Ang unang 168 linya.
Một tác phẩm của Nhà hát Kaijyu
Một bộ phim của Shinya Tsukamoto
Sousuke Ikematsu
Yu Aoi
Trảm
Ichisuke!
Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc!
Về ăn mau đi, em còn phải dọn nữa.
Anh Mokunoshin, hãy tiếp tục luyện tập sau khi ăn xong.
Sau vụ mùa này sẽ bận rộn hơn
Đừng thúc ép bản thân quá nhiều lúc này
Đây.
Lãng nhân huynh, anh vẫn đi sao?
Vâng, tôi rất xin lỗi.
Không sao đâu.
Anh không cần lo lắng về mọi việc ở đây.
Chúng tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ anh.
Chúng tôi cũng cần cố gắng.
Hiếm khi không phải làm việc, ngày mai anh hãy nghỉ ngơi thật tốt
Cảm ơn anh đã luôn quan tâm chúng tôi.
Nào dám, cảm ơn bác nhiều ạ.
Anh phải tới Edo sao?
Tôi đoán vậy.
Đã đến lúc tôi phải lên đường.
Tình hình ở đó tệ lắm phải không?
Thế giới đã hòa bình trong 250 năm
Giờ là thời điểm quan trọng, tôi phải quay lại công việc cũ.
Ichisuke ghen tị với anh.
Anh nghĩ nếu sinh ra trong một gia đình samurai, anh sẽ có thể giúp đỡ.
Anh sẽ chết à?
Cái gì?
Sẽ không đâu.
Là một nông dân, không thể đi chiến trường
vì vậy đừng để anh ấy bận tâm điều đó.
Trong tình thế cấp bách, nông dân cũng sẽ được chiêu mộ.
Ở đó đang có một trận quyết đấu.
Ra xem đi.
Tôi không đi.
Anh đang nói cái gì vậy, không xem thì sẽ thiệt lắm đó.
Đi thôi, trước khi nó kết thúc!
Ichisuke,
chúng ta đi thôi.
Ichisuke!
Bọ rùa luôn muốn leo cao càng cao
không có nơi nào để bò, nó sẽ bay lên trời.
Nhưng bọ rùa bảy đốm thực sự rất hiếm.
thường thấy ở nơi hoang dã, chứ không phải trong rừng.
Một con bọ rùa 7 đốm? Nó đang làm gì ở đây thế?
Đó là huynh...
Tôi đã từng nhìn thấy một con bọ rùa hai đốm khi còn nhỏ
Bọ rùa hai đốm thân đen rất bình thường.
Nhưng tôi thấy con màu đỏ chỉ một lần.
Không biết liệu đó có phải mơ hay không nữa.
Tôi vừa gặp ngài
Hạ gục đối thủ trong chớp mắt.
Tôi là Lãng nhân Miền Sekito, Sawamura Jirozaemon
Vừa rồi tôi có vinh dự được dự khán kiếm thuật của hai vị.
Hai vị sẽ đi cùng tôi tới Edo chứ?
Tôi đang tập hợp một đội để yểm trợ Điện hạ.
Gần đây, hai người đã được cử đến Edo để chờ lệnh.
Nhưng cần ít nhất ba người nữa mới có đủ sức tham chiến ở Kyoto.
Hiện tại đang cực kỳ cấp bách
Tình hình đã nghiêm trọng đến vậy rồi sao?
Vâng, tôi đã cố gắng hết sức để tìm kiếm nhân tài
Tên tôi là Mokunoshin Tsuzuki.
Vậy, bạn đã tham gia.
Còn cậu thì sao?
Tôi có thể? nhưng tôi…
Quân của tôi chỉ quan tâm đến thực lực chứ không phải thân phận.
- Tuyệt vời! - Cậu lại nói nhảm nữa rồi.
Đến ai đấu với ai, trận chiến nào còn chưa biết.
- Tôi biết... - Biết thì nói đi.
Đó là vị lãnh chúa đó và...
Tôi sẽ kể rõ cho cậu sau.
Hãy bàn bạc vấn đề này với người lớn trong nhà.
Chúng tôi sẽ đưa cậu vào danh sách dự bị.
Tôi sẽ xem xét lại nếu không tìm được ứng viên phù hợp
Vậy mời cậu đi cùng tôi
Cậu có thể tỉ thí với anh Tsuzuki đây, thân thủ hẳn không tầm thường.
Quốc sự nhờ dân mới mong thái bình.
Đã đến lúc chúng ta, những kẻ lang thang, phải xông pha
để có đủ cơm ăn áo mặc
Cơm của tôi đủ anh ăn no.
Vậy, tôi lại phải đi tìm ứng viên phù hợp
Chuyện hôm nay tạm thế đã…
Thật may mắn gặp được nhau.
Anh sẽ chết à?
Tôi sẽ không chết.
Ôi, lạnh quá!
Cậu có thực sự nghiêm túc về việc đến Edo không?
Vậy thì nên rèn luyện thể lực cho tốt đã.
Không cần, em đã cứng cáp lắm rồi.
Tôi nói điều này vì lợi ích của cậu.
Vậy sao?
Anh nói thế vì họ đã chọn tôi, một gã nông dân.
Trong lòng thấy không vui phải không?
Tôi chưa bao giờ có ý đó.
Chuyện gì thế anh Kahei?
Họ đang nhìn về phía này!
Nhóm người đó có tiếng xấu, sao lại tới đây?
Đừng giao tiếp bằng mắt với họ.
Vào đi!
Tên tôi là Tsuzuki Noshin.
Anh là ai? Anh có phải samurai không?
Vâng, tôi đang làm việc dưới nông trại đó.
Có vấn đề gì không?
Không, chỉ là nông dân vẫn cần rất nhiều nhân lực
Sau vụ mùa này sẽ còn nhiều việc phải làm.
Đừng ngớ ngẩn.
Nghe này, chúng tôi chỉ gây rắc rối với kẻ thủ ác.
Nhưng tại sao dân làng lại bỏ chạy khi nhìn thấy chúng tôi?
- Do bộ dạng của các anh. - Cái gì?
Nếu anh trông thân thiện hơn.
Dân làng sẽ chào đón anh.
Có một kẻ vô lại
đã cướp bóc của người dân thị trấn.
Vì thế chúng tôi trả đũa khiến hắn nếm mùi đau đớn,
chiếm của cải hắn đã lấy được từ người dân thị trấn.
Các anh có trả lại cho họ không?
Không, tại sao phải làm vậy?
Chúng tôi không phải là chính quyền.
Đây được gọi là ăn miếng trả miếng.
Có tin đồn các anh đã giết người trong thị trấn.
Làm sao có thể.
Nó thật vô nhân đạo.
Nghe nói có một lãnh chúa lấy cống phẩm hàng năm để làm giàu cho bản thân.
Các anh đã thiêu rụi cả nhà hắn
Sau đó dùng xe đẩy chở gạo, ngũ cốc ra khỏi nhà.
Tôi không nhớ...
À mà đúng!
Cho nên tôi mới nói, chúng tôi chỉ làm điều xấu với kẻ ác.
Tại sao những kẻ đó lại bạo ngược như vậy?
Trước khi bọn khốn đó rời đi, cậu nên hoãn việc đến Edo.
Bây giờ cậu sắp rời đi, kế hoạch của cậu là gì?
Hơn nữa chuyện này xảy ra quá đột ngột.
Tôi muốn đến Edo.
Họ không tệ như mọi người nói.
Nếu họ đến kiếm chuyện, chỉ cần lắng nghe thôi.
Tôi là Sawamura.
Khởi hành đi Edo vào sáng mai.
Ban đầu tôi muốn tìm thêm người, nhưng hết lựa chọn rồi.
Không có thời gian.
Cậu cũng đi theo đi, cậu đã báo với bố mẹ chưa?
Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi.
Tôi phải rời đi khi lúa mới gặt được một nửa, xin lỗi.
Đó chỉ là những thứ nhỏ nhặt.
Chúng tôi chỉ muốn cảm ơn vì anh đã giúp đỡ.
Bảo trọng nhé.
Cảm ơn.
Hãy dời ngày khởi hành lại một ngày.
Anh Mokuno sẽ hồi phục sớm thôi mà?
Không được, sẽ thật tệ nếu cứ như thế này ở Edo.
Cẩn trọng là trên hết.
Tại sao lại chọn đúng lúc này?
Điều gì khiến cậu kích động thế?
Một gã bần nông mà lại đi khoe tài múa kiếm?
Gã bần nông còn bày đặt!
Hãy thả lỏng đi.
Còn vết thương nào khác không?
Nó đủ tệ rồi!
Chúng chắc chắn sẽ còn làm điều khủng khiếp hơn.
Tôi thực sự mong họ sớm biến mất.
Ichisuke, giờ cậu là người của tôi.
Tôi không thể cho phép họ động vào người của tôi.
Đừng lo lắng. Tôi chỉ đi xem xem
có thể có ai đó là kiếm sĩ giỏi.
Thật là nực cười.
Hai người nhẽ ra giờ đã ở Edo
No comments yet. Be the first to leave one.