Les 191 premières lignes.
Tôi ước giá lúc đó mình chết đi cho rồi
nhưng
tôi vẫn còn sống.
Có biết tiệm cà phê nào tên Venus không?
Chẳng có lý do gì để ở lại thị trấn này cả.
Cũng chẳng có lý do gì để rời bỏ nó cả.
Ngày lại ngày, mỗi ngày đều như nhau.
Khỉ thật!
Chết quách đi, đồ bợm!
Những tiếng rít của WIFE xuyên thủng màng nhĩ tôi.
Mùi hôi thối của DOCTOR xộc vào mũi tôi.
Đồ vô dụng.
Ui.
SODA làm cho 1 cửa hàng bán hoa.
Chỉ 1 lần, có sự thay đổi trong chuỗi ngày đơn điệu này...
BOY kiếm được 1 khẩu súng lục cũ ở đâu đó
và trở thành 1 sát thủ tự xưng.
SÁT THỦ
VENUS vẫn luôn ngồi đúng 1 chỗ
và tôi luôn có mặt ở đây đúng giờ
để làm đúng những việc cần làm.
Có trà không?
Còn nước ngọt?
CÀ PHÊ - PHA CHẾ KIỂU VENUS
Cà phê.
Pha chế kiểu Venus?
Còn món khác không?
Tôi... vẫn sống.
Chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi chưa chết. Chỉ đơn giản thế thôi.
Xin mời vào.
Chỉ có cà phê thôi.
2 cà phê.
Chào buổi sáng, VENUS.
Chào buổi sáng.
Và...
Lão già dơ bẩn.
Và cho tôi xem khu nhà sau của Venus.
Khu nhà sau của Venus...
Hãy cho tôi xem.
Tôi hầu như đã quên mất những chữ đó.
Đó là khi những con người không tên...
Cà phê.
...sống, che giấu những cái tên mà chính họ cũng không có.
Và...
xin vui lòng cho tôi xem khu nhà sau của Venus.
Đó là mật khẩu để vào được nơi ẩn náu trong quán cà phê cũ này.
QUY ĐỊNH DÀNH CHO KHÁCH TRỌ DÀI HẠN
Dùng phòng thế nào cũng được.
Tôi là CHONAN...
sao cũng được.
Ở đây không ai dùng tên thật cả.
GUY.
Con bé là SAI.
Cháu bao nhiêu tuổi?
Để nó yên.
Bữa ăn sẵn sàng rồi.
Tôi sẽ ăn sau.
Thức ăn ở dưới lầu.
Có nghe thấy không?
Tôi ra ngoài.
SAI?
Là hắn ta đấy à?
Con gái anh ta thế nào?
Không thèm trả lời.
Giống ông bố yêu dấu của nó hả?
Vẫn tốt hơn tiếng the thé ở đây.
Trông anh ta có vẻ gì đó rất đàn ông...
Chị cũng nữ tính mà, WIFE.
Tôi phải kiếm tiền bằng nhan sắc quyến rũ của mình bao lâu nữa đây chứ?
Tôi nghĩ thế đủ rồi.
Làm sao mà WIFE chịu đựng nổi anh chứ?
DOCTOR.
Ở đây, chúng tôi gọi nhau bằng những cái tên chẳng mang tầm quan trọng gì.
Nếu 1 cái tên mang ý nghĩa hay 1 tia hy vọng nào đó
thì người mang tên đó sẽ tuyệt vọng vì chính tên họ.
Mỗi con người ở đây... đều hiểu rõ điều đó.
DOCTOR đã trải qua 1 giai đoạn khó khăn
bởi vì
DOCTOR từ lâu đã không còn là 1 bác sĩ nữa.
Tôi để phần cho anh.
Anh đi tìm việc làm à?
Tìm được việc ở công trường xây dựng.
Công nhân lao động thường nhật à?
Việc nhọc nhằn đấy.
Cậu có phải làm thế mỗi ngày không?
Không hẳn là
tôi đang cố tỏ ra tốt bụng với SAI.
Tôi chỉ muốn cô bé cư xử 1 cách bình thường.
Nếu không thì nó còn hơn cả rắc rối.
Thôi đi được không?
Khốn nạn!
Lại cãi nhau?
Giá mà cãi nhau thật.
Hắn ta chỉ ngồi im thin thít.
Cãi nhau thôi, chó thật.
Chú vào đấy.
Sao cháu không ăn?
Cháu đâu phải đang ở giữa kẻ thù.
Chúng ta, không hẳn là bạn, nhưng...
Cháu lúc nào cũng đợi ba về à?
Chú chắc cháu nói chuyện được.
Chúng ta không phải gia đình cháu và cháu cũng không cần tỏ ra thân thiện.
Vậy nên... chỉ cần ăn thôi.
Sẽ rất rắc rối đấy
nếu cháu chết đói ở đây.
Đôi mắt cô bé đó.
Cậu cũng từng có ánh mắt đó.
Ý bà là gì?
Như thể "đừng lại gần tôi
nhưng đừng bỏ rơi tôi."
Cặp mắt thì nói thế.
Chứ trái tim cô bé chưa khép kín đâu.
Cô bé chỉ không biết làm thế nào để mở rộng nó thôi.
Tôi không nghĩ cô bé muốn gây rắc rối gì.
Theo chú.
Còn nhiều lắm.
WIFE.
Mọi chuyện với DOCTOR ổn chứ?
Sao lại hỏi?
Gần đây không nghe la lối gì cả.
Bọn tôi không phải nít ranh. Bọn tôi chả việc gì cãi nhau mỗi ngày.
Coi nào.
Bọn tôi không có.
Vậy là 2 người hạnh phúc rồi.
Chắc là tại chuyện quan hệ hả?
Thôi im đi nhá.
WIFE và DOCTOR chẳng vì mấy chuyện như thế đâu.
Tôi đoán chuyện đó là không thể khi tường toàn bằng giấy mỏng.
Thôi nào, ăn thêm đi.
CHONAN.
SAI không ăn chung sao?
Quần áo trong giỏ.
Dịch vụ giặt ủi.
Miễn phí.
Này.
Vòi sen không làm tôi tỉnh rượu được, đúng không?
Tại sao...
Tại sao anh đến đây?
Tại sao anh ở đây?
Hẳn là vì tôi là 1 kẻ hoàn toàn vô tích sự rồi.
Tôi hiểu rồi.
Tôi xin lỗi. Thành thật xin lỗi.
Tôi sẽ xong ngay.
Là DOCTOR và WIFE.
Tôi nghĩ WIFE đang khóc.
Chả còn gì để nói nữa.
Hắn ta bảo tôi cút đi.
Tôi chưa từng nói thế.
Tôi có thể dọn đi.
Mà có chuyện gì chứ?
Sao anh câm như hến thế hả?
Sao anh không hài lòng chứ?
Tôi kiếm đủ tiền... và chúng ta cũng sống khá khẩm.
Anh có biết tôi phải trải qua những gì mới kiếm được tiền không hả?
Tôi làm mọi thứ là vì anh.
Ai trả tiền rượu cho anh hả?
WIFE.
Tôi thất vọng quá rồi.
Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Đây là những gì đang diễn ra đấy.
Tôi biết thể nào mọi chuyện cũng sẽ thành ra thế này mà.
Liệu cô ấy có
muốn ở cùng tôi không?
Đó là lý do cô ấy ở đây
và nổi giận.
Có lẽ cô ấy vẫn chưa biết rằng cô ấy thật sự không muốn ở với tôi.
Tôi không nghĩ
sống ở đây cô ấy sẽ hạnh phúc.
Nói gì đi chứ.
Cô ấy không nên ở đây.
Đó là quyết định của cô ấy.
Tôi nghĩ cô ấy không thể quyết định được.
Tôi là 1 thằng tồi tuyệt vọng...
Còn cô ấy là 1 người đáng yêu.
Anh ta từng là 1 bác sĩ giỏi.
Khoảng 1 thập kỷ trước,
những người sống trong khu này đều trông cậy vào anh ta.
Anh ta là 1 người tốt bụng, và chưa từng từ chối bệnh nhân nào.
Sao anh ta bỏ ngang?
Vì lỗi lầm
trong 1 ca mổ, anh ta làm 1 bệnh nhân tàn phế.
Anh ta tuyệt đối tin vào điều đó.
Đó không hẳn là 1 lỗi lầm.
Không hoàn toàn là lỗi ở anh ta.
Kẻ duy nhất trách móc anh ta là chính bản thân anh ta thôi.
Và... anh ta bỏ ngang mọi thứ.
Tôi không biết anh ta tuyệt vọng vì điều gì.
Con người thường
quá nhạy cảm với những tổn thương của mình
mà không quan tâm đến tổn thương của kẻ khác.
No comments yet. Be the first to leave one.