Les 200 premières lignes.
PARK HYUNG SIK
JEON SO NEE
PYO YE JIN
YUN JONG SEOK
LEE TAE SEON
THANH XUÂN NGUYỆT ĐÀM
ĐÂY LÀ BỘ PHIM HƯ CẤU
TẤT CẢ CÁC NHÂN VẬT, TỔ CHỨC,
ĐỊA ĐIỂM, SỰ KIỆN VÀ TÔN GIÁO TRONG PHIM ĐỀU LÀ GIẢ TƯỞNG
CẢNH CÓ ĐỘNG VẬT
ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ ĐẠO CỤ VÀ KỸ XẢO ĐIỆN ẢNH
Ở đây loạn hết lên rồi. Mấy tờ giấy này từ trên trời rơi xuống.
TỐNG GIA DIỆT LÝ
Khi nô tài tròn hai tuổi,
cả nhà nô tài đã theo phụ thân rời khỏi Byeokcheon để lập nghiệp.
Nên dù quê ở Byeokcheon, nô tài không biết nhiều về nơi đó.
Thế tử đã truyền một nội quan quê Byeokcheon đến Đông cung.
Nhưng quê phụ thân ngươi ở đó,
nên chắc ngươi từng nghe đôi điều về Byeokcheon rồi chứ?
Nô tỳ chỉ nghe kể rằng đất đai cằn cỗi,
làng gần biên giới và rất lạnh,
vì làng nằm ở phía Bắc
nên cuộc sống cũng khó khăn ạ.
Nàng từng làm vậy chưa?
HÃY CHUẨN BỊ VỀ QUÊ
Tránh đường. Hình tào Phán thư đại giám đến.
Tránh đường.
Cái gì…
ĐỐ QUỐC BỆNH DÂN: PHÁ NƯỚC HẠI DÂN
Để hắn trốn rồi sao?
Nô tài đã tìm khắp nơi nhưng không thấy hắn đâu.
Ta thấy ngươi sống nhàn nhã quá nhỉ.
Ai cho ngươi tiền mua thuốc cho con gái?
Ta có phải giết con gái ngươi để ngươi làm việc tử tế không?
Xin đại giám tha tội.
Mạng của con gái nô tài trông cậy vào đại giám,
nô tài sẽ không phạm lỗi nữa đâu ạ.
Xin hãy tin nô tài.
Mở cửa!
Người đâu? Mở cửa!
Ta nói mở cửa! Người đâu?
Huynh trưởng có nhà không?
- Có ạ. - Huynh ơi!
Huynh ơi!
Ta có chuyện muốn nói với huynh…
- Lui xuống hết đi. - Vâng.
Huynh à, ta phải nói chuyện riêng với huynh…
Huynh à, vào trong đi.
Huynh à, chắc huynh từng nghe tin đồn
Thế tử đang truyền các nội quan và cung nữ
quê Byeokcheon đến Đông cung.
Còn nữa. Trên đường ra khỏi cung,
có kẻ đã bắn tên vào kiệu của ta,
đi kèm là cái này.
Huynh xem đi.
Đố quốc bệnh dân. Kẻ nào bạo gan thế chứ?
Làm sao bắt được tên đó để xả giận đây?
Ngươi không thấy thật sao?
Ngươi chưa bao giờ thấy mấy chữ trên tờ giấy đỏ đó ư?
Huynh cũng nhận được cái này sao?
Đố quốc bệnh dân.
Ta hỏi ngươi chưa từng thấy mấy chữ này ư?
Đố quốc bệnh dân…
Chưa thấy mà…
Đố quốc bệnh dân!
Ngươi chưa từng thấy mấy chữ này ở Byeokcheon ư?
Byeokcheon…
Không thể tin nổi ta lại để
tên bất tài thảm hại như ngươi làm Phán thư chỉ vì chúng ta là họ hàng.
Ngươi quên ta đã làm gì
để giúp tên bất tài ngươi
làm Quận thủ Byeokcheon sao?
Việc ta đã làm để cứu cái mạng thảm hại của ngươi…
Ta nhớ mà!
Thổ phỉ ở Byeokcheon…
Giấy đỏ
và Đố quốc bệnh dân…
Đúng là tàn dư của…
- Cái thằng… - Xin huynh!
Nếu ngài không còn câu hỏi nào nữa,
nô tài xin phép lui ạ.
Ta không nghĩ người trong cung biết về Byeokcheon đâu ạ.
Không có thông tin nào đáng chú ý về Byeokcheon,
có vẻ cũng không ai nói dối cả.
Để hạ, ngài muốn tìm hiểu gì thế ạ?
Lấy đèn lồng rồi đi theo ta.
Để hạ, ngài đến thư khố ạ?
Để hạ, ngài đang ngắm trăng ạ?
Hay là ngài đang đến thăm Đại quân?
Xin ngài chú ý bước chân ạ.
Ngươi làm gì thế?
Ta định dọn hòn đá để ngài không bị vấp,
nhưng nó nặng quá nên ta dùng người che lại.
Á!
Viên đá to thế chẳng lẽ ta không thấy?
Đi theo ta.
Nếu không có ta
thì ngài bị vấp vào đá rồi đấy.
Ngài suy nghĩ gì mà không trả lời ta thế?
Ngươi nhìn đường cho ta mà không nhìn đường cho mình ư?
Đường ta đi không quan trọng.
Sao ngài cứ đổi hướng mà không xác định nơi muốn đến thế ạ?
Nếu ngài cho ta biết ngài đang đi đâu…
Hay là ngài muốn đi dạo thôi ạ?
Ta hiểu rồi ạ.
Ngài chỉ muốn đi dạo thôi.
Dù Để hạ đi bất cứ đâu, muốn đi bao xa,
cho đến khi Để hạ nói
"Được rồi, đủ rồi",
ta sẽ đi cùng ngài.
- Soi đường cho cẩn thận vào. - Ta biết rồi ạ.
Ngươi không thấy sổ sách của Thừa Chính viện hơi lạ sao?
Ý ngài là gì ạ?
Ghi chép chính thức về Quận thủ Byeokcheon Cho Won Oh
và ghi chép về Cho Won Bo đi thu phục thổ phỉ…
Lạ ở đó đấy.
Điều quan trọng nhất lại không có.
Không có ghi chép về tên họ Song.
Tội trạng càng nghiêm trọng
thì càng phải điều tra kỹ lưỡng,
nhưng họ không điều tra gì ư?
Thủ lĩnh thổ phỉ là thợ rèn ở Byeokcheon, họ Song.
Hắn dẫn đầu 40 tên thổ phỉ xông vào quan nha Byeokcheon,
tấn công binh lính và nha tiền.
Ban đầu, chúng chỉ có 40 tên,
nhưng khi Hữu tướng đến Byeokcheon,
chúng đã chiếm năm ngôi làng và xây dựng một quốc gia mới.
Điều đó có nghĩa là
người dân Byeokcheon đều thành thổ phỉ và cùng tên họ Song nổi loạn.
Điều này có khả năng không?
Chẳng phải rất lạ sao?
Nhưng sổ sách Thừa Chính viện ghi như vậy
nên đó chắc là sự thật.
Nếu đó đúng là sự thật…
Sao thế ạ, Để hạ?
Ta mong kẻ đã gửi ta bức quỷ thư,
giết cả nhà ngươi
và bắn tên độc vào ta
không phải người Byeokcheon.
Họ đều là bách tính của ta.
Để hạ, họ không phải bách tính của ngài.
Họ là phản tặc, là thổ phỉ.
Ngươi có nhớ lời nguyền trong quỷ thư không?
Mọi người sẽ quay lưng lại với ta.
Ta sẽ cô độc,
phát điên và lang thang khắp đất nước.
Nếu bách tính của ta…
đang nguyền rủa ta,
chẳng phải rất đáng buồn sao?
Vậy nên Để hạ mới muốn tin là
họ không phải chủ mưu của mọi chuyện ạ?
Không ngờ ngài lại nghĩ như thế khi điều tra vụ án ở Byeokcheon.
Nhưng chắc vài tên thổ phỉ sống sót
đã gây ra vụ Tứ phương án và lan truyền lời nguyền nhà họ Song.
Nhưng tấu sớ của Hình tào Phán thư và lời của Hữu tướng
sau khi thu phục thổ phỉ có thể là giả.
Thiếu gia của Vạn Nghiên đường
đang điều tra cánh hoa mẫu đơn trong lư hương
để giúp chúng ta phá vụ án này.
Pháp sư không nói bao giờ ngài ấy đến.
Khi ngài ấy đến,
tôi chỉ lo ăn uống cho ngài ấy thôi ạ.
Ta nghe nói sư phụ mỗi lần đến đô thành
đều trú tại một nơi.
Ngươi có biết nơi đó ở đâu không?
Có nơi như vậy ạ?
Tôi không biết nữa. Tôi chưa từng nghe gì cả.
Ta vừa tìm được một thứ từ Shindok và muốn hỏi sư phụ về nó.
Nếu ông ấy quay lại, hãy đến Vạn Nghiên đường báo tin nhé.
Vâng ạ.
Nhờ ngươi nhé.
Xin chào Nội quan Go và Học giả Park.
Lâu lắm mới gặp.
Thiếu gia Vạn Nghiên đường có nhà không?
À, có ạ…
Nhưng cứ như đang ở đâu ấy…
Trời ạ.
Sư phụ. Dậy đi.
Học giả Park và Nội quan Go đến kìa.
Đúng lúc lắm. Ta đang thắc mắc không biết hai người có chuyện gì.
Có chuyện gì sao?
Có một nỗi buồn sâu thẳm trong tim ta.
Có thể danh tiếng và phẩm hạnh của ta không nổi trội,
nhưng ta cũng là một trượng phu.
Ta có khác biệt, nhưng không thiếu sót gì.
Hãy bay đi, băng Bắc cực.
Đâm vào tim ta.
Ngài ấy bị nương tử sắp thành thân bỏ.
Tàn nhẫn và khốn khổ lắm.
Thế nên ngài ấy mới thất thần thế.
Chỉ mới có vài ngày nay thôi.
Tâm trạng ngài ấy thất thường lắm.
Phút trước ngài ấy còn không sao, phút sau đã lại dở hơi rồi.
Thật là.
Ôi tiểu thư xinh đẹp của ta.
Đừng lạnh lùng bước qua như thế. Hãy lại đây vỗ về ta đi.
Xuân này gió lớn lắm
nên ta lo gió cuốn ta đi mất.
Ngoài kia vẫn là màn đêm đen.
Một trận bão tuyết đang đến.
No comments yet. Be the first to leave one.