Ang unang 200 linya.
Không thể tin nổi.
Tôi chưa bao giờ để gia đình thiếu thốn một cái gì.
Đôi khi tôi không thể có mặt, nhưng dù có thế,
tôi đảm bảo mọi thứ được lo liệu, để không ai nhớ đến tôi.
Tôi chưa từng ngoại tình.
Chắc có nghĩ đến, cơ mà…
Bọn trẻ luôn có mọi thứ mà.
Chúng đòi hỏi nhiều lắm. "Bố ơi, con muốn học môn này".
"Mua cho con drone. Máy tính bảng".
Chúng muốn gì tôi cũng cho. Tôi cứ tiếp tục. Trời ạ.
Rồi điện thoại kêu. "Về một khoản đóng góp".
Tôi còn chẳng biết tiền đi về đâu. Tự động.
Quan trọng là các bạn phải hiểu nếu tôi không phải người tốt,
nếu tôi không phải người cha tốt,
nếu tôi không phải người chồng tốt, thì khái niệm "tốt" là sai rồi.
Ôi! Nước!
Nên quan trọng là các bạn hiểu điều tôi đang biện minh,
đó là những gì tôi đang trải qua là rất khó khăn.
CHÀO MỪNG
BỐ GẶP RẮC RỐI
HAI TUẦN TRƯỚC…
Tuyệt quá. Quá đỉnh luôn.
- Chào vợ yêu. Em thấy thế nào? - Chào chồng yêu.
Xin lỗi vì làm phiền, thưa ông.
- Để mắt đến bánh kẹp nhé. - Ừ.
Đồ ăn vặt của con anh đấy.
Dễ lắm. Đèn xanh bật lên là xong.
- Anh biết rồi. - Nhé?
Mẹ, mẹ đáng ghét quá đi! Ngày nào mẹ cũng tắt điều hòa.
- Nóng muốn chết. - Mẹ, drone của con đâu?
- Bố thấy nó gần tủ quần áo bố. - Không. Drone bay đi rồi.
Không ai biết nó đi đâu. Đến giờ ăn sáng rồi.
Anh dạy con gái anh vậy đó hả?
- Tom Tom dậy rồi. - Chào bé yêu. Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng. Không chào mẹ à?
- Chào mẹ. - Tốt.
Không còn món gì khác đâu. Bánh mì kẹp. Bố làm cháy hết rồi.
Anh bận mà em.
Anh đâu thể làm mọi thứ cùng lúc, trời ạ.
- Mẹ ơi, hết granola rồi. - Đợi chút.
Phô mai để tủ lạnh bị chảy nước rồi.
- Chờ chút. - Mẹ ơi, bơ cứng quá.
Chờ chút.
Tiện có luật sư của anh đây, giúp anh xem một điều khoản trong hợp đồng nhé?
Anh cần làm rõ trước khi đi làm.
Điều 146, 147, 148. Cả Khoản 3 và 1. Anh không hiểu đoạn này.
Anh muốn làm việc thật hiệu quả.
- Em giúp anh với hợp đồng này nhé? - Gì?
Thôi nào, công ty lớn như vậy, anh nhờ luật sư giúp được mà.
Ừ, Vincente giúp được, nhưng ai mà cần Vicente
khi ở nhà anh đã có luật sư đỉnh nhất rồi chứ?
- Cựu luật sư. - Là luật sư thì mãi là luật sư.
- Có vài phần khó. Anh nghĩ… - Anh yêu, em nói anh nghe này.
Cứ muộn một giây là đường lại tắc hơn.
Anh mà đưa con đi học thì anh sẽ biết, nhưng anh đâu có đưa.
Mẹ xem nào, quay lại đây. Nhìn này, nó…
- Nó sẽ đẹp lên mà. - Tìm thấy rồi.
Giờ em không giúp anh được!
Em phải buộc tóc cho con. Trời ạ.
- Mẹ sẽ thử lại. - Anh sẽ không quên đâu.
Lần này sẽ đẹp hơn.
Đi thôi! Ta muộn rồi!
- Thật sự đấy, lúc khác đi. - Nhưng…
Không tin nổi. Chào buổi sáng, Simone!
- Anh Fred vẫn ở đây à? - Vâng. Nghe này.
Hôm qua tôi đi chợ. Tôi đã mua su su, bí ngòi…
Khoai lang dở lắm. Hôm nay làm cơm bông cải xanh nhé?
Đi thôi, các con!
- Đi nào. Đúng rồi. - Chào bà ạ!
- Đi học thôi. Để anh João bế con nhé. - Ôi, Tom Tom!
- Chào bà Simone ạ. - Tôi sẽ đưa bọn trẻ đi học. Đi nào.
Simone, xin lỗi. Bà bị thương à? Bà đi khập khiễng. Sao vậy?
Không, chỉ là một chân tôi ngắn hơn chân bên kia thôi.
- Từ bao giờ? - Sinh ra đã thế.
Anh có biết hôm nay ở trường có gì không?
Ngày của…
Fred, Simone ở với nhà mình bảy năm rồi.
Nói để anh biết thôi. Suốt bảy năm mà anh không để ý bà ấy đi khập khiễng.
Thấy chưa? Anh cần em giúp. Anh không hiểu hợp đồng này.
- Nhanh, đưa đây em. - Cảm ơn.
Đi thôi.
- Thắt dây an toàn hết chưa? - Rồi ạ.
- Đi thôi. - Đi thôi.
Tạm biệt, bố. Tạm biệt.
- Hôn bố. - Tạm biệt.
Lên đường nào.
CHÀO MỪNG! NỘI THẤT NHÀ CỦA THỎ
QUẢN LÝ
- Chào. - Ừ.
- Bọn tôi biết hết rồi. - Tên khốn.
Đi đi. Tôi chẳng có gì để nói với anh.
Tôi đây. Đào tạo ở Cambridge. Giỏi nhất đấy.
Ở Cambridge cơ à?
Hắn sủa tiếng Anh, tiếng Pháp, cả đống cùng một lúc.
Tên khốn này.
"Tôi là giỏi nhất ở Cambridge".
- Xin chào. - Chào.
- Buổi sáng tốt lành, anh Fred. - Chào Beth.
Cà phê tệ quá. Hôm nay tôi pha hỏng rồi.
Tuyệt. Cô nói "buổi sáng tốt lành" mà lấy mất phần tốt lành.
Uống nhanh lên vì hội đồng sắp đến rồi.
Tuyệt quá.
…đừng bỏ lỡ các ưu đãi độc quyền của chúng tôi.
Mấy thứ này làm tôi phát điên.
Ta sẽ xử lý.
Matheus.
NHÂN SỰ
Dĩ nhiên nhà vệ sinh của tôi trông nghệ. Nó phụ thuộc vào…
- Chào Fred. - Chào.
- Chào ông Pontes. - Chào.
Chào Dante. Sớm thế này đã được gặp anh. Mọi thứ ổn chứ?
Fred, Matheus có thứ muốn cho anh xem. Xin mời.
Một nhân viên vệ sinh bị bắt gặp trên camera an ninh.
Cô ấy lấy trộm gì?
Vít cánh. Ba cái.
- Ba hộp á? - Không.
- Ba con ốc vít. - Ồ, được rồi.
Tôi cứ tưởng…
Tình huống này thật khó xử.
Có người ăn cắp, nhưng họ chỉ ăn cắp ba món.
- Ừ. - Anh xử lý sao với người này đây?
Làm gì đây nhỉ?
Trộm vặt, đâu to tát, đúng không? Ông đâu thể…
Phức tạp lắm. Tôi nghĩ, công bằng mà nói, ta nên đưa ra cảnh báo.
- Phải. - Ta lấy cô ấy ra làm gương
và cho toàn thể công ty…
- Không à? - Có thể.
Ý anh là gì?
Cảnh cáo? Hôm nay là ba con vít cánh,
ngày mai là cướp có vũ trang.
- Cướp ư? - Chuẩn đấy.
- Vậy à? - Đúng.
Đúng. Không, dĩ nhiên là đúng rồi.
Anh ấy nói đúng. Chúng ta phải làm gương.
Chúng ta phải làm gương. Đây là đề xuất của tôi.
Đình chỉ ba ngày để cô ấy tự ngẫm.
- Đúng. - Phải không?
Ba ngày. Mỗi con ốc vít một ngày.
Tôi thấy anh đang hạ thấp tội đó, Fred.
- Có thể. - Tôi ư?
- Phải. - Không…
Thực ra tôi nghĩ là ba ngày cho mỗi con ốc.
Anh chưa để tôi nói hết ý.
Ba ngày cho mỗi con ốc vít.
Vậy là chín. Làm tròn mười đi.
Ừ. Hợp lý.
Theo tôi,
cô ấy nên trả tiền cho toàn bộ số vít trong kho.
Này.
Nghe này.
Tôi đồng ý.
Các anh, thôi đi. Đủ rồi!
Có lý một chút đi nào. Vì… Tôi nhận thấy một điều rất phổ biến.
Cảm xúc lấn át lý trí. Đủ rồi. Theo tôi ta phải sa thải cô ta ngay.
Không, tôi đồng ý. Không thể để cảm xúc lấn át lý trí.
- Chính xác. - Rất tốt. Rất tốt đấy, Fred.
Hồ sơ sa thải đây. Ký đi, làm cho xong việc này thôi.
Tôi không có bút, vì tôi…
Dùng bút của tôi đi.
Matheus.
- Căng quá. - Cái quái gì vậy?
- Đâu có cần thiết. - Ít ra nay là thứ Ba mua một tặng một.
- Tuyệt. - Tôi muốn cả hai.
Tôi sẽ gọi một, được hai, nốc cạn, không chia cho ai hết.
- Gì? Sao ích kỷ thế? - Ích kỷ á?
Nhìn xem tôi đang trải qua những gì, xem Dante làm gì tôi đi.
- Hắn như phản diện phim truyền hình. - Không, ông Pontes mới thế.
- Hắn giống kẻ bợ đít hơn. - Vậy là có hai phản diện.
- Hai kẻ phiền phức. - Phải.
Chúa ơi. May nay là thứ Ba khuyến mãi bia mua hai tặng một,
vì ta rất cần và xứng đáng được nhậu.
Phải rồi. Về nhà cậu sẽ nhìn một ra hai.
- Vì chúng ta. - Vì lựa chọn của chúng ta.
- Và người thân. - Vì người thân.
Ừ. Cảm ơn, Marconi. Cảm ơn nhé, anh bạn.
Làm người lớn chán thật đó.
Tụi mình cứ tưởng là sẽ sướng hơn. Nhỉ?
Roberta thật may mắn. Cô ấy ở đó hít hà lũ trẻ…
Cậu biết không? Đó là may mắn đấy.
Clarice! Mẹ đã bảo con dừng lại rồi mà.
Mẹ ơi, João vi phạm thỏa thuận xem TV.
Con xin năm phút mà mẹ. Mày đừng có phiền phức thế được không?
- Mẹ ơi con đói. - Con cũng đói.
Chỉ có mình mẹ, và mẹ đang bế em.
- Bố đâu ạ? - Bố có thể mua pizza về.
Cơ mà hôm nay là thứ Ba, giờ này bố đang nhậu rồi.
Bố không về nhà trước mười giờ đâu.
- Không. - Đưa điều khiển đây, João!
- Cho em năm phút thôi! - Đưa đây!
- Tao là anh cả. - Anh không cho em năm phút.
Nói về những điều ta đang nghĩ…
Mặt nó giống cậu, nhưng trông nó hợp hơn.
10:08 TỐI
Tìm thấy rồi!
- Gọi bọn trẻ nhé? - Thôi đi.
Mẹ hỏi ai cho bọn con thức khuya thế này?
Đến Tom Tom còn thức.
Nó vừa ngủ, mấy đứa mà đánh thức nó thì liệu hồn. Tắt TV ngay.
João đang chơi ghi-ta mà mẹ đâu có nói gì.
Vì mẹ đang mắng con.
No comments yet. Be the first to leave one.