Les 198 premières lignes.
"Tình yêu là một trạng thái
rối loạn tâm thần tạm thời."
Sigmund "Frued."
Chết tiệt.
Freud.
Này.
Gormless, mày đang canh đồng hồ hả? Nói nó nghe đi.
- Rồi, rồi, tao biết. - Hả?
Này ông bạn.
Bạn ơi, phải để ý mấy cái mức âm lượng chứ.
- Gì cơ? - Âm lượng! Phải chú ý âm lượng chứ!
- Bình tĩnh đi ông nội. - Không, tôi không bình tĩnh được.
Anh phải làm đi.
- Không, tôi không làm. - Anh nói không là sao?
Không, ông bạn. Anh làm cái quái gì vậy?
Nghe này, rời khỏi bàn DJ đi.
Đúng, nghe này ông bạn.
Giúp tôi với. Tôi thực sự cần công việc này,
nên làm ơn vặn nhỏ âm lượng xuống chút đi? - Được rồi.
Cảm ơn.
- Ôi, xin lỗi. - Này!
Ôi, đừng để ý cô ấy. Cô ấy thích tè đứng ấy mà.
Ồ, vâng, sự lựa chọn của phụ nữ.
Ý tôi là, thỉnh thoảng tôi cũng thích tè ngồi.
Hàng đợi nhà vệ sinh nữ đúng là trò hề,
và lão biến thái Martin còn đục một lỗ nhìn trộm trong đó.
Tôi nghĩ tôi bị chứng sợ sân khấu rồi.
Frida Kahlo xứng đáng nhận được nhiều hơn thế này.
Tôi nói đúng chứ?
Anh làm việc ở đây à?
Không phải ở trong này.
Ừm, tôi là kỹ sư âm thanh, nên chắc cũng tính là nhân viên.
À, cô có muốn-- ừm, tôi chắc sẽ mở cái đó giúp cô.
Gì, anh có đồ khui nắp chai hả?
Không, nhưng tôi không muốn cô bị thương, và tôi có thể
có thứ gì đó trong túi mở được nắp chai.
Cho anh thử xem.
Của cô đây.
Cảm ơn.
- Của cô này. - Cảm ơn.
Ồ, ống hút đẹp đấy.
Vâng, ống kim loại.
Mấy con rùa hay bị kẹt ống hút nhựa vào trong mũi ấy mà.
- Bọn nghiện cocain to xác. - Đúng vậy. Cô có muốn lấy nó không?
Giá ba bảng, nhưng tôi tặng cô đấy.
Giờ thì uống đi, ống hút xài cả đời.
Sao cơ, như làm bong bóng nghệ thuật hả?
Không, không, chỉ là buộc đuôi mấy quả bong bóng thôi.
Nhiều người thấy khó khăn.
Đúng vậy, các ngón tay tôi lúc nào cũng bị kẹt.
Và lẽ ra ngón tay tôi phải rất khéo léo chứ.
Tôi không có ý nói bậy bạ đâu.
Chỉ là hồi xưa tôi từng chơi guitar trong một ban nhạc, nên...
Wow! Anh từng chơi trong ban nhạc!
Không còn nữa.
Kiểu, cần tiền để sống, nên giờ tôi làm ở đây.
Nhưng mà, nghe này, điều tuyệt nhất là,
mỗi tối cô được uống bốn ly nước ngọt miễn phí.
- Chà. - Đúng vậy.
Đừng đi khoe khoang chuyện đó nhé.
Cô đang ở trong ban nhạc à, hay là bạn trai cô chơi trong ban nhạc?
Đúng vậy, là anh ấy.
- À. - Đùa thôi. Tôi không có bạn trai.
Thế còn bạn gái thì sao?
Tôi cũng không có bạn gái.
À, tôi có một cô vợ rồi.
Được rồi. Tạm biệt.
Cậu đây rồi. Đi thôi! Chúng ta phải đi rồi!
Đợi, đợi đã. Khoan đã nào. Cô đi đâu vậy?
Là sinh nhật của bạn bọn tôi ở một quán bar trên đường Canal.
- Đi thôi. - Tôi không đi được. Tôi đang làm việc.
Khoan, khoan đã. Cô tên gì vậy?
- "Emily"! - Emily, tôi là Owen.
- Nhanh lên nào! - Đi thôi!
Ôi, xin lỗi, anh bạn.
Wahoo! Mọi người nghe thấy không?!
Quẩy lên nào, Manchester!
Khoan đã, Emily!
Emily!
Tôi chỉ muốn xin số của cô. Chỉ khi cô muốn thôi.
Ý tôi là, cô không bắt buộc, nhưng tôi chỉ--
Tôi thực sự muốn xin số của cô.
- Ừ. - Ồ, vậy à?
- Ừ. - Được.
Đưa đây nào!
Anh định nhớ trong đầu sao?
Tôi có điện thoại mà.
Nhanh lên! Chúng ta trễ mấy tiếng rồi!
- Được rồi. Tạm biệt. - Cảm ơn. Tạm biệt.
Cố lên nhé, Robert, bạn hiền.
- Ồ! - Ồ! -
- Chào buổi sáng. - Này.
Frodo, cậu không biết gõ cửa trước khi xông vào à? -
Gõ làm gì, vào phòng bếp và phòng khách chung á?
Không, tôi không nghĩ vậy đâu.
Anh ổn chứ?
Ừm, có.
Này, ừm, Owen, nghe này, ừm...
- Này, nghe đi. - Gì?
Có một cặp đôi trẻ trung, đáng yêu,
từ Marsden,
họ muốn đến xem nhà tối nay.
Matt, Matt, Matt, Matt!
- Tôi không muốn nghe nữa! - Gì? Này! Này!
Owen, làm ơn đi, anh ở nhà được không? Tôi phải làm thêm giờ.
Ồ, tôi không làm được đâu Frey, vì tôi phải cầu nguyện hôm nay.
Nên tôi không giúp được. Xin lỗi nhé.
Không được. Quá bận.
- Có người đang vui ra mặt kìa. - Sao thế? Có chuyện gì?
Tìm thấy một cái lỗ nhìn trộm thú vị trong nhà vệ sinh nam à?
Cậu biết không, một gã đã dùng nó, và rồi lúc đi ra,
gã ở bên kia bức tường chính là bố cậu ta.
Này, đó chỉ là truyền thuyết đô thị thôi. Điều đó không bao giờ xảy ra đâu.
Anh vẫn chối à?
Ý cậu chối là sao? Chúng ta chung bố mà.
Chuyện đó hoàn toàn vô lý.
Tên cô ấy là gì?
- Emily. - Tôi biết ngay.
Và anh đã nói chuyện với cô Emily này chưa? -
Rồi, dĩ nhiên tôi đã nói chuyện với cô ấy.
Đen cho anh rồi, anh bạn.
Ý cậu đen cho tôi là sao?
- Thực ra cô ấy cũng đáp lời. - Vậy sao?
Vâng, bọn tôi đã nhảy giữa quán sinh viên,
và rồi kiểu... nhìn nhau và bùm.
Cảm giác như thời gian thực sự ngưng đọng vậy.
Ôi, lạy Chúa.
- Ồ, không, không. - Ồ, không, không. Anh nói không cái gì?
- Nó-nó... - Thôi xin anh. Đừng lại nữa.
Không, không, không, không, không. Nó khác, nó khác lắm.
- Lần này rất khác. - Ồ, gì cơ?
Anh định viết một bài hát về nó hả?
Thế khi nào anh gặp lại cô ấy?
Không biết. Vẫn chưa nhắn tin cho cô ấy.
- Sao chưa nhắn? - Không biết.
Sáng hôm sau rồi đấy. - Sao anh không nhắn luôn đi?
Không, anh chẳng có bản lĩnh gì cả, đúng không?
- Tôi có bản lĩnh đấy. - Vậy làm luôn đi.
- Tôi sẽ làm. - Cứ làm đi.
- Tôi sẽ làm. - Matt, mấy giờ rồi?
Thời-- Ôi, anh không biết, em yêu.
Anh nghĩ thời gian như kiểu, ừm...
Anh nghĩ nó như kiểu đang ngưng đọng.
- Tội nghiệp anh ấy. - Ý cô tội nghiệp là sao?
Thật buồn cười.
Cứ-cứ giữ cho tự nhiên thôi.
Tôi biết cách gửi tin nhắn mà.
Tôi là một người khá tự nhiên, cô biết đấy. -
Tôi có vài câu khá hay ở đây, như là,
"Tôi chuẩn bị ly hôn v--" Không quan trọng.
- Ừm... - Gì?
Không gửi được vì lý do gì đó.
Kiểu như-- Thử lại xem.
Anh có biết Wi-Fi có hoạt động không? Hay--
Matt, trả điện thoại cho tôi. Matt, đưa điện thoại đây.
- Matt. Matt. - Matt, trả điện thoại lại đây.
Matt, tôi không đùa đâu. Đưa tôi cái điện thoại.
Ôi, cưng à, đây không phải số cô ấy. - Buông tôi ra!
Ý cậu là sao, không phải số của cô ấy?
Tôi đã thấy cô ấy nhập vào. Đó là số của cô ấy, tôi thề đấy.
- Nó bị thiếu một số. - Ý cậu là sao,
- bị thiếu một số? - Ôi, lạy Chúa.
Matt!
Vậy giờ tôi phải làm gì đây?
Đừng cười nữa, làm ơn! Không buồn cười đâu!
- Tôi sẽ tìm ra cô ấy. - Ồ, có buồn cười đấy.
- Ồ, vậy sao? Chắc chứ? Ha! - Tôi sẽ tìm ra cô ấy!
- Họ của cô ấy? - Không biết.
- Tuổi? - Không biết.
- Chuyên ngành học? - Chưa hỏi.
Thế hai người đã nói gì với nhau?
Bọn tôi chưa thực sự có, một cuộc nói chuyện tử tế.
Bọn tôi chỉ nhảy và nhìn nhau thôi.
Nó rất tuyệt.
- Matt, dừng lại đi! - Dừng lại đi.
Thôi nào, ông bạn. Cô ấy là sinh viên tại trường đại học cậu làm việc mà.
Cậu sẽ gặp lại cô ấy thôi.
Ừ, đó cũng là một ý hay.
Chào buổi sáng.
Tôi tự hỏi liệu cô có thể giúp tôi không.
Tôi đang tìm một sinh viên học ở đây.
- Sinh viên nào? - Ừm, Emily?
Emily gì?
Emily nào, làm ơn?
Ồ, ừm, tôi không, tôi không biết họ của cô ấy.
Chà, vậy thì tôi không thể giúp anh rồi.
Cô không có kiểu, một danh bạ
chứa tên tất cả sinh viên hay sao...?
- Không. - Chỉ là, tôi thực sự cần cô giúp, vì...
Vâng, tôi đang giữ một món đồ của cô ấy.
Đó-đó là lý do. Tôi có giữ, ừm, cái này.
Đây là của cô ấy. À thì, nó là của bố cô ấy,
và, ừm, đã có một vụ hỏa hoạn,
và nó thực sự, kiểu, hơi bị...
Ừ, đó-đó là nói dối đấy.
- Cô-cô có muốn nghe sự thật không? - Không, tôi không muốn.
Tôi gặp cô ấy tối qua và cực kỳ tâm đầu ý hợp.
Tóc cô ấy dài cỡ này, và cô ấy uống bia-- bia chai--
No comments yet. Be the first to leave one.