Ang unang 200 linya.
KHÔNG GÌ ĐẸP HƠN
00: 00: 30.197 -> 00: 00: 35.362
00: 00: 39,807 -> 00: 00: 46,440 We've proven romance is still
00: 00: 46,547 -> 00: 00: 54,579 The best of everything
00: 00: 54.688 -> 00: 00: 59.057 That sudden thrill
00: 00: 59.160 -> 00: 01: 05.793 The best of everything
00: 01: 05.900 -> 00: 01: 11.099 That one little sigh
số 8 00: 01: 11.205 -> 00: 01: 16.404 Is treasure you cannot buy
00: 01: 16.510 -> 00: 01: 21.470 Or measure by any test
00: 01: 21.582 -> 00: 01: 25.916 The best of everything
00: 01: 29.090 -> 00: 01: 35.518 You found the moon and the sun
00: 01: 35.629 -> 00: 01: 40.623 Yes, he's the one, it seems
00: 01: 40.734 -> 00: 01: 43.202
00: 01: 43.304 -> 00: 01: 47.263 But soon it's done
00: 01: 47.374 -> 00: 01: 54.712 And not the fun it seems
00: 01: 54.815 -> 00: 01: 59.184 You walk through the night
00: 01: 59.286 -> 00: 02: 05.316 Just groping, it's still all right
00: 02: 05.426 -> 00: 02: 07.951 You're hoping
00: 02: 08.062 -> 00: 02: 13.728 Love can be all or nothing
00: 02: 13.834 -> 00: 02: 19.670 But even when it's nothing
00: 02: 19.773 -> 00: 02: 22.469 It's still the best
00: 02: 22.576 -> 00: 02: 29.812 The best of everything (Đẹp nhất trên tất cả mọi thứ
00: 02: 29.917 -> 00: 02: 35.082 We've proven
00: 02: 35.189 -> 00: 02: 40.183 Romance is still
00: 02: 40.294 -> 00: 02: 44.924 The best
00: 02: 45,032 -> 00: 02: 47.000 Of
00: 02: 47.168 -> 00: 02: 59.069 Everything
- Chào. - Chào. Mọi người đâu rồi?
Cô đến sớm. Cho thêm 2 phút nữa, rồi lo mà chạy trốn.
- Ngày đầu tiên, công việc đầu tiên? - Sao anh biết?
Cái nón. Chúc may mắn.
Cám ơn.
- Chỉ một phút thôi. Cô chờ một phút được không? - Cà phê?
Tôi đang cố nói chuyện với Bob.
Chào cô. Cô đến từ Dịch vụ Giới thiệu Việc làm?
- Vâng. Tôi là Caroline Bender. - Tôi là Mary Agnes, trưởng nhóm đánh máy.
Có mang thẻ theo? "Chính tả: 120 chữ một phút".
- Không tệ. Đại học nào? Vassar? - Radcliffe.
Tôi tự đến từ trường dạy kinh doanh. Chị phải làm một bài kiểm tra đánh máy.
Đánh trang này. Hai cô giúp tôi đã nghỉ việc và đi lấy chồng.
Chị sẽ thay thế một trong hai người đó, nếu qua được bài kiểm tra, vậy đó. Chị đã lập gia đình ?
- Không. - Hứa hôn?
- Không chính thức. - Tôi biết. Tôi cũng đã không chính thức trong 2 năm.
Nhưng bây giờ tụi tôi vẫn thả rong. Tụi này sẽ lấy nhau một năm kể từ tháng trước.
Đó là thực tế ngày mai.
Chà, bạn muốn một váy cưới $200, phải cần tới cả đống phiếu lương.
- Hai trăm đô? - Tôi đang làm việc để có chiếc áo ngủ. $70.
- Nó làm bằng gì vậy, tiền đô? - Nghe này, nó chẳng làm bằng gì cả.
Bạn có thể giấu nó trong nắm tay bạn. Bạn phải nghe những gì thằng bồ tôi nói.
Anh ta nói... Ô, thôi đừng bận tâm hắn nói gì. Sẵn sàng nhé?
Bấm giờ. Bắt đầu.
- Hết giờ. - Ai vậy?
Mike Rice. Anh ta là chủ bút một tạp chí về thể dục thẩm mỹ của giới trẻ.
Bán số lượng lớn. Thật đáng sợ khi bạn nghĩ rằng...
anh ta là thứ duy nhất giữa chúng ta và tất cả bọn trẻ phạm pháp.
Giữ cô nhìn chăm lên trần nhà ban đêm. Hoàn hảo. Cô được tuyển dụng.
- Hy vọng cô sẽ thích nơi này. - Cám ơn. Tôi cũng vậy.
- Chào buổi sáng, Mary Agnes. - Chào, Bà Lemont.
Cần xong gấp tài liệu tôi đưa cô tối qua. Hãy đưa lại tôi càng sớm càng tốt.
Tôi sẽ làm. Đó là phụ tá chủ bút khâu sắc đẹp của tạp chí America's Woman.
- Cô ấy chưa đính hôn. - Cô ấy đẹp.
Có đủ thứ đẹp để làm thành cô ấy. Cô ta đã trải qua một trong các đại học hôn nhân nhanh.
Chị biết thứ đó. Tồn tại được một năm.
Bây giờ cô ấy có một đứa con và sống với mẹ cổ. Ý tôi là, cô ấy mong cơ hội gì chứ?
Đàn ông cỡ tuổi cô ấy chỉ muốn có con của chính mình, không ai muốn con thiên hạ.
Hôm nay chị làm cho cô Farrow. Gregg Adams, thường làm cho cô ấy, đang nghỉ bệnh.
- Cô Farrow? - Phòng của cổ, chị sẽ mến cô ấy.
Đã có 12 thư ký trong ba năm...
và cô ấy gần gũi với một phó chủ tịch đã có gia đình, nếu chị hiểu ý tôi.
- Chị xác nhận? - Chà, tôi không biết.
Tôi không. Đi nào.
Chào. Tôi là Brenda.
Chị muốn uống cà phê trong ly giấy, hay muốn cà phê trong bình?
- Cô muốn bình. - Tốt. Cám ơn.
- Tôi muốn ly giấy. - Tôi biết. Tôi làm chị thất vọng.
Nhìn cô ta. Cô ta để chị trả tiền chiếc bình...
sau đó cô ta trả nó lại và giữ tiền ký gởi cho mình.
- Cũng giống như với răng cô ta. - Răng của cổ?
Ừm. Cô ấy đính hôn, và cô ấy thay tất cả răng hư...
vì thế chồng cô ta sẽ trả tiền những chiếc răng mới.
Bộ mọi người trong phòng đều hứa hôn?
Tôi không biết. Tôi không có thói quen tọc mạch.
Đây là bàn của Gregg. Chị có thể sử dụng nó hôm nay.
Chà, chúc may mắn. Nếu chị muốn bất cứ gì, hãy lúc lắc xâu chuỗi.
Cám ơn.
Eddie, em muốn anh đừng đi.
Học bổng chỉ có một năm. Sau đó anh sẽ trở về kết hôn em.
Nhớ anh một chút hả?
Khách thăm viếng xin lên bờ. Tất cả khách thăm xin lên bờ.
Khách thăm viếng xin lên bờ. Tất cả khách thăm xin lên bờ.
Khách thăm viếng xin lên bờ. Tất cả khách thăm xin lên bờ.
- Đừng ngừng yêu anh, Caroline. - Cô Bender.
- Caroline. - Miss Bender. Miss Bender?
- Caroline. - Miss Bender. Miss Bender?
- Tôi là Amanda Farrow. - Cô Farrow, tôi xin lỗi.
Cô có thể vào phòng tôi trong giây lát.
Tôi nói trong giây lát.
Rồi sẽ ổn thôi. Tôi cũng sợ hãi trong ngày đầu tiên. Rồi nó sẽ hết.
- Chào buổi sáng, Mr. Carter. - Chào buổi sáng, Barbara.
Oh, Caroline. Cô có thể gọi cho tôi ít cà phê. Đen, không đường.
- Vâng, thưa cô Farrow. Tôi làm sao... - Gọi tổng đài, yêu cầu quán cà phê.
Không, không, không, không. Tại bàn làm việc bên ngoài của cô.
Trước khi cô làm chuyện đó, cô xếp lại mấy tập hồ sơ này?
Tập T đã bị xáo trộn với tập M sao đó.
Cô có thể làm chuyện đó sau. Mở thư trước.
Nó ở trong hộp dưới mũi cô, thân yêu.
Caroline, tôi chưa kết thúc chỉ thị của tôi.
Khi tôi đang nói, cô mở thư.
Đòi hỏi bất cứ hồi đáp cá nhân nào phải ở đây. Không đây hay đây, mà ở đây.
Cô có hiểu không?
Tốt. Đó là một cái gì đó.
Cô trả lời những thư quấy rầy, Tôi muốn thấy mọi thứ cô viết trước khi cô gởi đi.
- Mọi thứ rõ rồi chứ? - Tôi nghĩ vậy.
- Vậy cà phê của tôi đâu? - Cái gì?
Cà phê của tôi... Đám trẻ đại học các người đều giống nhau.
Cô nghĩ là cô có thể bước vào nhè nhẹ và trở thành chủ bút sau một đêm.
Cô nghĩ mọi chuyện đều dễ dàng.
Không. Tôi không, ngay cả tôi không nghĩ sẽ dễ dàng là một thư ký giỏi.
Cô không nghĩ vậy? Cô rất là thông minh.
- Nó không phải vậy. - Vậy là tất cả phải không, cô Farrow?
Cho đến lúc này.
Đen. Không đường.
Chào buổi sáng. Tôi là April Morrison.
Tôi biết chị nghĩ tôi thật tệ. Vâng, đúng vậy. Tôi đã không kéo nút chuông báo thức.
Ý tôi là, tôi đã cài đặt nó, nhưng tôi không kéo, nên nó không đổ chuông.
Ừm, tới trễ ngay ngày đầu tiên đến làm việc, ồ, chắc tôi chết mất.
- Trời ơi. - Chị không phải Mary Agnes?
Không. Chị ấy ở đàng kia.
- Chị... Chị muốn nói tôi đã lãng phí toàn bộ bài phát biểu của tôi? - Chà, nó rất là hay.
Trời ơi. Mình lập lại nào.
- Tôi là April Morrison. Tôi biết chị nghĩ... - Cho tôi gặp quán cà phê?
Tôi đã không kéo chốt chuông báo. Ý tôi là, tôi đã cài đặt...
Xin chào, đây là thư ký của cô Farrow.
Bạn có thể đem cà phê lên gấp, được không?
Không, bạn không cần phải bay lên đâu, chỉ cần mang lên lẹ thôi.
- (Chuông báo hiệu) - Cái gì?
- Không. Đen, không đường. - (Tiếp tục ầm ĩ)
Caroline, khi tôi bấm chuông hai lần, có nghĩa là tôi muốn cô tốc ký.
Xin lỗi. Tôi không biết.
Làm cho người ta tự hỏi họ đã dạy cô những gì ở đại học.
Tôi nghĩ là tôi đã bỏ sót khóa học về chuông gọi.
- Hiển nhiên, cô đã quên một điều gì khác. - Tôi xin lỗi?
Bìa cứng lót cho tốc ký, trừ khi, dĩ nhiên, cô dự định sẽ ghi nhớ nó.
Tôi muốn những từ chối đó được gởi trở lại ngày hôm nay.
- Cô có một giờ ăn trưa. - Vâng, cô Farrow.
- Công việc ra sao? - Sưng mặt.
Vậy, hãy ăn thức ăn mềm.
Và dành thời giờ cho chị. Farrow không bao giờ quay lại trước 3.30h.
- Cô ấy không...? - Đương nhiên là không. Cô ấy là một giám đốc điều hành.
- Làm thế nào để cô ấy làm xong việc? - Gíám đốc điều hành không làm việc.
Bạn càng lên cao, bạn càng ít phải làm.
Tới khi bạn lên tới đỉnh, và rồi bạn phải đưa ra quyết định, và điều đó thật khó.
Những người chỉ dưới hàng đầu là những người khỏe nhất.
Điều khôi hài nơi Farrow là cô ấy luôn thích ai đó như chị. Chị biết đấy, thật phức tạp.
Xuống! Nhanh nào. Còn trống nhiều.
- Chà, tạm biệt. - Chị đã ăn trưa chưa?
Tôi luôn luôn ăn bánh sandwich với bạn trai...
tại mấy công trường như Grand Central.
Trong lúc tôi làm việc để kiếm tiền mua áo ngủ thì anh ấy tiết kiệm tiền để lo đồ nội thất.
Bộ phận tiếng Pháp. Cả hai phòng.
- Tốt. - Hẹn gặp lại.
Bye-bye.
Xin lỗi.
- Nhanh chân lắm. - Không có gì. Tôi làm vậy suốt.
- Cô cáo lỗi với Mary Agnes ra sao? - Chị ấy không tin đến một lời.
Nhưng dù sao chị ấy cũng nhận tôi vì bạn Gregg cùng phòng tôi là thư ký thường xuyên của chị ấy.
Chỉ mình cô ấy không ở đây hôm nay. Tôi xin chút đường nhé?
- Chị có phải mới đến New York không? - Không. Còn chị?
Colorado. Chị muốn nói nó không có vẻ...?
- Chà, bây giờ chị nói đến chuyện ấy.. - Tôi biết.
Nhưng cuối cùng tôi sẽ trở nên tinh tế nếu nó không giết chết tôi.
Khăn giấy.
- Chị đến từ đâu? - Wilton, Connecticut.
- Tôi đi xe lửa mỗi ngày. - Có mất nhiều thời gian không?
Ồ, cũng đủ lâu. Tôi sống ở đó với bố mẹ tôi.
Tôi muốn có một căn hộ ở đây ở thị trấn, nhưng tôi sợ tiền lương của mình ...
Để coi, tụi tôi có thể có chỗ cho người thứ ba ở chỗ chúng tôi.
- Gregg và tôi có thể bớt được tiền thuê nhà, để một người mua quần áo.. - Có một đô la rưỡi...
cho một ly cà phê, cô gái? - Với ba đô la cô tiêu được gì?
Tôi ăn trưa ở sở thú và đám hải cẩu ăn. Một con trong đó làm tôi nhớ đến anh trai tôi.
- Chị trốn tránh để làm gì vậy? - Sợ trường hợp phù thủy Farrow ở xung quanh.
Ô, tốt, tôi thích sống liều mạng.
Tôi, ờ, đã đọc vài bản thảo của chị sáng nay.
Tôi là Caroline Bender. Tôi nghĩ tôi sẽ điền chị vào với... ò, mụ phù thủy.
- Cô Farrow? Một phụ nữ đáng yêu. - Ồ, tuyệt vời.
- Bà ấy sẽ mừng khi biết chị đã khỏe trở lại. - Ồ, nhưng tôi không khỏe.
Đại diện của tôi nói buổi đọc hoãn đến mai nên tôi có thêm thời gian để tập dượt màn diễn.
Gregg là một nữ diễn viên tuyệt vời. Cô ấy sẽ tham gia vở kịch mới của David Wilder Savage.
- Chà, thật tuyệt vời. - Tôi chỉ đang thử giọng. Trả lại bạn vào thứ Năm.
Tôi chỉ có 50 xu. Tôi đã ăn số còn lại vì tôi đói.
- Một đô la có giúp được không? - Cám ơn.
Tôi sẽ mua thứ gì ăn tối ở Joe.
- Tạm biệt, Caroline. Hẹn gặp lại trong hố rắn. - Tạm biệt.
- Vui lòng cho tôi một hamburger và một ly sữa?
- Mọi chuyện ổn chứ, Colorado? - Dễ thương lắm, cám ơn.
Chúng tôi đã nói về chị trước khi chị đến. Mọi người ở đây rất thân thiện.
- Chị có xài cái muỗng không? - Chị cứ lấy nó.
- Tôi xin lỗi. - Cô đến trễ.
Tôi biết. Nhưng lúc thang máy đi xuống, cửa mở ra và anh ấy từ Nebraska...
ngay bên cạnh cửa Colorado... - Cô làm việc cho Ô. Shalimar.
No comments yet. Be the first to leave one.