Les 200 premières lignes.
CÂU CHUYỆN BỐN MÙA
MỘT CÂU CHUYỆN MÙA HÈ
THỨ HAI, 17 THÁNG BẨY
THỨ BA, 18 THÁNG BẨY
BÁNH CỜ-RẾP ÁNH TRĂNG
Margot?
Vâng? Vậy hai bạn gọi gì?
Vị ca cao với kem tươi.
Thêm chút gừng không?
Không, cám ơn.
Tôi ra ngay đây!
Cậu đã xong rồi à?
Cà phê nhé?
Thanh toán không?
THỨ TƯ, 19 THÁNG BẨY
Xin chào!
Chào... Chúng ta gặp nhau rồi à?
Cậu không nhận ra tôi à?
- Chúng ta đã gặp ở Rennes à? - Không, tối qua, ở nhà hàng ấy.
Người phục vụ bàn? Tôi đã không nhận ra chị với mái tóc ướt.
Phải, tôi quên mất nó làm tôi thay đổi thế nào.
À, tôi xuống biển đây.
Có thích không?
Nước á? Lạnh buốt.
Tôi thích nó.
Giới hạn của tôi rồi.
Đây là lần đầu cậu đến đây à?
Ở Dinard, vâng. Tôi đến từ chỗ gần đây: Rennes.
Tôi đến từ Saint Brieuc.
Cậu đang đợi ai à?
Không phải lúc này. Không hẳn thế.
Ngồi xuống đi.
Đồ của tôi ở đằng kia.
Đi lấy nó lại đây.
Cậu ở đây một mình sao?
Trong lúc này thôi.
Đang đi nghỉ à?
Phải.
Ý tôi là, cậu không ở đây để làm việc đúng không? Tôi thì làm việc, như cậu thấy đấy.
Tôi chỉ là một người đi nghỉ mát bình thường.
Nhưng tôi sẽ đi làm từ ngày 15 tháng Tám.
Ở đâu? Ở đây á?
Không, ở một tổ chức thiết kế ở Nantes.
Tôi mới nhận bằng thạc sĩ toán học.
Tôi thì có bằng Tiến sĩ Dân tộc học.
Dân tộc học?
Cậu có vẻ ngạc nhiên thế. Cậu tưởng tôi là người chuyên làm nghề phục vụ à?
Không hẳn.
Có nhiều sinh viên nhận việc làm thêm mùa hè.
Cậu có làm không?
Không, tôi may mắn biết môn toán, thành ra dễ làm gia sư,
hoặc tìm những công việc thời vụ cao cấp.
Cậu sẽ trở thành một kỹ sư à?
Không.
Làm về máy tính à?
Không, tôi thích dạy học hơn.
Tôi sẽ kiếm được ít, nhưng tôi có nhiều thời gian rảnh hơn.
Hay đấy.
Có lẽ thế. Tôi không muốn hoạch định cuộc đời mình xung quanh tiền bạc.
Nếu tôi có như thế, tôi chắc cũng làm bung bét cuộc đời của mình.
Bằng tiến sĩ của cô sẽ mang lại cái gì?
Chẳng gì cả. Thậm chí chẳng có quyền làm nghiên cứu.
Tôi có một kế hoạch, nhưng tôi chưa thể nói về nó được...
Sau khi học phổ thông, tôi cần một sự thay đổi.
Tôi đã đến Việt Nam và Malaysia.
Tôi yêu một anh chàng người có công việc ở đây.
Chúng tôi gần như đã kết hôn.
Điều đó đã giết chết tính giang hồ của tôi.
Tôi nhận ra là mình có nhiều thứ để nói về
về vùng Brittany hơn là về Indonesia.
Vì vậy tôi làm luận án của mình về con người nơi đây.
Chủ yếu là về hậu duệ của những người sáng lập.
Chúng ta biết rất nhiều về những người Celtic Bretons, hơn là người Gauls.
Tôi đã bị quyến rũ đến nỗi
khi tôi chia tay bạn trai, tôi vẫn tiếp tục ở đây.
Điều kỳ lạ nhất của việc này
là sau đó tôi gặp một anh chàng người thực sự là một nửa:
Anh ấy làm ở Tổ chức Hòa Bình ở Nam Thái Bình Dương.
Tôi cũng có thể đến đó.
Nhưng không, tôi sẽ chung thủy chờ đợi, như vợ một thủy thủ.
Tôi kiếm được ít tiền khi làm cho nhà hàng của dì tôi.
Vì vậy tôi sống khá thoải mái.
Ngày mai tôi sẽ đi gặp một người cựu sáng lập.
và giờ sống ở sông Rance. Muốn đi cùng không?
Cậu có ô tô không?
Tôi có đấy.
Ông ấy sống cách đây 12 dặm.
Được.
THỨ NĂM, 20 THÁNG BẨY
Dân ca không làm tôi hứng thú lắm.
Tôi giỏi sáng tác hơn là chơi nhạc.
Nhưng chẳng có gì mới mẻ thực sự cả.
Nhạc rock của nước Mỹ đã trưởng thành từ nhạc blues và nhạc đồng quê,
những thứ lại có gốc rễ từ những bản ballad Ai-len.
Brittany có một truyền thống phong phú. Chị có biết không?
Không biết rõ lắm. Tôi không thể nói là mình thích nó.
Kèn túi nghe lúc nào cũng giống nhau: Chán òm.
Không, có những thứ đáng yêu,
như điệu của những người hát rong Celtic.
Tôi không biết chúng.
- Và những điệu tụng ca trong nhà hàng. - Cậu đã để ý à?
Tôi luôn để ý đến âm nhạc.
Chị đã chọn chúng à?
Phải, tôi đã mua cuốn băng cho công việc dân tộc học của mình.
Nó có truyền cảm hứng cho cậu không?
Hiện tại có nhạc rock Celtic
và một bản rock của các thủy thủ, tôi thích cái sau hơn.
Tôi muốn viết một bài hát như "Valparaiso".
Chị biết nó chứ?
Nhiều người hát trên thuyền lắm,
nhưng hầu hết chỉ cho vui thôi,
chúng không phải những bài hát lao động.
Không như những thương lái đường dài,
những con thuyền chèo xưa cũ.
Có những bản tụng ca đã được đặt để làm việc:
Kéo mỏ neo hay tăng tốc tay chèo...
chúng tôi bỏ buồm, chỉ có mỗi cờ phải kéo lên.
Vì vậy...
tất cả đã mất hết, những bản tụng ca làm việc không còn nữa.
Chúng tôi từng làm việc chúng tôi gọi là tập cơ lưng,
đào rãnh trong muối ở trong hầm
để muối cá tuyết sau khi nó được cắt lát và làm sạch.
Chúng được đưa xuống hầm,
trải ra và muối từng con một.
Để có chỗ cho cá tuyết cháu phải đào
và bài hát nhịp với nhịp xẻng,
tạo ra nhịp điệu cho công việc,
một đôi câu ứng với rất nhiều xẻng muối.
Cháu đã nghe bác hát rất hay.
Bác có thể hát cho chúng cháu bài gì đó không?
Bài phổ biến nhất trong các bài tụng ca
là một bài về những cấp dưới,
chế nhạo một thuyền trưởng bị cà nhắc.
Chúng tôi luôn luôn đặt biệt danh
và làm trò từ những người có...
dị tật.
Chúng tôi đã gọi thuyền trưởng là "Chân-lủng-lẳng"
bởi vì ông ta kéo lê chân mình.
Các thủy thủ nói từ "lủng lẳng" thay từ "kéo."
Vì vậy nó là "Chân-lủng-lẳng”, nếu nói như thế,
Ông sẽ chẳng còn lại thủy thủ nào.
Chân-lủng-lẳng nếu ông cứ như thế
Chẳng còn lại người đi biển nào đâu.
Chân-lủng-lẳng ông có biết không, người đánh cá ở bờ sông lớn...
Bờ sông lớn ở giữa
St. Pierre của Pháp và quần đảo Miquelon
và bờ biển Atlantic của Canada.
Vậy thì, tôi đã đến đâu rồi nhỉ?
Chân-lủng-lẳng, người đánh cá ở bờ sông lớn,
người luôn đuổi theo những thủy thủy của mình,
Chân-lủng-lẳng nếu ông cứ như thế
Ông sẽ chẳng còn lại thủy thủ nào đâu.
Chân-lủng-lẳng nếu ông cứ như thế,
Chẳng còn lại người đi biển nào đâu.
Tối nay đến ăn tối nhé, tôi sẽ mua đồ.
Tôi không nấu ăn được mọi lúc, nhưng thỉnh thoảng cũng có.
Cám ơn, nhưng đừng bận tâm vì tôi.
Nhưng người tôi sống cùng đã đi vắng, vì vậy tôi có thể nấu ăn.
Ở một mình sau khi trời tối buồn lắm.
Không lâu nữa đâu. Tôi có bạn bè sắp đến rồi.
Một lý do tốt để tối nay ra ngoài đấy.
Không, tôi sẽ viết nhạc, và tôi đang chờ một cuộc điện thoại.
Được rồi, gặp lại cậu ngày mai, nếu cậu rảnh.
Nếu tôi không rảnh tôi sẽ gọi chị.
Mẹ có khỏe không, mẹ ơi?
Không, con đã ra ngoài
đi dạo dọc bờ sông với các bạn.
Không có thư cho con ạ?
THỨ SÁU, 21 THÁNG BẨY
Cô gái dễ thương đấy.
Ai ơi?
Người mà cậu vừa liếc mắt đưa tình ấy.
Tôi không đưa đẩy với các cô gái.
Cậu nên vậy đi, vì cậu đang một mình.
Có thể tôi đã nhìn cô ấy, nhưng không phải như chị nghĩ đâu.
Thật ra, tôi đang chờ đợi một người.
Cậu đã nói thế với tôi rồi.
Tôi đã nói là "bạn bè," nhưng thực ra...
Là một cô gái hả?
Chị đoán được rồi đấy!
Bạn gái cậu à?
Không hẳn.
Khi nào cô ấy đến?
- Khoảng ngày 20. - Là hôm nay còn gì.
Về mặt lý thuyết, phải.
Cô ấy sẽ đến chơi với cậu, phải không?
Không, tôi mới là người...
Phức tạp lắm. Tôi sẽ phải kể với chị cả câu chuyện dài.
Vậy kể đi.
Nó khá là tẻ nhạt.
Không đâu.
Được rồi, nhưng tôi sẽ giản lược nó.
Chúng tôi đã gặp nhau vài tháng trước.
Cô ấy là một cô gái thông minh, IQ cao khủng khiếp.
Đã thử học trường ngoại giao.
nhưng rồi hết hứng thú. Ghét không khí ở đó.
Chúng tôi có nhiều điểm chung.
Vì âm nhạc của cậu à?
Đó là một điểm.
Cô ấy không thật yêu tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.