ai? - Labiche, Đại tá. Thanh tra khu vực.
Dưới sự giám sát của tôi, tất nhiên.
Từ khi nào một người Pháp có thẩm quyền hủy bỏ một chuyến tàu Đức?
Chúng tôi đang tạo nên một đoàn tàu vũ khí đặc biệt, Đại tá.
Mức ưu tiên cao nhất.
- Do lệnh của ai? - Von Rundstedt.
Tư lệnh quân đội, Mặt trận phía Tây.
Bao lâu thì tàu của tôi có thể rời đi?
Ngay sau khi tôi nhận được một lệnh khác. Đó là quân đội của ông, Đại tá, không phải của tôi.
Anh sẽ nhận được lệnh. Chuẩn bị tàu vào chiều nay lúc 3h30.
- Heil Hitler. - Heil Hitler.
Tôi đang gọi cho Tướng Von Lubitz.
Tôi muốn nối đường dây tới Bộ chỉ huy Thống chế.
Vâng, ngay lập tức!
Bộ chỉ huy Thống chế? Văn phòng của Tướng Von Lubitz đang gọi.
Đại tá Muller, làm ơn.
Tôi đã cố gắng tiếp cận anh, Đại tá Von Waldheim.
Đại tướng đã hủy tất cả các cuộc hẹn không liên quan đến việc sơ tán Paris.
- Ông ấy có ở đây không? Một mình? - Vâng, thưa Đại tá,
... nhưng tôi có lệnh không cho ai vào...
- Chuyện gì vậy, Đại tá? - Một chuyến tàu tôi đặt hàng đã bị hủy.
Tôi đã được thông báo phải cần có sự cho phép của ngài.
Tín hiệu từ Tướng Von Rundstedt, thưa ngài.
Đường cao tốc giữa Avranches và Mortain đã bị người Mỹ cắt.
Anh có thể thỉnh cầu thông qua các kênh bình thường.
Ông đã từng nói các kênh bình thường là một cái bẫy,
trong đó để bẫy các sĩ quan thiếu chủ động.
Hàng hóa của anh là gì?
Tôi không chia sẻ sự nhiệt tình của anh cho nghệ thuật.
Ngay cả khi tôi làm vậy, nó sẽ không tập trung vào mấy thùng rác thoái hóa này.
Tôi cũng không mong đợi sự ưu tiên hơn trong nhu cầu sống chết của vận tải thời chiến.
xxxxxxxxxxx
Chào buổi sáng, Đại tá.
Sư đoàn chiến xa SS Đệ nhị đã lui trở lại Falaise.
Báo cáo về tiềm lực còn lại của họ.
Có thể là không khôn ngoan khi để lại một tỷ đồng vàng trong Ngân hàng Pháp?
Có đủ tiền để trang bị mười sư đoàn chiến xa?
Hãy nêu quan điểm của mình, Đại tá.
Tiền là vũ khí.
Chuyến tàu chở những thứ có thể thương lượng như vàng, và có giá trị hơn.
Tôi nghĩ Berlin sẽ thích hơn khi nó trong tay Đệ tam Quốc xã.
Tôi phải cảnh báo anh, Đại tá.
Trong trường hợp mặt trận trở nên quan trọng hơn, tôi sẽ hủy bỏ thẩm quyền này.
Khi nào anh sẽ sẵn sàng?
Tàu sẽ sẵn sàng khởi hành vào sáng mai lúc 9:15, Thiếu tá.
Vào đi. Vào đi.
Đây là cô Villard từ Viện bảo tàng eu de Paume, .
Tôi mang cô ấy theo.
Cô Villard có một vấn đề.
- Tôi nghĩ nhóm của anh có thể giúp cô ấy. - Không phải là giúp tôi.
Ông hiểu chứ? Những bức tranh thuộc về nước Pháp.
- Những bức tranh? - Chuyến tàu anh đang chuẩn bị cho Đại tá.
Ông ta đang ăn cắp một đống họa phẩm.
Anh nên biết chúng giá trị thế nào!
- Nó không chỉ là tiền bạc. - Cô ấy muốn chúng ta làm gì?
- Cô ấy muốn chúng ta nổ tung tàu. - Ôi không! Không, anh đã hiểu lầm.
Chúng thậm chí không thể bị hư hại. Chúng không bao giờ có thể thay thế được.
Chúng không chỉ... Đây, tôi có danh sách.
Renoirs, Cézannes, 64 Picassos, 29 Braques.
Degas, Matisse.
Ông ta lựa chọn rất cẩn thận. Chỉ những bức họa giá trị nhất. Di sản quốc gia.
- Bà muốn chúng tôi làm gì, thưa bà? - Cô.
Chà, tôi nghĩ, có lẽ, nếu anh có thể làm dừng tàu.
Làm dừng tàu không đơn giản, thưa cô.
- Cô có thể bị giết nếu làm dừng một chuyến tàu. - Đặc biệt nếu cô là người Pháp,
và tàu là của Đức.
Tôi biết. Tôi đã hiểu.
Nhưng Paris sẽ sớm được tự do, điều đó có đúng không?
Nhưng nếu những bức tranh không có ở đây...
Báo cáo mới nhất của chúng tôi là quân Đồng minh sẽ có mặt ở Paris trong vòng một tuần.
Có lẽ ba hoặc bốn ngày.
Von Waldheim phải cho tàu ra khỏi trước đó.
Chúng ta có thể làm nó chậm lại được không? Trì hoãn nó lại? Anh nghĩ sao?
Chúng tôi có thể thổi tung nó lên. Có thể.
Đặt một số chất nổ dưới những chiếc xe và thổi tung nó lên.
Họ sẽ bắn một vài con tin, nhưng đó là cái giá anh phải trả.
- Những bức tranh của cô có quan trọng không? - Cô ấy không muốn nó nổ tung.
London đồng ý nghệ thuật là quan trọng.
Bất cứ điều gì chúng ta có thể làm để cứu nó. Nhưng họ để nó cho chúng ta xử trí.
Tại sao không? Họ có thể mất gì?
Sáng nay chúng tôi có bốn người trong nhóm bỏ đi.
Bây giờ chúng tôi chỉ còn ba. Một, hai, ba.
- Bernard? - Chúng tôi bắt đầu với 18.
Giống như tranh của cô, chúng tôi không thể thay thế họ.
Đối với những điều nhất định, chúng tôi chấp nhận rủi ro. Nhưng tôi sẽ không lãng phí cuộc sống vì những bức họa.
Nhưng chúng không thể để bị lãng phí.
Tôi xin lỗi. Tôi biết đó là một điều khủng khiếp để nói ra.
Nhưng những bức tranh đó là một phần của nước Pháp.
Người Đức muốn mang chúng đi.
Họ đã lấy đất đai của chúng tôi, thức ăn của chúng tôi. Họ sống trong nhà của chúng tôi.
Và bây giờ họ đang cố gắng để lấy đi nghệ thuật của chúng tôi.
Vẻ đẹp này, viễn ảnh của cuộc sống sinh ra từ nước Pháp.
Viễn ảnh đặc biệt của chúng tôi. Niềm tin của chúng tôi.
Chúng tôi giữ nó trong niềm tin. Anh không nhìn thấy sao?
Cho tất cả mọi người. Đây là niềm tự hào của chúng tôi.
Những gì chúng ta tạo ra và gìn giữ cho thế giới.
Có những điều tồi tệ hơn để mạo hiểm cuộc sống của anh còn hơn chuyện này.
Tôi xin lỗi, thưa cô. Chúng tôi không thể giúp cô.
Tàu đi qua khu vực của anh ấy. Tất cả tùy thuộc vào anh ấy.
Cô không có bản sao của chúng à?
Xin lỗi vì đã làm mất thời giờ của các anh.
Tôi tôn trọng các anh về những gì các anh đang làm.
Tôi mong rằng không ai trong số các anh sẽ bị tổn hại.
- Cô ấy là một phụ nữ tốt. - Chuyện gì đã xảy ra với Bernard?
Tôi đã uống cà phê với anh ấy vào sáng sớm hôm nay.
Chúng đến sân ga bắt anh ấy, cùng với một số người tị nạn.
Tôi đã nhìn thấy toàn bộ.
Họ chỉ vào sân ga và bắt anh ta.
Tôi nghĩ rằng chúng ta đến đây để nói về tàu chở vũ khí.
Nó là một vụ lớn, hả, Labiche? Khi nào nó rời đi?
9:15 sáng mai, giờ chính xác.
Chúng chắc phải tuyệt vọng khi chạy giữa ban ngày.
Nói cho tôi biết lịch trình.
Nó sẽ đến ga tại Vaires lúc 09:45.
Năm phút để đổi hướng tàu vũ khí và tiếp nhận nhóm phòng không.
Nó phải lăn bánh lúc 10:10, không chậm hơn.
Sẽ thật tuyệt nếu nó bị trì hoãn trong mười phút.
Máy bay Anh sẽ oanh tạc sân ga Vaires sáng mai lúc 10:00.
Ném bom dọn sạch.
Nếu lúc đó tàu đang ở trong sân...
Mười phút? Không dễ dàng đâu.
Anh có làm được không?
- Hiện tại, tôi không biết chắc phải làm thế nào. - Điều đó tùy thuộc vào anh.
Các máy bay sẽ ném bom vào đúng 10:00.
Tàu sẽ ở đó hay không?
Chúng tôi sẽ làm nó chờ ở đó.
Tôi tự hỏi ông ta sẽ ở đâu lúc 10:00.
Nơi tôi muốn được có mặt. Trong văn phòng của ông ta.
- Tôi không thích chuyện đó. - Ai mà thích chứ?
Ý tôi là chuyến tàu nghệ thuật.
Nếu người Đức rất thèm muốn nó, có lẽ chúng ta nên làm gì đó.
Hãy quên chuyện tàu nghệ thuật đi. Ngày mai, chúng ta đã có đủ chuyện để làm.
Điều đó nhắc nhở tôi, tôi sẽ cần một kỹ sư khác cho con tàu nghệ thuật.
- Tôi sẽ phải giao nó cho Papa Boule. - Papa Boule?
- Papa Boule không được! - Tôi không có lựa chọn. Còn ai ở nơi ấy?
Nó là một việc dễ dàng. Con tàu sẽ không rời đi trước tối.
Nó sẽ ở Đức vào buổi sáng.
Hẹn gặp lại.
Đừng có bơm dầu vào bất cứ đâu, chết tiệt!
Hãy nhìn nơi anh đang bơm nó.
Cỗ máy này đã chạy trước khi anh được sinh ra.
Nó giống như một phụ nữ. Nếu anh không đối xử đúng với nó, nó sẽ khiến cuộc sống của anh khốn khổ.
Cầm cái này. Làm cho đúng, vì Chúa.
Bởi vì tôi sẽ quay lại kiểm tra sau khi uống cà phê.
Bây giờ hãy nhớ. Tra dầu mỡ không phải như tắm rửa.
- Papa. - Mmm-hmm.
Cái tách.
Tôi thấy Labiche cuối cùng cũng cho anh một chuyến tàu.
- Và tất cả trên đường đến Đức. - Vài chuyến tàu.
Anh có thấy cỗ pháo nào không? Một chuyến tàu chở vũ khí đủ làm một người thấy là quan trọng sao?
Điều đó có thể thay đổi được cuộc chiến sao?
Bất kỳ lô hàng quan trọng nào đi đến mặt trận.
Boule.
anh đã đọc những gì viết trên những cái thùng đó chưa?
Tôi không tin bất cứ điều gì họ viết. Những bức tranh! Mở một thùng đi.
Anh sẽ tìm thấy rượu sâm banh, nước hoa và mọi thứ khác mà chúng đã đánh cắp từ chúng ta.
Tôi đã nói chuyện với một trong những tài xế xe tải. Đây là những bức tranh.
- Vậy thì sao? - Nghệ thuật tuyệt vời. Picasso. Gauguin. Renoir.
Renoir. Tôi từng quen một cô gái làm người mẫu cho Renoir.
Người cô ta toàn mùi sơn.
Boule, anh là một kỹ sư giỏi, anh đã nói với tôi như vậy.
Nhưng trong vấn đề văn hóa, anh thật đáng buồn.
Champagne và nước hoa có thể thay thế được. Nhưng nghệ thuật thì không thể.
- Những bức tranh này rất quan trọng. - Có thật không?
Vinh quang của nước Pháp.
Vinh quang của nước Pháp?
No comments yet. Be the first to leave one.