Les 200 premières lignes.
Kou-chan...
Con đi đây.
Con đi đâu vậy Yoko?
Đi làm chứ đâu.
Con giỡn à, bữa nay nghỉ có sao?
Ở lại đây cùng với ba.
Sao con nghỉ được vào thứ Sáu.
Anh Koji này.
Tóm lại đi làm đi, nhà ta đang thiếu tiền.
Với bán nhanh cái xưởng đi.
Xảy ra chuyện gì vậy mẹ?
"Thiện và ác bắt nguồn từ đâu?"
"Và hiện tại tôi đang ở phía nào?"
Xin gửi lời chia buồn về gia đình cô.
Con trai cô có dự định ở lại đây lâu dài không?
Tôi vẫn chưa quyết định.
Khi quyết định xong, vui lòng tới đăng ký thủ tục chuyển đổi nơi cư trú.
Biết rồi.
Vui lòng đợi ở đằng kia.
Ừm.
Ai đấy?
Tôi mới là người nên hỏi, cậu làm gì ở đây?
À thì... tôi là chủ sở hữu bãi xe này.
À, con trai của anh Akashi?
Đúng.
Vậy anh làm gì ở đây vậy?
Tôi mang ơn cha cậu đấy.
Tôi là Kitamura.
Tôi nghe nhà không làm tang lễ.
Vì vậy, tôi muốn nói lời tạm biệt cuối cùng.
Phải rồi.
Thật cay đắng nhỉ?
Tức lắm phải không?
Một người làm điều đúng đắn bị dồn vào đường cùng. Kẻ sai trái sống hiển nhiên ngoài kia.
Không thể tha thứ.
Riêng tôi không bao giờ tha thứ chuyện đó.
Hãy liên lạc với tôi nếu có gặp khó khăn.
Cơ sở nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em - Mái ấm Cối Xay Gió Giám đốc Kitamura Kenichi
Cô có điều gì muốn nói với những người bị hại không?
Xin lỗi.
Tôi không có gì để nói.
Chỉ một vài lời thôi.
Xin lỗi, tôi không thể trả lời. Rất tiếc.
Chào buổi sáng.
Ah, chào buổi sáng.
Xin lỗi, mẹ chưa làm bữa sáng.
Không sao, để con làm.
Phiền con quá.
Tối qua con đến xưởng của ba.
Chỗ đó ta phải bán sớm thôi.
Con thấy có rất nhiều xe phế liệu. Là sao vậy?
Ai biết.
Kể từ vụ thu hồi hàng lỗi, ông ấy không kể bất cứ chi tiết nào với mẹ.
Thật ư?
Con có gặp một người tên Kitamura nữa.
Anh ta nói được cha giúp đỡ.
Là ai vậy?
Tên Kitamura.
Ai vậy? Mẹ chưa từng nghe qua cái tên ấy.
Để con ra.
Tôi xin bày tỏ lời chia buồn sâu sắc nhất với gia đình.
Tôi là Miyake từ Xe hơi Nakamachi.
Tôi được anh Akashi lúc còn sống giúp đỡ rất nhiều.
Cho phép tôi vào trong dâng nén hương cho anh ấy chứ?
Và xin nhận món quà nhỏ này từ công ty...
Về đi, xin cậu về đi!
Không đâu...
Thật dối lòng khi bảo tôi không có chút tiếc nuối khi chuyện này xảy ra.
- Chí ít... - Cậu về đi!
Có vẻ chị nhà hiểu lầm.
Anh ấy tự tử cũng khiến chúng tôi đôn đáo đây.
Phiên tòa vẫn đang diễn ra... Đúng phỉ báng hoàn toàn.
Chính các người đã giết ông ấy mà!
Chị có biết chồng chị
đã hủy hoại cuộc sống của bao nhiêu người không?
Đưa ra vu khống trắng trợn, làm liên lụy mọi người xung quanh...
rồi đi tự sát...
Hẳn anh ấy nhận biết việc mình làm tội lỗi cỡ nào và không thể chịu đựng nữa...
Tạm biệt.
Mẹ à...
Làm ơn buông ra.
Cậu chẳng biết gì về cha mình đúng chứ?
Tôi xin phép.
Mẹ!
Để con tìm cách xử lý.
Kawakami.
Akashi...
Gì hả? Sao ở đây?
Vụ ông già à?
Anh đang làm gì thế?
Kệ đi, chuyện đã qua rồi.
Sao kệ được.
Mà chuyện gì xảy ra vậy?
Tôi tìm thấy cái này trong phòng cha tôi.
Thực sự có chuyện gì?
Nó là bạc đạn moay ơ, giúp bánh xe quay trơn tru.
Nếu độ bền yếu, bánh xe có thể bị bung ra đột ngột, làm tăng khả năng xảy ra tai nạn.
Cha quyết định tố giác nội bộ một công ty lớn
rồi bị cả làng tẩy chay, ôm đống nợ, công ty phá sản, chỉ vậy thôi.
Cả làng tẩy chay...
Anh Yamaguchi, lâu không gặp.
Xin lỗi vì đột ngột gọi cho anh.
Tôi có chút việc phải làm.
Giờ mới trở về à?
Lương, trợ cấp thôi việc cho bọn tao
bị trì hoãn suốt thời gian qua.
Vì cha của mày làm chuyện ruồi bu mà khiến tan nát tất cả đấy.
Bọn tao bị gộp chung bọn Akashi, kiếm việc phải che giấu thân phận đó.
(Tại sao đưa ra cáo buộc sai sự thật, các nhân viên Xưởng Akashi không giấu khỏi hoang mang)
Cha chỉ làm điều đúng đắn thôi mà?
Điều mà cha tôi làm đâu có sai?
Không, vấn đề không phải cha cậu đúng hay sai.
Mày không muốn trả tiền
thì tao chơi với nhà mày tới bến nhé.
Chờ đã...
À không...
Một người tên Miyake từ Xe hơi Nakamachi đến thăm nhà tôi.
Đi mà hỏi người tên đó ấy, ở đây không liên quan đâu.
- Chào. - Chào buổi sáng.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không thể nhận cuộc gọi
vui lòng để lại tên và lời nhắn của quý khách sau tiếng bíp"
"Này, Akashi!" "Quỵt tiền bọn tao tới bao giờ!"
"Đừng nghĩ chết là hết chuyện đấy!"
"Tao biết nhà của mày đấy!" "Giờ tao tới luôn này!"
"Muốn tao đốt trụi không? Mày thích..."
Kou-chan...
Hay chúng ta bỏ trốn đi đâu thôi.
Để con tìm cách.
Tôi đợi cậu đấy.
Đi đường có lạc không?
À, có.
Cha của cậu thường giúp đỡ ở nơi đây.
Vì chúng tôi thiếu nhân lực trầm trọng.
Ra là vậy.
Con robot đằng kia do cha cậu chế tạo đấy.
Ông ấy cũng hay chế đồ cho tôi.
Cha của cậu là hiện thân tiêu biểu của người tốt đấy.
Anh Kitamura.
Anh nghĩ...
tại sao cha tôi chết?
Không biết.
Suy cho cùng, ta không thể nhìn thấy những gì ẩn sau bức màn.
Không có ai hoàn hảo, bất cứ người nào cũng có hai mặt.
Có lẽ ngay cả cậu cũng chưa biết hết về cha nhỉ.
Có lẽ thế.
Akashi, hiện tại cậu đang thiếu tiền ha.
Đúng vậy.
Cậu có thể làm việc chỗ tôi không?
Nhưng tôi không có bằng cấp nghề này...
Không cần bất kỳ bằng cấp nào đâu.
Tôi muốn cậu làm ca đêm.
Được.
Thêm nữa, cậu có thể nấu ăn ở đây ban ngày không?
Cậu biết nấu ăn mà.
Ủa, cha cậu rất tự hào khoản này.
Rằng con trai ông ấy làm đầu bếp ở Tokyo.
À, tôi chỉ làm việc trong bếp của một quán izakaya.
Bọn trẻ sẽ rất vui đấy.
Những đứa trẻ ở đây đều bị cha mẹ bỏ rơi.
Từ khi về đây, mấy đứa bắt đầu tin tưởng nhau, trở thành một gia đình.
Học cách sống nghiêm chỉnh.
Dù chuyện gì xảy ra, ta nên sống bằng cách giúp đỡ lẫn nhau.
Anh nói làm việc là làm việc gì vậy?
Bữa nay cậu chỉ cần quan sát thôi.
Vâng.
Cậu sẽ làm gì với cái xưởng của cha cậu?
Nhà tôi đang cân nhắc bán nó.
Cha cậu cũng đã giúp đỡ công việc ban đêm này.
Thiếu nơi đó thì khó khăn lắm.
Tôi mong cậu cứ để nguyên đó đi.
Công việc liên quan rã xác ư?
Tôi chưa từng làm tháo dỡ.
- Các cậu vất vả. - Chào.
Đây là Akashi sẽ làm việc chỗ ta.
Con trai ông ấy. Làm việc ngay luôn bây giờ.
Tình hình thế nào?
Hôm nay chọn được 3-4 chiếc phía Nam.
Hướng dẫn cho Akashi luôn nhé.
Rồi rồi, biết.
Shin, cậu đi chung luôn.
Chúng ta lên đường.
- Theo chúng tôi. - À, vâng.
Anh Akashi, tôi là Aoyagi.
Tôi rất tiếc về vụ cha anh mất.
Anh thắc mắc gì cứ nói. Tôi sẽ cố gắng giúp đỡ.
Tôi muốn hỏi...
chúng ta đang đi đến đâu vậy?
Tôi chẳng hình dung ra gì.
Rồi cũng hiểu, anh chỉ cần quan sát bọn tôi.
Đây.
Đội nó vào.
Phát hiện.
Ta đến nơi tiếp theo thôi.
Go go! Đạp ga mạnh vào.
Akashi, đã vất vả.
Công việc là...
trộm và bán sao?
Trộm và bán đấy.
Anh chắc mình ổn chứ?
Có những ngày chuyển vào đây nguyên con
No comments yet. Be the first to leave one.