Les 200 premières lignes.
VIENNA 1906
- Mình đến muộn đấy. - Em phải chuyển 2 chiếc taxi để không bị phát hiện.
Không. Phải chắc chắn em không bị theo dõi cái đã.
Không ai cả. Đường phố trống trơn.
Ai cũng có thể núp trong lối vào cả.
Em chắc là ông ấy đã sinh nghi.
Mình chỉ hạnh phúc khi yêu trong sợ hãi thôi.
Dù thế nào đi nữa, ông ấy không thể ghen với tôi được.
đặc biệt là với tôi.
Ông ấy bảo tôi nên quan hệ với phụ nữ có gia đình.
- Ông ấy nói thế à? - Phải.
- Như vậy tốt hơn vì có thể rũ bỏ bất cứ lúc nào. - Lời khuyên của ông ấy thật khủng khiếp.
Chúng mình đã hẹn hò được một năm rồi.
Phải.
Chính xác là một năm.
Buổi khiêu vũ hóa trang tại nhà hát.
Hai mặt nạ gặp nhau đêm ấy...
- Là cậu à! - Xin lỗi. Là tớ.
Các ông chồng nhấn chuông hống hách hơn. Cậu sẽ biết sớm thôi mà.
- Thêm việc ngớ ngẩn gì nữa? - Không. Tơ đến tìm cậu.
- Bà ấy còn ở đây à? - Phải. Và đến muộn. Cậu đi đi.
Đừng quên đêm hẹn các quý cô nhé!
- Đó là... - Chiến hữu của mình, Theo. Em biết.
Mỗi lần mình gặp anh ta là lại khó chịu với em.
Em không dỗi đâu.
Tất nhiên rồi.
Nhưng khi mình nhìn ra cửa sổ, Em biết mình đang nghĩ gì.
Mình ghét phải đợi em ơ đây hơn là đi nhậu với bạn.
Em là gái đã có chồng. Các cô độc thân vui hơn chứ.
- Mình ghét em vì không được vui. - Không đúng.
Có lẽ hai chiếc mặt nạ này không nên gặp nhau.
Nhưng cái gì xảy ra thì đã xảy ra rồi.
Thật tệ cho mình.
Mình là của em.
Theo đây rồi! Franz đâu?
Cậu ấy sẽ đến sau. Cậu ấy đang bận.
Cậu ấy đang học trận chiến của Austerlitz.
Một trận chiến luôn làm cậu ấy cảm thấy tồi tệ.
Cậu ấy cần một trận chiến khác.
Quý ông, điều kiện như mọi khi.
Ai không lên giường với phụ nữ phải trả tiền champagne.
- Đồng ý không? - Được rồi! Đồng ý!
Ba ly nước chanh nhé?
Rượu làm anh nóng bụng lắm. Ba ly nước chanh.
- Anh sáng tác bài valtz này à? - Đúng vậy. À, gần đúng.
Anh sáng tác nhạc tố. Nhưng người khác "dùng" nó mất.
Luôn là vậy.
Đấy là lần cuối cùng. Không ai dẫm lên chân anh được nữa!
- Christine, khiêu vũ với anh nhé. - Không dẫm chân nhé!
Mizzie!
Cô ấy nói đúng. Anh sáng tác nhạc van-xơ nhưng khiêu vũ rất tệ.
Em dẫn cho. Xin lỗi nhé?
- Của tớ! - Tớ thấy cô ấy trước.
Không đánh nhau giành phụ nữ, chỉ đánh cược thôi. Đó là quy tắc.
Sáu.
Chẵn.
Chín.
Chẵn.
Thưa cô, vui lòng...
khiêu vũ với tôi nhé?
Không được rồi. Tôi đã được mời rồi.
- Ai vậy? - Quý ông này mời trước.
Tớ gửi điện tín quang mà. Nên nhanh hơn.
Mời cô?
Không phải tại anh. Dàn nhạc chơi nhanh quá.
Lẽ ra nên...
Phụ nữ! Phản bội ta ngay cả trong âm nhạc.
Từ nay trở về sau ta sẽ dữ dội hơn: Mắt đổi mắt, răng đổi răng.
- Cẩn thận chứ? - Xin lỗi.
- Hoan hô! - Xuất sắc!
Hãy nhắm mắt lại và rời khỏi đây.
Tại sao?
Mizzie không đáng là bạn em.
- Cô ấy táo bạo quá. Đi nào. - Đây là mệnh lệnh sao?
Chỉ là một lời cầu xin. Christine, chúng ta gần như đã đính hôn rồi.
"Gần như, gần như." Với anh thì lúc nào cũng gần như.
Em gần như chắc chắn là Em sẽ không lấy anh.
Christine!
Anh rầu rĩ từ đầu đến chân.
Ở bên anh ngày chủ nhật, trời đất trở nên u ám.
Em 20 tuổi rồi. Em muốn được vui vẻ như Mizzie.
Vậy đi đi. Nhấc váy lên và nhảy như kỵ binh.
Nhưng anh sẽ không ngồi chung bàn đâu.
Em có đi không nào?
Một, hai...
Thôi vậy. Vĩnh biệt, Christine.
Lại cãi nhau à?
Xích mích của những người yêu nhau ấy mà. Anh ta sẽ quay lại.
Anh không biết dân thường đâu.
Họ không biết đùa. Họ luôn nghiêm trọng hóa mọi vấn đề.
Xin thứ lỗi.
Xin chào và tạm biệt. Tớ hứa sẽ đến, nhưng tớ phải đi đây.
Tớ vừa tìm thấy hai cô nàng. Cô kia thấy thế nào?
Không gì cả. Tớ muốn ở một mình.
Thật tuyệt! Khi cậu ấy ở bên người phụ nữ đó cậu ấy luôn khó chịu.
Tớ không thể chia tay bà ấy.
Chúng mình không nên đụng đến phụ nữ có chồng.
Quên bà ấy đi. Nhìn này.
Các cô nàng xinh đẹp?
Dễ lắm. Nghe lại lần nữa nhé.
Một sao, thiếu úy. Hai sao, trung úy.
Ba sao, đại úy.
Thế còn bốn sao? Tướng?
Không biết. Tớ chưa bao giờ gặp sĩ quan cấp cao nào.
Đây là trung úy Franz Lobeimer. Cô...
Mizzie Schlager.
Mizzie Schlager và cô...
Christine Weiring.
Christine vừa thất tình.
Bồi, cho một cai Tokay! Mời cô ấy khiêu vũ đi.
- Để sau vậy. - Đồ ngớ ngẩn!
Cách tốt nhất để quên một người đàn ông là khiêu vũ với một người đàn ông khác.
- Hãy nhảy với anh nào. - Tại sao?
Để em không quên anh quá nhanh.
Cô có vấn đề tình cảm nghiêm trọng à?
Tôi không yêu hay gặp vấn đề gì cả.
Vậy thì cô cần yêu rồi.
Anh không cần cố gắng làm tôi vui đâu.
Cô muốn ở một mình à? Tôi cũng thế.
Vậy thì cùng giả vờ cùng nhau.
Rồi chung ta cùng khép cửa lại.
- Chúc ngủ ngon, thưa quý cô. - Tạm biệt.
Cô ấy tóc vàng hay nâu?
Không được nhìn lén qua lỗ khóa.
Tôi có thẻ vào không? Chỉ một giây thôi. Không hơn.
Chỉ để hỏi giờ.
Mười một giờ kém năm. Tại sao?
Tôi có hẹn ở nhà hát Opera lúc 11:30.
Trẻ hay già?
Không. Với cha tôi.
- Tôi sẽ hộ tống cô. - Không. Tôi có thể đi một mình.
- Xin đừng phiền. - Tôi muốn thế.
- Tôi phải đi đây. - Tôi cũng sẽ đến.
Không phiền gì cả. Tiện đường đi của tôi.
Tôi phải ở đây một mình sao?
Không đâu. Chỗ cô trên đường đi của tôi mà!
- Anh không biết nơi tôi ở. - Không thành vấn đề.
Tất cả các con đường đều dẫn đến chỗ tôi tối nay.
Tới chỗ anh? Hết biết. Gặp tôi ở nhà nhé.
Sự im lặng của anh là do một hay hai nguyên nhân.
Hoặc là tôi làm anh chán hay là anh bị nhức đầu.
Cứ cho là bị nhức đầu đi.
Thực sao? Tôi có cái anh cần đây.
- Thuốc nhức đầu? - Không.
Không. Nước hoa Eau de Cologne. Anh sẽ thấy.
Tôi chắc chắn sẽ hết nhức đầu ngay.
- Anh có thực bị nhức đầu không? - Phải
Vậy thì để tôi. Đầu tiên là lấy mũ anh ra.
Tôi quá tử tế, chăm sóc cho người làm tôi thức mỗi sáng.
- Tôi đánh thức cô mỗi sáng? - Phải, với ngựa.
Khi anh rời trại với ngựa và tù và.
Thực à, khá ồn nhỉ.
- Người đóng cửa sổ một cách giận dữ là cô sao? - Là tôi!
Rất vui được gặp cô.
- Nếu tôi hứa sẽ cư xử đúng mực? - Tôi không thể.
Champagne cũng không được?
Chai rượu anh thắng cược?
Làm sao cô biết?
Tôi không phải trẻ mới sinh. Phần thắng cược chưa bao giờ thay đổi.
Không sao. Tôi sẽ đưa cô về.
- Anh hứa sẽ cư xử đúng mực? - Tôi thề.
Vậy thì được. Nhưng không hơn 5 phút đâu đấy.
Chờ tôi ở đây một giây.
Xin chào trung úy.
Lại quên chìa khóa sao?
Phải. Tôi bị trễ giờ.
- Tôi đã gặp ngài bộ trưởng. - Nghiêm trọng vậy sao?
- Rất nghiêm trọng. - Lạy Chúa, Mary and Joseph!
Chính sách của họ! Chính sách của họ làm tôi mất ngủ
Kể tôi nghe nào trung úy. Tôi sẽ không kể lại đâu.
Phần còn lại của châu Âu bị đe dọa.
- Như đêm trước? - Chính xác.
Lại lỗi của Thỗ Nhỉ Kỳ!
Cổng Sublime Gate chính là rắc rối.
Cổng Sublime Gate!
Mở, đóng, mở, đóng,... Tốt lắm, chúng ta sẽ theo dõi.
Tốt.
Tôi hy vọng sẽ không quá phức tạp.
- Không. Ngoại giao khắc phục tất cả. - Nền ngoại giao tuyệt vời!
Ông không thể tưởng tượng ngoại giao có thể làm cái gì đâu.
Tôi rùng minh!
khi nghĩ đến người ta không có manh mối nào!
Đây là lần đầu tôi ở một mình với một đại úy.
Vào ban đêm nữa chứ! Có vẻ buồn cười quá.
Không phải đại úy. Thiếu úy.
Vậy cấp cao hơn hay thấp hơn?
Vào ban đêm, đôi khi cao hơn.
Tôi cám thấy tốt hơn ở đây.
Hãy giữ nó. Đó là kỷ niệm cho tôi.
Cho cô? Sao thế được?
Mỗi lần tôi đếm khăn tay, Dĩ nhiên là tôi nghĩ đến anh.
Chúng ta đến rồi.
Cha cô thường có mặt ở nhà hát à?
Phải, hằng đêm và chiều Chủ nhật.
- Ông ấy là người yêu âm nhạc? - Không. Ông chơi đàn cello.
Opera thật ngớ ngẩn Đời thật không bao giờ như thế.
Tối nay diễn Romeo and Juliet. Tôi có thể đã đi rồi.
Nhưng họ chết vào lúc kết thúc. Tôi ghét kết thúc không có hậu.
- Tạm biệt. - Đừng nguyền rủa tôi sáng mai nhé.
Cha tôi nguyền rủa đấy. Ông ghét nhạc cụ bằng đồng!
No comments yet. Be the first to leave one.