Les 200 premières lignes.
LUẬT SƯ LY HÔN SHIN
Đợi em với.
Nhanh lên.
Mấy giờ rồi nhỉ?
Ôi bụng mình.
Hyeong Geun, tên khốn đó.
Cậu ta…
đã trộn bao nhiêu soju…
vào bia vậy chứ?
Bụng mình…
Nước.
Trời ơi, tay không còn sức luôn.
Ôi, no quá.
Vừa no vừa đau bụng.
Tên khốn này…
Alô?
Này, cậu giỏi thật đấy.
Vẫn còn bén lắm chứ bộ.
- Nói cái gì vậy? - Khoan, chưa xem hả?
- Xem gì chứ? - Ra là chưa.
Cũng đúng, vậy nên cậu mới nghe máy chứ.
Thằng kia, tối qua cho bọn tôi leo cây mà còn lớn lối…
Ê… Alô?
Cúp mất rồi.
Gì nữa đây?
"Người say qua đường chơi đàn cực hay".
Xem nào.
KHOẢNG LẶNG GIỮA CÁC NỐT NHẠC CŨNG QUAN TRỌNG NHƯ NỐT NHẠC VẬY
Ôi, mẹ kiếp!
Là mình mà!
Mình chứ ai!
Thảo nào tay mình không còn sức nữa!
Con ma men điên khùng này!
Chết tiệt. Sao không tắt đi?
Mình tiêu đời rồi!
Toang rồi.
Xong đời tôi rồi.
LUẬT SƯ LY HÔN SHIN
Mẹ đưa con đến trường nhé?
Hyeon U lớn rồi.
Nếu mẹ đưa đi học, chắc các bạn sẽ trêu con, nhỉ?
Mẹ đưa con đi đi.
Chào buổi sáng, các vị thính giả.
Đã một tháng kể từ ngày tôi đảm nhận việc phát thanh này rồi.
Mới hôm nào còn lo lắng không biết phải làm sao.
Vậy mà thấm thoắt đã qua một tháng.
Cũng nhờ có các bạn
mà tôi quên mất khái niệm thời gian
và buổi sáng mỗi ngày đều tràn ngập niềm vui.
ĐÀI FM RADIO
Con muốn trở lại học piano tiếp không?
Không.
Ừ.
Tôi tới rồi đây.
Trưởng phòng Jang đâu?
Trưởng phòng Jang đâu?
Anh ấy nói không được khỏe ạ.
À, ra thế.
Cô đang xem gì vậy?
Cô xem gì vậy?
- Tôi hỏi cô đấy. - Tôi xin lỗi.
Tôi sẽ không xem trong giờ làm nữa.
Không phải.
Ý chính trong câu hỏi là cô đang xem gì mà.
Tôi không hỏi vì sao cô xem video trong giờ làm.
Tôi hỏi cô đang xem gì cơ.
Thật ra tôi có thói quen này vào buổi sáng.
- Tôi xem video âm nhạc… - Cái gì?
Video âm nhạc? Loại nào mới được?
Tôi thường đến sớm mười phút rồi xem video của các anh trước khi vào làm cơ.
Đúng. Hôm nay tôi đến muộn, nên giờ mới xem.
Có đến mức để anh phải sấn sổ…
Mà không, là "cáu kỉnh" mới đúng nhỉ?
"Của các anh"?
Vâng.
Các anh SEVENTEEN của tôi.
Tôi biết họ. Tôi cũng thích họ.
Thói quen tốt đấy.
Cứ tiếp tục đi.
Đeo tai nghe lại đi.
Anh ta sao vậy chứ?
Giờ mà tôi còn tâm trạng để nuốt sao?
Ăn trưa xong rồi về nhà thôi mẹ.
Ở đây lâu chỉ mệt thêm.
Cũng vì anh nhu nhược thế này nên cô ta mới ngang nhiên lộng hành đấy.
Tôi được chẩn đoán là cần điều trị ba tuần nhỉ?
Mẹ vẫn bình thường mà. Sao lại ba tuần được?
Ít nhất cũng phải hai tuần.
Tôi phải khiến cô ta…
Trời đất ơi…
Mẹ Mi Yeong cũng đang thấy có lỗi lắm rồi.
Con đã mắng cô ấy một trận rồi.
- Nên mẹ cũng về nhà rồi… - Còn lâu.
Anh mà mắng cô ta mới lạ.
Bỏ qua con gái hiệu phó rồi lấy cô ta, giờ thì xem anh thế nào đi.
Con xin mẹ đấy.
Sao mẹ lại lôi chuyện đó ra?
Tôi nhất định sẽ có được tờ chẩn đoán đó
rồi khiến cô ta cả đời này không dám ho he,
không dám lặp lại chuyện đó lần nào nữa.
Anh nghĩ tôi không thể sao?
Ôi, bực chết mất.
Bực thật mà.
VĂN PHÒNG LUẬT SHIN SUNG HAN
Chết tiệt.
CHÀNG TRAI THÁNG 6
"Thật ngại quá,
nhưng mong anh có thể gỡ video này xuống."
Mắc gì mình phải nhún nhường tên khốn này?
"Gỡ video này xuống đi.
Tôi có quyền hình ảnh cá nhân đấy.
Gỡ nó xuống ngay đi."
Mười dấu chấm cảm.
Thêm hẳn hai cái nữa.
Sao không đọc tin nhắn vậy?
Chàng Trai Tháng 6!
Thằng thần kinh kia!
Gặp tao vào tháng 6 đi rồi biết sao lại xấu số…
Này…
Để tao tóm được mày đi.
Tao sẽ cho mày răng môi lẫn lộn luôn.
Chết mất thôi.
Không sống nổi.
Bao giờ anh Jang Hyeong Geun mới đến?
Tôi không biết.
Không nghe gì từ anh ta.
Gọi ngay cho anh ta và nói đây là chểnh mảng công việc.
Cứ nói đây là chểnh mảng.
Cứ mỗi phút đi muộn thì…
Tới rồi đấy.
Ôi trời, ở đây chúng tôi tự dọn dẹp văn phòng ạ.
Tôi không tới với ý đó.
Chuyện là…
Tôi muốn được tư vấn về ly hôn.
Tôi vốn chỉ dọn dẹp ở tòa nhà này.
Không ngờ cũng có ngày ngồi tư vấn thế này.
Chị cứ thoải mái nói ra đi.
Không sao đâu ạ.
Tôi đã có tuổi,
các con tôi cũng đang tuổi lớn.
Tôi không biết đây có phải là chuyện đúng đắn không.
Nhưng bây giờ tôi thật sự…
không thể sống tiếp nữa.
Một là tự ly hôn, hai là bị ly hôn, kết quả sẽ là
một trong hai thôi.
Tôi rót thêm nước nhé?
Vâng. Tôi khát quá.
Đợi tôi chút.
Vẫn chưa tới luôn à?
Ôi, tới rồi này.
Cứ như có ai bỏ thuốc vào đồ uống ấy.
- Cảm giác này lạ lắm. - Vậy là phạm tội rồi.
Báo cảnh sát đi.
Ý tôi là cơn say rượu nghiêm trọng quá.
Tôi đang tư vấn khách hàng, Trưởng phòng ạ.
Ôi, việc này nên giao cho tôi chứ.
- Anh tọng chút nước lạnh đi nhé. - Tôi sẽ cố tỉnh táo lại.
Ôi trời.
Tháo luôn cái cửa ra nhé, thưa luật sư?
Biến đi.
Cảm ơn anh.
Mời chị.
Tôi đã dùng bạo lực.
À, vâng.
Đôi khi chuyện cũng dẫn tới tình huống như thế.
Vậy cho hỏi…
tình trạng của chồng chị hiện tại thế nào?
Tôi không đánh chồng.
Sao ạ?
Tôi đánh mẹ chồng.
Sao cái đó lại…
Anh có ném đá vào tôi thì cũng không có gì để nói.
Người như tôi đáng bị ném đá mà.
Không, tôi không hề ném đá chị.
Đây là bút bi thôi mà.
Mà tôi cũng không ném vào chị đâu.
Tôi có thói quen quay bút thế này thôi.
Lẽ ra tôi phải chụp được mới phải.
Nhưng xui là hôm qua tôi dùng lực ở ngón tay quá nhiều…
Tôi lan man thật nhỉ?
Dù sao thì ý tôi là
mọi chuyện đều là trùng hợp ngẫu nhiên thôi.
Là vậy đó.
Tôi có thể thắng không?
Tôi đã đánh mẹ chồng mà.
Tùy vào tình huống,
chị có thể sẽ là nguyên đơn hoặc bị đơn.
Sao cơ?
Tôi ít học nên không hiểu lắm.
Tôi xin lỗi. Ý tôi là…
Chị có thể yêu cầu ly hôn,
hoặc bị chồng mình kiện để ly hôn.
Chẳng phải lúc nãy tôi đã nói…
Vâng, vừa nãy chị đã nói rồi.
Dù chuyện có ra sao,
tôi phải có được thứ của mình.
- Ý chị là chuyện chia tài sản? - Vâng.
Chúng tôi có một tòa nhà,
tôi nghĩ mình cũng có phần trong đó.
Vậy tòa nhà đó do chồng chị đứng tên à?
No comments yet. Be the first to leave one.