Les 200 premières lignes.
‎LOẠT PHIM DO NETFLIX SẢN XUẤT
‎Cô ấy tách biệt nhưng tốt tính.
‎Cô ấy là một tiểu thư sơn móng tay đen ‎để trông giống nổi loạn.
‎Thông minh hơn.
‎Cô ấy nghĩ mình khác biệt.
‎Hoặc bí ẩn.
‎Cháu không chắc mình hiểu cô ấy.
‎- Anh cậu đâu? ‎- Trong phòng. Sao vậy?
‎Không có gì. Luôn có đám đông, ‎nhưng giờ chỉ có bọn mình...
‎- Của cậu hả? ‎- Không, của anh tớ.
‎- Gì thế này? ‎- Samu, gì vậy?
‎Không tin được. Ai đó gửi biển xe.
‎- Sao? ‎- Nano!
‎- Samuel? ‎- Nano!
‎- Gì vậy? ‎- Đây là gì?
‎- Ai gửi anh biển số? ‎- Làm gì thế?
‎Anh ngu đến nỗi trộm ô-tô ‎khi đang bị quản chế luôn ư?
‎Anh có thể đi tù lại.
‎Để anh yên. Chào, Marina.
‎Nano, những kẻ anh nợ tiền ‎đang ở trong tù.
‎- Tớ có thể giúp. ‎- Đừng xen vào.
‎- Làm thế đi. ‎- Gì?
‎Từ giờ, em lo chuyện của em đi.
‎- Nano, anh bị sao vậy? ‎- Lo chuyện của em đi!
‎Xem ai đến này!
‎Gì thế? Cậu làm gì vậy?
‎Quần áo cậu đưa tôi. ‎Bố tôi không muốn tôi giữ.
‎Cậu mua đồ đó hả?
‎Tất nhiên. Cậu nghĩ tôi trả nổi hả?
‎Ở lại nói chuyện đi.
‎Được.
‎Sao cậu có thể trả lại? ‎Cậu mặc nó trông rất đẹp.
‎- Thử đi. ‎- Bây giờ?
‎Bây giờ. Polo nhỉ?
‎Quần này vừa khít với cặp mông cậu.
‎Mặc vào đi.
‎Có lẽ quả thật cậu xem tôi như món đồ.
‎Nói gì vậy? Polo, nói cậu ấy sai đi.
‎Cởi quần cậu ấy ra.
‎Làm đi.
‎Cẩn thận. Hàng nằm ở đó. Đừng động.
‎Chuyện quái gì ở đây vậy?
‎Cần gọi tên hay gắn nhãn ư?
‎Nhãn dành cho quần áo.
‎- Trời! ‎- Không trả được rồi.
‎Khổ rồi!
‎Cái này cũng vậy.
‎Còn lâu.
‎Chào buổi sáng.
‎Chào buổi sáng.
‎- Tớ buồn ngủ... ‎- Tại sao?
‎Tớ không ngủ được. Với tớ dùng thuốc, ‎hi vọng tác dụng không kéo dài.
‎- Khăn choàng! ‎- Đừng lo, tôi sẽ không nói.
‎Trái lại. Tôi đã quen ‎với đa dạng văn hóa xưa.
‎Thôi nào, các cậu. Đùa thôi.
‎Thật đấy, Nadia. Mình nên gặp nhau ‎chia sẻ quan điểm.
‎Mình sẽ bất ngờ về nhau.
‎Chiều nay ở sinh nhật Guzmán nhé?
‎À không. Họ không mời cô ấy ư?
‎- Lu. ‎- Xin lỗi, các cậu thân đến vậy...
‎tôi thề cậu sẽ đi.
‎Có lẽ là riêng tư, Marina nhỉ?
‎Ngày vui nhé.
‎Cô ấy học sẵn ở nhà hay mới nghĩ ra vậy?
‎Không phải tiệc, là chuyện gia đình.
‎Marina, đừng lo.
‎Samuel, có chuyện này.
‎Tớ biết cậu chỉ muốn bảo vệ tớ ‎tránh khỏi rắc rối...
‎Nhưng tớ nghĩ tớ biết cách giúp anh cậu.
‎Chết tiệt, Marina. Quên chuyện đó đi.
‎Tránh anh ấy càng xa càng tốt.
‎Tớ làm vì cậu. Tớ biết cậu yêu anh.
‎- Cậu muốn anh ấy tiêu? ‎- Tớ sợ cậu có chuyện.
‎Anh tớ rất nguy hiểm, sẽ liên lụy cậu.
‎Này, nhớ những tài liệu ‎cậu bảo bố mẹ giấu trong két chứ?
‎- Ừ. ‎- Anh tớ đã bảo tớ trộm chúng.
‎- Sao? ‎- Tớ đã không làm.
‎Tớ chưa bao giờ làm gì tổn thương cậu.
‎Thế nên tớ cản cậu. Tớ đã suýt làm.
‎Anh tớ chuyện gì cũng làm.
‎Hiểu chứ?
‎Samuel, ta nói chuyện sau nhé?
‎Marina!
‎Chúc mừng sinh nhật!
‎- Là sinh nhật cậu? ‎- Ừ, cảm ơn.
‎Thật ra là ngày bố mẹ tớ chọn.
‎Không ai biết ngày tớ ra đời.
‎Ai nói cậu vậy?
‎Không quan trọng.
‎Là Lu?
‎Còn ai nữa?
‎Cô ấy tự mời mình dự tiệc.
‎Hai đứa ăn mừng riêng nhé?
‎Tớ đá họ đi hết, để mỗi bọn mình.
‎Tớ không hứng.
‎Chết tiệt!
‎Mẹ kiếp!
‎Ta sẽ nghỉ năm phút!
‎Cổ tay con ổn chứ?
‎Vậy có chuyện gì?
‎Không. Sao ạ?
‎Con đang thụt lùi, như cua vậy.
‎Con phải thắng trận thứ Sáu tới.
‎Con được quyền có ngày tệ chứ?
‎Với lại, vẫn còn hơi đau.
‎Không được viện cớ.
‎Bố biết tố chất của con. ‎Ta có chung DNA, nhóc.
‎Bỏ đi, bố. Con thích bố giận hơn tử tế.
‎Con có năm phút chứ?
‎Nâng li mừng sinh nhật Guzmán.
‎Cảm ơn.
‎Tôi có chút đồ cho sinh nhật cậu bé. ‎Hi vọng cậu ấy thích.
‎Sao nào?
‎Sinh nhật là dịp hoàn hảo ‎để cháu bắt đầu sưu tập đồng hồ, như chú.
‎Cháu xem chưa?
‎- Chưa. ‎- Cháu nên xem.
‎Nhìn này, Guzmán.
‎Luôn bên chú.
‎Giá nó nói được nhỉ?
‎Vì có phụ nữ ở đây.
‎Và ngày càng xinh.
‎Guzmán, của em khiêm tốn hơn. ‎Chúc mừng sinh nhật.
‎Không...
‎Sao biết anh thích?
‎Anh thích lắm!
‎- Để con chụp ảnh. ‎- Không. Quà của tớ trước.
‎Chà, đúng là bạn gái tuyệt vời.
‎Chỉ là bạn thôi.
‎Cậu thích chứ?
‎- Không cần thế, Lu. ‎- Còn ai mua được nó cho cậu?
‎Những cô khác cần nửa cuộc đời ‎mới mua nổi.
‎Chụp ảnh nào.
‎Ừ, chụp nào.
‎- Xin lỗi. ‎- Ảnh gia đình hỏng bét.
‎Không sao. ‎Chụp giúp tớ với em gái nhé, Lu?
‎Được. Đến đó đi.
‎"Hàng cổ" nhỉ? Giống đồ cũ hơn.
‎Đừng lo. An toàn. Không ai biết đâu.
‎Tất cả đang nguy hiểm.
‎- 20 năm qua, tôi làm anh thất vọng? ‎- Marina, đây!
‎Cười nào!
‎Một, hai...ba!
‎Cưng ghê!
‎Chào!
‎Samu không làm.
‎Lúc làm tình, anh đã làm quái gì ở nhà em?
‎Em anh đã nói rồi. ‎Em chỉ muốn nghe từ anh.
‎Chuyện hai ta đều là giả dối?
‎- Anh làm thế để vào nhà em. ‎- Chuyện hai ta?
‎- Em ảo tưởng gì vậy? ‎- Mẹ kiếp anh!
‎Anh chơi em để trộm đồ nhà em.
‎Để em tránh xa em anh.
‎Để cho nó thấy em là cô tiểu thư ‎đeo bám lũ ngốc.
‎Thế đấy. Em biết gì không?
‎Gì?
‎Giờ cái đầu ngu này không thể quên em.
‎Nhưng em đang ở bên em anh. ‎Hai đứa xứng với nhau.
‎Em đến cứu anh? Chẳng có gì để cứu cả.
‎Em muốn giúp anh.
‎Đừng hỏi tại sao, ‎nhưng em không chịu được anh có chuyện.
‎Nghe này. Đối tác của bố em ‎có bộ sưu tập đồng hồ tuyệt lắm.
‎Và tên khốn đó đáng bị trộm ‎hơn gia đình em.
‎Em đoán có bốn hoặc năm cái đồng hồ ‎là anh đủ trả nợ.
‎Anh nghĩ sao?
‎Anh phải quay lại làm.
‎Nghe này, tớ rất lo sau khi nói với cậu ‎bọn tớ đã cố trộm đồ nhà cậu.
‎Tớ hiểu nếu cậu không muốn ‎dính dáng đến tớ nữa.
‎Tớ cần nói cậu điều này. ‎Hẹn mai nói chuyện. Tạm biệt.
‎Cậu thế nào?
‎- Chào cậu. ‎- Chào cậu.
‎Samuel, đừng lo chuyện ấy, thật đấy.
‎Chắc chứ? Tớ đang sợ đây. Mình ổn hả?
‎Mình tốt hơn ổn ấy chứ.
‎Nghe này, Samuel. Tớ nghĩ đã đến lúc ‎tiến xa hơn, cậu có nghĩ thế?
‎- Cậu nói tiến xa hơn là sao? ‎- Cùng làm chuyện ấy.
‎Samu, còn đó chứ?
‎Chào cậu.
‎Chào Samuel.
‎Cần tớ giúp gì?
‎Tớ cần trứng.
‎Mấy đứa bị sao vậy?
‎Ra nói chuyện nhé?
‎Bố cần tớ.
‎Omar.
‎Anh biết chúng bị gì không?
‎Chuyện con nít. Khi thế này, khi thế nọ.
‎Giờ nói chuyện với kẻ bán ma túy à?
‎Tớ nhớ cậu, bạn à.
‎Cậu không thế ư?
‎Tớ không cần bạn phán xét.
‎Thôi nào, Omar. Tớ không phán xét, ‎tớ lo cho cậu.
‎Tớ không chịu được.
‎Và đây là cách cậu xin lỗi?
‎Phát tởm.
‎Tớ xin lỗi.
‎Không sao.
‎Tớ có chuyện này.
‎Gì?
‎Marina muốn làm chuyện ấy.
‎- Không. Vớ vẩn. ‎- Thật đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.