Les 200 premières lignes.
Cô ấy đẹp thật.
Các quý ông.
Hôm nay chúng ta ở đây để ăn mừng
liên minh và sự thịnh vượng cùng thành công của chúng ta.
Cạn ly!
- Cạn ly! - Cạn ly!
NÃO
NÃO
Em thích một người đàn ông mà em có thể dựa vào
và phải có tửu lượng cao.
Em biết gì không?
Anh nghĩ người đó là anh đấy!
- Hoan hô! Ly tequila thứ năm! - Hoan hô!
Đây là quà cho ông.
Cho tôi à?
Thử đi.
Tạo dáng đi!
Ông ấy là samurai đấy nhé!
3,5 MÉT, 0,02 GIÂY
- Cạn ly! - Cạn ly!
Xem này!
ĐẦU, TIM
Ái chà!
Cỡ này mà cũng khoe nữa!
Hoan hô!
- Hoan hô! Cạn ly! - Cạn ly!
- Mày làm cái quái gì vậy? - Xin lỗi!
Liều mạng bảo vệ ông ấy đi!
- Ly tequila thứ mười của chúng ta! - Hoan hô!
Ợ nghe đỉnh thế, cái tên gàn dở này!
SÚNG LỤC 14, 13, 12 VIÊN ĐẠN
Chết tiệt!
Giết thằng khốn này đi!
Tao sẽ giết chúng!
9, 8, 7 VIÊN ĐẠN
TƯỜNG
Dừng lại!
Dừng lại!
- Đừng chết! - Đứng dậy! Đi thôi!
NÃO, PHỔI, BỤNG
Em nói mình làm nghề gì cơ?
Hoan hô! Ly tequila thứ 20 của chúng ta!
Cạn ly!
Anh tuyệt quá!
Hắn ở đây!
NÃO, ĐẦU
1,4 GIÂY, BỤNG
TIM, 0,6 GIÂY
Đừng!
NÃO, TIM, BỤNG
Không!
Chà! Mặt nhìn như sắp nôn ấy! Có ổn không đó trời?
Giờ thì trông giống thây ma kìa!
Đây là mẹo nhỏ giúp anh tỉnh rượu này!
Không! Đợi đã!
Cô ấy đang mang thai…
Mọi chuyện ổn chứ? Ngồi đây mà em còn nghe tiếng súng.
- Cứ bật TV lên đi. - Cái gì?
Bật TV lên đi.
Được thôi. Như mọi khi hả?
Tiếp theo là một cậu học sinh cấp hai vui tính,
Chó rừng Tomioka!
Dâu tây phủ trên bánh bơ giòn!
Tôi cũng bị đặt lên trên bánh!
Sao lại đặt cả tôi nữa nhỉ?
Dưa muối ăn kèm với cà ri.
Anh ta làm buồn cười đến thế sao?
- Và tôi cũng được dọn kèm cà ri! - Chó rừng Tomioka hài muốn chết!
Sao lại dọn kèm cả tôi nữa nhỉ?
Cậu giết bao nhiêu người rồi?
Không biết.
Anh không muốn ăn sao?
Nóng quá. Thổi đi.
Nhiệm vụ tiếp theo là khi nào?
Cậu sẽ không làm gì một thời gian. Gần đây cậu làm nhiều quá rồi.
Tạm ở ẩn một năm đi.
Từ bây giờ, cậu là Sato Akira.
BẰNG LÁI XE CỦA SATO AKIRA
Còn cô là Sato Yoko.
Cái gì? Chúng tôi là vợ chồng à?
Hai người là anh em.
Ông nghĩ chúng tôi giống anh em ư?
Ở Osaka, có một băng nhóm mà tôi đã ký hợp đồng từ rất lâu.
Tôi đã sắp xếp mọi thứ với họ rồi, nên cứ trốn ở đó.
Đây là quà chia tay.
Yakitori?
Nó sẽ là thú nuôi của cậu.
Học cách sống cuộc sống bình thường đi.
Nó sẽ giúp cậu còn chuyên nghiệp hơn.
Hòa nhập như người bình thường nhưng thực ra lại là dân chuyên.
Nghe vui đấy.
Sống như người bình thường không dễ dàng đâu.
Nghe này. Đừng có gây rối đấy.
Nếu cậu giết ai lúc đang nghỉ,
thì tôi sẽ giết cậu.
Phải. Như dân chuyên.
Trời ơi! Phỏng lưỡi!
Cái quái gì đây?
Khốn kiếp! Họ đều đã chết.
Chắc là một băng khác muốn trừ khử họ.
Và chúng hẳn đã thuê được tay sát thủ cực giỏi.
Đỉnh thật đấy!
Không phí một viên đạn nào. Xuyên qua não, tim và động mạch cảnh.
Một phát đạn giết luôn hai tên này.
Đỉnh hết chỗ nói!
Với tư cách là sát thủ, tôi ghen tị đấy.
Ai vậy?
Cậu có nghĩ là Fable không?
Fable ư? Đó chỉ là truyền thuyết đô thị thôi!
Sự thật đằng sau thực tế luôn có vẻ như trò đùa.
Sao cậu lại hứng thú thế?
Cô có thấy người làm việc này không?
Tệ quá.
Vậy giờ cậu muốn làm gì?
Đi tìm Fable nào.
Biết ngay cậu sẽ nói vậy mà!
Nếu ta đánh bại một huyền thoại cỡ đó, ta cũng sẽ trở thành huyền thoại.
- Chẳng phải nó sẽ rất ngầu sao? - Chuẩn rồi.
Ngày mai hãy đến Osaka.
Bỏ hết vũ khí vào lò vi sóng.
Tôi sẽ đến lấy sau.
Nghe đây, đừng có mang theo dù chỉ một món.
À mà, Akira này.
Sao vậy, Yoko?
Anh nói được phương ngữ Kansai không?
Anh sẽ đổi phương ngữ Osaka.
Đi thôi nèo.
Ta đang ở đâu vậy ta? Em làm cái quái gì ở đây?
Chuyện quái gì xảy ra thế hở?
Trông ngon quá đê! Tôi đi đê.
Đợi đã nèo! Tôi muốn đi!
Nói nhảm đủ rồi đấy!
GA OSAKA
CÔNG TY MAGURO
- Xin chào. - Xin chào.
Chào Giám đốc!
Xin lỗi. Ta tiến hành thế này được không?
Được. Vậy là ổn rồi.
Giám đốc. Ông xem qua cái này nữa nhé?
Tại sao Ebihara lại gặp chủ tịch?
Tôi không biết, nhưng tôi sẽ cố tìm hiểu.
Họ đang nói xấu sau lưng chúng ta!
Đúng không?
Ông có chắc là muốn giấu một sát thủ thế này không?
Ta không có lựa chọn.
Nhờ thỏa thuận với người đó nên chúng ta mới tiến xa thế này.
Dù sao thì ta cũng phải tìm chỗ cho anh ta ở.
Thế thôi.
Mà cái gã Fable này là người thế nào?
Ai biết được? Mọi thứ đều được họ bảo mật tuyệt đối.
Nghe này.
Anh và tôi là hai người duy nhất biết về gã Fable này.
Không đúng lúc rồi.
Ta có một kẻ gây rối khác nữa đang tới.
Chết tiệt! Đúng nhỉ!
Kojima sẽ sớm được thả, đúng không?
Hôm nay anh được đặc xá ra tù.
Anh đã cải tạo rất tốt.
Làm tốt lắm.
Kojima, được ra tù sớm hơn mong đợi chắc anh vui lắm.
Ừ.
Nhờ anh mà tôi có thể…
nổi loạn lần nữa.
Chỉ có một điều tôi muốn chắc chắn.
Cậu thật sự là gã Sato này ư?
Hôm nay có Sato nào khác tới đây không?
Ôi! Thôi đi, anh Akira!
Tôi rất xin lỗi. Anh ấy không có ý xấu.
Nói đi. Là dân chuyên, nếu cậu muốn giết tôi và chủ tịch ngay lúc này…
cậu sẽ làm thế nào?
Đừng!
Nó sẽ xảy ra như thế.
Tôi rất xin lỗi. Anh ấy không có ý xấu.
Sao, Ebihara, anh mang theo súng ư?
Xin lỗi.
Vì Fable tới, tôi phải trang bị sẵn cho mình chứ.
Anh nên biết rõ hơn ai hết chứ!
Không được mang súng đến văn phòng!
Vậy cậu sẽ làm gì?
Ngoài kia có mười người.
Cậu chỉ còn ba viên đạn thôi. Cậu sẽ làm gì?
Không thành vấn đề. Chủ tịch cũng có súng.
Cái gì?
Cậu cừ thật đấy, Sato!
Sao cậu biết?
Ông sẽ không hiểu dù tôi có cố giải thích.
Tôi rất xin lỗi. Anh ấy không có ý xấu. Thật sự không có đâu.
Đây là ký túc xá công ty chúng tôi.
Có hai nhà cạnh nhau.
Cậu thích dùng thế nào thì tùy.
Nội thất cũng có sẵn rồi.
Em sẽ ở nhà bên kia.
Giờ nghe này.
Cậu có thể dùng tầng hai.
Gara này là của tôi.
Đừng động vào Hakosuka yêu quý của tôi.
Này!
Ra khỏi đó đi!
Này!
Mở cửa ra!
No comments yet. Be the first to leave one.