Ang unang 200 linya.
Thượng Hải năm 1903.
Là giấc mộng của tất cả người dân trong nước.
Chỉ cần chịu khó làm việc là có thể nuôi sống vợ con.
Họ sẵn sàng bán mạng, chỉ mong được tạo nên sự nghiệp.
Ở đây chỉ tồn tại một đạo lý.
Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu.
Những người ở đây chăm chỉ làm việc
để xây dựng tương lai tươi sáng.
Nhưng số người đi sai đường,
...gia nhập xã hội đen còn nhiều hơn.
Dưới cái bóng của rượu chè kim tiền,
cuối cùng chỉ còn lại bộ xương trơ trọi.
Nhưng mà
thanh niên trai tráng vẫn ùn ùn kéo đến đây,
kiếm tìm ước mơ.
Đánh chết hắn cho tao.
Mã đại ca.
Con à, thôn này không còn chỗ cho con nữa rồi.
Con hãy cùng Dầu Điều dẫn Tiểu Hoa
lên Thượng Hải tìm cha của con bé.
Tay phải của con có sức mạnh hơn người,
động thủ là có thể làm người khác bị thương.
Sau này khi ra tay với người khác,
nhớ phải nghĩ đến mẹ.
Đến Thượng Hải rồi.
Có tiền thì cho tiền, không thì vỗ tay cổ vũ.
Cám ơn.
Đồ lưu manh.
Đến nơi rồi.
Chào mừng đến Thượng Hải.
Cha ơi.
Chỗ này là biệt thự của bến Thượng Hải
mà Ngưu đại ca nói đến sao?
Rách nát thế?
Tốt hơn ở quê nhiều.
Lưu manh, tìm ai?
- Ngưu đại ca. - Ngưu đại ca gì chứ?
Ngưu Tam Quang, Ngưu đại ca.
Ngưu Tam Quang? Biết ngay các người cùng một hội mà.
Có cơm rồi.
Hảo huynh đệ, mau đi thôi.
Đến trễ là hết cơm đó.
Cho qua, cho qua. Chú đến sớm thế? Chào Thiết sư phụ.
Huynh đệ từ quê lên à?
Đúng thế. Huynh đệ ở dưới quê mới lên nương nhờ tôi.
Làm đại ca,
đâu thể để cho huynh đệ của mình không có cơm ăn.
Sau này anh đừng buôn bán gì nữa,
tìm vài công việc chân tay
ổn định cùng làm với các anh em.
Không thể nợ tiền thuê nhà lâu quá.
Tôi cho anh thêm 2 ngày nữa.
Đươc đươc.
Các huynh đệ, ăn cơm thôi.
Loại hàng quán thế này ở Thượng Hải,
chỉ cần bảng hiệu rớt xuống thôi,
không biết đè chết được bao nhiêu người.
Không đâu. Em thấy Thiết sư phụ là người tốt mà.
Người tốt hả?
Người tốt ở Thượng Hải cũng giống như
phương tiện giao thông công cộng vậy.
Ai cũng lên được, ai cũng ngồi được.
Nếu đã là đại ca của hai cậu,
hôm nay tôi sẽ dẫn hai cậu đi hóng gió, tẩy trần.
Cho hai cậu biết thế nào là Thượng Hải về đêm.
Cậu đói lắm hả?
Ngưu đại ca.
Người ta bảo Thượng Hải rất phồn vinh.
Tại sao ở đây không có ai cả?
Đây chính là tình hình hiện giờ ở bến Thượng Hải.
Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Kẻ thức thời mới tồn tại.
Đúng vậy. Bến Thượng Hải trước đây,
giống như những gì các cậu đã tưởng tượng.
Phồn vinh, chói lọi, rượu chè, kim tiền.
Giống như một miếng thịt ngon,
ai cũng muốn ăn.
Bây giờ bọn Nhật cũng muốn đến ăn một phần.
Đừng lo.
Bây giờ bọn Nhật vẫn chưa thể ăn được miếng đó đâu.
Bởi vì ở bến Thượng Hải,
vốn dĩ đươc 4 tên đầu sỏ của
bang Bổ Đầu chia ra nắm quyền.
Phật Gia, Cừu lão Tứ, ông chủ Bạch, Trần Mỗ,
4 người cùng nhau trấn giữ.
Nhưng năm nay bỗng dưng biến cố lại xảy ra.
Xuất hiện thêm một nhân vật, tên là Long Thất.
Cũng chính tên Long Thất này,
đã thay đổi một cách triệt để tình hình ở bến Thượng Hải.
Bây giờ những người đi lại trên đường,
nếu không phải là dân xã hội đen thì hẳn là kẻ chán sống.
Lúc trước Long Thất đến Thượng Hải,
còn nghèo hơn chúng ta, cũng chẳng có thế lực gì cả.
Nhưng bây giờ cái gì anh ta cũng có.
Anh ta nhờ gì mà được thế?
Chính là nhờ nắm đấm.
Dùng nắm đấm thâu tóm các con đường.
Trước khi điếu thuốc này tắt,
nếu ông vẫn chưa chết.
Tôi sẽ để ông tiếp tục làm ông chủ của Tam Trùng Thiên.
Hôm nay là buổi đàm phán của ông và Long Thất.
Tôi chỉ đến nghe hát thôi.
Các người muốn ra tay, tôi cũng hết cách.
Binh tốt trên sa trường, sợ chết sẽ rút lui.
Trần Mỗ sinh ra ở Thượng Hải, không còn đường lui nữa.
Cho nên, làm người phải biết cách hưởng thụ,
nhất là khi sống ở Thượng Hải.
Kể từ hôm nay, nơi này là của Long Thất tôi.
Sau này không được gọi là Tam Trùng Thiên nữa,
mà gọi là Thất Trùng Thiên.
Có ai phản đối không?
Có ai không?
Ông sẽ không phản đối chứ?
Cừu lão Tứ, sao ông vẫn còn ở đây?
Hay quá, phiền ông đưa tin này giúp tôi.
Bến Thượng Hải,
sau này một nửa là của tôi,
nửa còn lại là của 3 người các ông.
Con đường này làm phân giới,
phần gần biển là của tôi.
Phần còn lại 3 người các ông tự chia.
Ông không phản đối chứ?
Cứ thế đi. Nghe nói cô hát hay lắm,
hãy hát một bài đi.
Anh có thể nghĩ đến em không?
Có thể để em đi với anh
...nếu anh đã bảo, không thể giữ được anh ở lại?
Con đường trở về hơi u tối,
để anh đi một mình, em rất lo.
Em nghĩ hẳn do em không đủ dịu dàng,
không thể san sẻ nỗi buồn cùng anh.
Nếu như không thốt nên lời,
thì cứ để hối hận ghim lại trong tim.
Ngưu đại ca.
Trần Mỗ mà lúc nãy anh bảo rất lợi hại,
chính là lão già nằm trên đất đó à?
Tôi muốn nói cho các cậu biết,
đây chính là bến Thượng Hải.
Mây gió khó đoán, thay đổi chỉ trong tích tắc.
Với sức manh của bốn tên đầu sỏ
cũng không địch nổi sự hoành hành bá đạo của Long Thất.
Anh ta chính là Long Thất à?
Đúng thế. Anh ta chính là Long Thất.
Các cậu xem, về ngoại hình thì phong lưu bay bướm.
Về gia thế thì gia tài đồ sộ.
Về thân thủ,
ở bến Thượng Hải không ai
có thể chịu nổi 10 đòn của anh ta.
Bến Thượng Hải cần anh ta.
Anh ta thuộc về bến Thượng Hải.
Thất gia, chúc mừng.
Nội gia ngạch công hơn 20 năm của Trần Mỗ,
bị tên tiểu tử Long Thất đánh vài đánh đã bể nát tim gan.
Lão Trần coi như chết cũng nhanh chóng,
quá may cho ông ta rồi.
Sau đó,
Áp Bắc, Phổ Đông còn thuộc về chúng ta.
Những nơi còn lại hắn ta lấy hết.
Lấy Tam Trùng Thiên của lão Trần làm phân giới,
vượt ranh giới sẽ đánh.
Thượng Hải, còn một nửa là của chúng ta.
Một nửa còn lại, Long Thất lấy hết.
Còn ra thể thống gì nữa?
Tiền thu về chia một nửa cho người khác.
Tiền của thế giới ngầm thì bảo người đưa cho Long Thất.
3 chúng ta liên thủ đánh lão Trần suốt 3 năm.
Chết hơn 100 người.
Ông ta vẫn còn sống đến ngày hôm nay.
Long Thất xuất hiện, lấy mạng tên chó đó.
Chúng ta còn mong gì nữa?
Ý ông là mượn dao giết người.
Nhưng ông đừng quên rằng,
vỗ béo tên rồng ác độc này,
nhưng ông lại không nuốt được hắn.
Mấy chục năm nay, bọn trai tráng mới nổi cũng đâu ít.
Cuối cùng cũng phải phơi xác nơi đáy hồ.
Ông chủ Bạch, ông nói xem....
...có khi nào chúng ta sẽ giống như lão Trần không?
Lần sau nhớ cắt như thế.
Nếu không thì chặt cái tay này đi cho rồi.
Đợi tên tiểu tử đó thâu tóm thêm nhiều địa bàn nữa.
Tưới nước, bón phân đủ rồi chúng ta mới đi thu hoạch.
Như thế chẳng phải vui hơn sao?
Vui không?
Ra sau.
Đợi tôi.
Anh Lưu, tôi là Quang đây.
Hảo tửu lượng.
Giống như nước lã vậy.
Anh Lưu, hãy tin tôi.
Người lần này tôi giới thiệu với anh,
không giống như những người bình thường đâu.
Anh ta có sức mạnh khôn cùng.
Hơn nữa, một mình anh ta
có thể làm công việc của nhiều người.
Có người mạnh thế sao?
Có, đồng hương của tôi, tên Mã Vinh Trinh.
Một, hai, ba. Lợi hại.
Thêm một người nữa. Nào. Qua đây.
Một, hai, ba.
Thêm lần nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.