Ang unang 200 linya.
Lạy Cha trên trời, chúng con cảm tạ Ngài
vì đã dẫn dắt gia đình này.
Chúng con biết mình không thể nào thấu hiểu trọn vẹn
kế hoạch của Ngài.
Chúng con tin rằng Ngài sẽ dẫn dắt chúng con
vượt qua mọi điều sắp tới.
Chúng con xin Ngài tiếp tục dẫn dắt và bảo vệ...
...khi chúng con bước qua thung lũng bóng tối.
Chúng con cầu xin Ngài ban phước cho gia đình và hành trình này.
"Ngài phán với họ nhiều điều bằng những dụ ngôn,
rằng: 'Này, có người gieo giống đi ra để gieo...'"
Để chúng con có thể tiếp tục phụng sự Ngài,
và truyền bá lời Ngài.
Nhân danh Chúa chúng con là Chúa Giê-xu Christ.
Amen.
Chúng con cầu xin Ngài, Lạy Cha trên trời,
khi chúng con phó thác thân xác ông về với đất mẹ,
xin hãy đưa con trai chúng con, Joshua, vào vòng tay Ngài,
và ôm ấp, giữ gìn nó ở đó mãi mãi.
Nhân danh Chúa chúng con là Chúa Giê-xu Christ.
Amen.
Lạy Cha trên trời, chúng con cảm tạ Ngài vì bữa ăn này.
Nhân danh Chúa chúng con là Chúa Giê-xu Christ.
Amen.
Amen.
Đậu, đậu, toàn là đậu.
Tôi phải xin lỗi ông Campbell, vì món ăn này.
Tôi e là con gái Lilith của tôi không giỏi nấu nướng lắm.
Tại sao Chúa nhân từ lại muốn
ban phước cho tôi bằng con bé, thì tôi cũng không rõ.
Nhưng tôi cho rằng Ngài có kế hoạch cho mỗi người chúng ta.
Tôi thấy ổn mà.
Dù sao thì, ông cũng cần ăn chút thịt,
chắc chắn rồi.
Tôi cũng vậy.
Tôi nghĩ mình có thể đi săn vài con thú.
Có lẽ là... một con thỏ hoặc gà rừng.
Tôi không mong tìm được gì nhiều hơn ở ngoài này.
Cầm lấy khẩu súng đi.
- Tôi á? - Ừ, thêm một cặp mắt nữa cho chắc.
Chà, làm vậy có vẻ hơi thiếu thận trọng đấy.
Nathaniel không có nhiều kinh nghiệm
với súng ống.
Chà, đến lúc học rồi.
Đừng mong tôi làm hết mọi việc.
Ồ, có lẽ cậu phải làm đấy.
Nó sẽ chẳng giúp được gì nhiều đâu.
Nathaniel giống mẹ nó ngày trước.
Khờ khạo và hơi yếu đuối.
Tôi không cố ý gây khó dễ,
nhưng đó không phải việc tôi được trả tiền để làm.
Tôi sẵn lòng giúp.
Mọi người cần phải gánh vác phần việc của mình.
Ý ông là chúng tôi không làm thế sao?
Không hề.
Tôi chỉ nói là Nathaniel đây có vẻ khá thạo việc.
Chắc sẽ không mất nhiều thời gian để dạy cậu ấy đâu.
Và đây là vùng đất khá nguy hiểm.
Có thêm một người cầm súng cũng không thừa.
Ông Campbell.
Nói chuyện chút đi.
Ông Campbell, tôi mong ông đừng nhắc đến
những chuyện như vậy trước mặt...
- Trước mặt bọn trẻ. - Ồ.
Dù sao thì,
cũng tốt hơn nếu có thêm một tay súng phòng hờ.
Và sau này, tôi muốn ông
hãy bàn bạc với tôi những ý tưởng đó trước đã.
Nhưng nếu ông cứ thích rước lấy đau đầu,
thì tôi là ai mà ngăn cản chứ?
Đi đi.
Cậu sẽ phải lau khẩu súng đó khi quay về.
Được rồi, không có cả đêm đâu.
Ăn tối đi, rồi dọn dẹp bát đĩa đi.
Bọn trẻ cần phải học Kinh Thánh.
Ông nghĩ chúng ta săn được gì không?
Tôi đoán là cứ chờ xem.
Vậy là Nathaniel hay Nat?
Ồ, tôi thích được gọi là Nat, nhưng ông ấy chẳng bao giờ gọi thế.
Toàn là Nathaniel thôi.
Cha cậu là người cứng rắn nhỉ.
Ồ, ông ấy không phải cha tôi.
Mọi người luôn cho là vậy
vì khoảng cách tuổi tác đấy.
Ông ấy là anh trai tôi.
Tôi cho rằng ông ấy là người cứng rắn, Josiah ạ.
Nhưng ông ấy là người tốt.
Đức Chúa Trời rất mạnh mẽ trong ông ấy.
Ông ấy biết vị tiên tri,
và đã ở bên ông ấy từ lúc khởi đầu,
cho đến kết thúc.
Dù sao đi nữa, tôi nợ ông ấy lòng biết ơn.
Cha ruột của chúng tôi chắc sẽ không nhận ra tôi đâu.
Mẹ tôi là một...
Mẹ tôi không thể nuôi nổi tôi.
Nhưng Josiah đã đón tôi về, và nuôi nấng tôi.
Tôi cho rằng ông ấy là người gần gũi nhất
với một người cha thực thụ mà tôi từng có.
Ông Campbell?
Ned.
Ned, được rồi, ừm...
Tại sao ông lại dẫn đường cho chúng tôi?
Ông là người Anh, đúng không?
Người Úc.
Nó giống như một...
thuộc địa của Anh vậy.
Xa lắm, tận bên kia thế giới.
Nhưng mà, tại sao ông lại dẫn đường cho chúng tôi?
Tại sao ông biết đường?
Chà, tôi đã ở vùng đất này
rất lâu rồi.
Từng làm bảo vệ cho xe ngựa Wells Fargo.
Đã đi khắp cái vùng đất chết tiệt này rồi.
Ông nghe nói về hội Pinks chưa?
Ồ, có chứ, tất nhiên rồi.
Ông là người của Pinkerton à?
Đã từng, một thời gian.
Tại sao giờ ông không làm nữa?
Già rồi, câu trả lời đơn giản vậy thôi, tôi đoán thế.
Nhìn này.
Tôi đang dẫn các ông, nên là cứ đi hướng này, được chưa?
Và tôi biết làm thế nào để đưa ông đến nơi,
nhưng chủ yếu là vì nhà thờ của ông đã trả tôi rất, rất hậu hĩnh.
Tôi khá thạo với món này khi cần thiết,
và đó là tất cả những gì ông cần biết.
Nghe này, chúng ta sẽ chẳng bắt được gì đâu
nếu cứ nói chuyện ồn ào thế này, được chưa?
Được chứ?
Được.
Ông sẽ chẳng bắn trúng thứ chết tiệt nào đâu
với cái nòng súng chĩa xuống đất thế kia, hiểu không?
Ông thực sự chưa bao giờ đi săn à?
Chưa.
Chỉ cho tôi tư thế của ông xem.
Để vai thẳng hàng với nòng súng.
Khuỷu tay khép lại, giữ chặt.
Báng súng tì vào vai.
Thả lỏng cơ thể.
Hít thở.
Chỉ đặt ngón tay lên cò súng
nếu ông thực sự muốn giết thứ gì đó.
Giờ sao nữa?
Ông đợi con vật xấu số nào đó xuất hiện,
rồi ông bắn nó.
Chỉ vậy thôi sao?
Phải.
Ông không bắt được tôi đâu!
Xem này.
Bọn trẻ.
Đến giờ học rồi, cất trò chơi đi.
Lấy Kinh Thánh ra.
Sarah, đừng để cha phải nhắc lại lần nữa.
Sự bướng bỉnh của con đang khiến cha rất khó chịu đấy,
nói nhẹ nhàng nhất là vậy, cô bé ạ.
Chà, cha nghĩ đây là thời điểm thích hợp
để xem lại câu chuyện về Lót,
bài học dạy chúng ta điều rất quan trọng
là luôn đi theo Chúa và không bao giờ quay lưng lại với Ngài.
Abraham, con hướng dẫn mọi người
đến câu chuyện về Lót đi?
Sách Sáng thế ký, Chương 18.
Cảm ơn con.
"Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ra-ham
"tại gần những cây sồi của Mam-rê.
"Áp-ra-ham ngước mắt lên, ông nói,
'Lạy Chúa, nếu tôi được ơn trước mặt Ngài,
xin đừng đi ngang qua tôi tớ Ngài.'"
Đứa trẻ chúng ta vừa chôn cất,
ai là mẹ của nó?
Tôi chưa nói chuyện với Josiah về việc đó vì,
ông biết đấy, gia đình của một người là chuyện riêng của người đó,
ngay cả khi tôi không... hiểu...
Tôi cho là ông nghĩ gia đình chúng tôi thật kỳ lạ.
Gia đình là tất cả đối với chúng tôi.
Cách chúng tôi nhìn nhận, tất cả bọn họ đều là mẹ của nó.
Không ai có vẻ quá đau buồn về đứa trẻ đó.
Chúng tôi tin rằng khi một người qua đời,
dù đó là một đứa trẻ,
họ sẽ được đoàn tụ với Chúa.
Không có lý do gì để khóc, chúng tôi... chúng tôi vui mừng.
Tất nhiên, chúng tôi buồn vì mất nó và nhớ nó.
Nhưng giờ nó đang ở trong vòng tay của Chúa.
Vậy sao?
Vậy, sao ông lại rời Salt Lake?
Tại sao lại là lãnh thổ Arizona?
Chà, cần thiết để mở rộng tầm ảnh hưởng của nhà thờ.
Đã có một vài gia đình ở dưới Grace rồi
và Josiah đang được cử đi để thành lập
một giáo đoàn thực sự trong thị trấn.
Nghe không giống một thị trấn lắm nhỉ.
Họ là những... gia đình lớn.
Còn ông thì sao?
Ồ, ừm...
tìm cho mình một người vợ,
xây dựng gia đình riêng.
Ông đã từng kết hôn chưa?
Chưa.
Của ông đây.
Có năng khiếu đấy, lần đầu tiên mà.
Lần đầu tiên.
No comments yet. Be the first to leave one.