Ang unang 200 linya.
Munich, Đức quốc xã
Ngày 9 tháng 11 năm 1938.
Và họ sống hạnh phúc...
Và họ sống hạnh phúc...
Mãi mãi về sau!
Mãi mãi về sau!
Shema Israel?
Shema Israel, Hashem.
Eloheinu, Hashem Echad.
Amen.
Amen.
Yêu mẹ.
Cũng yêu con. Ngủ ngon nhé.
Bố...
Mh-hm?
Sao họ lại ghét ta?
Bố không nghĩ họ ghét ta.
Hitler đổ lỗi cho ta vì những đau khổ
của giai cấp công nhân
và những người chọn tin ông ta.
Nhưng tại sao?
Nó không đơn giản để trả lời
nhưng bố có thể
nói với con điều này...
Nền kinh tế đang phục hồi.
Và họ sẽ sớm dừng trách cứ
cho nạn thất nghiệp,
và mọi người sẽ chú tâm
đến chuyện xây dựng một
tương lai tốt đẹp hơn.
Ta chỉ cần giữ vững
phần đóng góp của mình
cho nước Đức, như ta vẫn làm.
Giờ ngủ đi nào.
Mai con phải đi học,
và con còn quá bé
để lo lắng về những chuyện này, hm.
Yêu bố.
Bố cũng yêu con.
ĐỀ KHÁNG
Nurembert, Germany, 1945
Kongresshalle,
nơi tập trung trước đây của Đức Quốc xã.
Nghiêm!
Tướng Patton.
Chào, binh sĩ!
Chào, sếp!
Nghỉ!
Nếu ta định nghĩa
chung về lòng dũng cảm
như là không biết sợ hãi
thì ta chưa bao giờ
thấy một người dũng cảm.
Mọi đàn ông đều sợ hãi.
Can đảm không hơn sợ hãi
giữ thêm một phút nữa.
Giờ tưởng tượng chiến đấu trong
cuộc chiến này như một thường dân.
Tưởng tượng việc không biết làm sao.
Để dùng súng
và thách thức bọn Phát xít
để cứu vãn mạng sống.
Ta vừa nghe một câu chuyện đáng kinh ngạc.
Ta muốn chia sẻ nó với các bạn.
Bởi vì đó là một câu chuyện
về một trong những điều
độc đáo của loài người
điều đó làm cho sự hy sinh của các bạn
và chủ nghĩa anh hùng của các bạn
hoàn toàn xứng đáng.
Strasbourg, France. 14 tháng 11 năm 1938
Ôi, Chúa ơi! Ôi, Chúa ơi!
Ôi, Chúa ơi! Bố à!
Thật bất ngờ khi gặp bố!
Sao con dám?
Bố có thích chương trình của con?
Con làm hề mặc như
Hitler trong nhà thổ...
Bố ơi, không phải là Hitler,
là Chaplin và đó là quán rượu...
Ồ, bố xin lỗi vì đã nhầm.
Bố ơi, con là diễn viên.
Ừ.
Ừ.
Mai ta phải dậy sớm.
Ta về nhà nào. Đi.
Bà Garber đến. Bà Garber đến.
Xin chào, bà Garber.
Xin chào.
Emma thế nào?
Con bé khỏe, cảm ơn cậu.
Sao mà cậu luôn hỏi thăm con bé?
Thật ra, bố muốn cháu cưới cô ấy.
Thật không?
Thật ạ.
Có thật không, Charles?
Con bé là người Do Thái à?
Tôi nghĩ là vậy.
Thế thì không.
Sao?
Tôi sẽ không mong muốn
bất kỳ cô gái Do Thái nào
chịu nhục nhã chung sống
với tên ăn mày vô dụng này.
Kẻ muốn làm hề và
gân guốc như một con ma.
Dào, gần đúng cả đấy.
Emma là thiếu nữ Do Thái.
Duy nhất trên thế giới
không thèm lấy chồng.
Cậu đừng nên lãng phí thời gian của mình.
Cảm ơn bà.
Bố không nghĩ nó có tác dụng.
Không, con nghĩ nó có đấy.
Giờ cô ấy nghĩ con là một kẻ ăn mày.
Không, không.
Tâm lý phóng chiếu,
theo tiến sĩ Freud.
Chưa bao giờ nghe nói về ông ấy.
Con biết. À...
Đổ lỗi cho người khác có thể
dẫn đến hiệu ứng "đá lung tung"
vào các cá nhân trong
một hệ thống phân cấp
đổ lỗi ngay lập tức
cho cấp dưới của họ
và điều này truyền xuống chuỗi
cho đến nấc thang thấp nhất.
Thế có nghĩa là gì?
Nghĩa là nếu người bán thịt nghĩ
cậu là kẻ ăn mày
thì có thể cậu là thiên tài.
Mh-hm!
Vâng.
Ah!
Nói tiến sĩ Freud chữa bệnh đó đi!
Chào buổi tối, chú.
Shalom, Georges.
Chú có phiền nếu cháu nói chuyện.
Với Marcel một chút?
Tớ đã nói với cậu cả triệu lần,
tớ là diễn viên nghiêm chỉnh, Ok?
Tớ không phải là một chú hề.
Tớ chỉ cần sự giúp đỡ của cậu.
Những đứa trẻ này đã chịu đựng quá nhiều.
Sao tớ phải quan tâm chúng
đã chịu đựng những gì chứ?
Đừng nói thế chứ.
Tớ nói thế đấy.
Tớ nói. Tớ xin lỗi,
tớ không quan tâm, Ok?
Tớ không tốt với trẻ em.
Cậu biết đấy, tớ không kiên nhẫn.
Rất tiếc.
Cậu biết đấy, tớ hầu như không còn thời gian
vì phải làm việc với bố mình
giờ ông ấy muốn tớ ở đó cả ngày.
Tớ có đội kịch đang tập
nơi tớ diễn tới
30 vai khác nhau.
Ba mươi!
Marcel!
Gì?
Đây là những đứa trẻ Do Thái mồ côi.
Tớ biết thế. Tớ biết thế.
Cậu biết đấy, tớ... xin lỗi, tớ...
Tớ chắc chắn còn có
người bố Do Thái còn sống.
Chuyện đó không làm cho
cuộc sống của tớ dễ thở hơn.
Thật khủng khiếp để nói.
Cậu muốn tớ giúp như thế nào?
Đi mà diễn đê.
À...
Cậu có nhiều chữ để viết.
Georges!
Đi chỗ khác đê.
Tớ xin lỗi. Tớ xin lỗi.
Tớ xin lỗi.
Chào, Flore.
Anh chỉ thấy mẹ của em.
Bà ấy đã nói với bố anh là
anh nên cưới em, hm.
Lạ thật. Thế hệ đó, anh đoán,
họ đã già, em biết đấy.
Họ không hiểu chuyện đó,
tất nhiên, ta sẽ chỉ
lấy nhau vì tình.
Và anh không thể tìm thấy
tình yêu tại quán rượu, nhỉ?
Này, đừng tin mọi chuyện
em nghe về nơi đó.
Ok?
Anh chắc là nó rất đàng hoàng.
Dào, nghệ thuật có thể diễn ra bất cứ đâu.
Ok, nhìn kìa, ừ,
nhìn Marcel Duchamp.
Em không biết đó là ai.
Ừ, tốt, em nên xem trước khi em.
Đánh giá một nghệ sĩ với vai của họ.
No comments yet. Be the first to leave one.