Les 200 premières lignes.
LUẬT SƯ LY HÔN SHIN
TẬP 4
Ơ?
Cô Lee Seo Jin.
Sao cô đến sớm thế?
VĂN PHÒNG LUẬT SHIN SUNG HAN
Tôi có việc đi qua đây.
Tôi cũng có lời muốn nói nữa.
Anh đến còn sớm hơn nhân viên nhỉ?
Không đâu.
Chỉ hôm nay mới thế thôi.
Anh cứ bắt đầu làm việc đi.
Cũng không có gì, chỉ là…
Tôi xin lỗi.
Sao cơ?
Tôi cảm giác tất cả mọi người đều nhận ra tôi.
Tôi không thể ngừng nghĩ về điều đó,
nên đã không tìm được việc làm thêm.
Dù vậy tôi cũng không nên cầm hồ sơ xin việc đến đây.
Tôi thấy sốt ruột quá nên đã không suy nghĩ kĩ càng.
Tôi xin lỗi vì làm anh thấy bất ngờ.
Tôi đến để xin lại hồ sơ của mình.
Nếu anh vứt rồi thì cũng đành thôi.
Hồ sơ của cô…
Trưởng phòng Jang đang giữ đó.
Khi sốt ruột thì người ta cũng có thể làm vậy mà.
Với cả,
tôi không nghĩ rằng tất cả mọi người
đều nhận ra cô đâu.
Còn về cánh cửa đó…
Sao hôm đó cô lại sửa nó dễ dàng vậy?
Cái đó mới thật sự làm tôi hết hồn.
Đôi khi tôi cũng tự thấy bất ngờ.
Vì mình làm gì cũng giỏi.
Luật sư Shin đến sớm thật này.
Mới 6:30 đã gọi dặn tôi mua cà phê và sandwich đấy.
Đúng là càng già càng khó ở.
Không có tôi thì tên đó sống sao…
- Ngày đầu đi làm? - Cảm ơn vì cốc trà.
Anh đang giữ hồ sơ xin việc của tôi sao?
Cô ở lại ăn chút rồi đi. Anh ấy mua suất hai người mà.
Tất nhiên rồi!
Tôi biết cô sẽ đến nên đã mua hai cốc cà phê.
Cô chưa ăn gì cả nhỉ?
- Sandwich này ngon bá cháy. - Đúng thế.
Thôi ạ. Anh ăn đi.
Tôi không ăn bột mì.
Luật sư Shin, Trưởng phòng Jang.
Sao vậy, cô Sae Bom? Có chuyện gì thế?
- Xếp hàng luôn à? - Vâng, tôi đợi một lúc rồi.
Ồ, Lee Seo Jin này.
- Sao cô ấy lại ở đây? - Đúng là cô ấy.
- Chuyện này là sao? - Làm sao đây?
Sao gì? Cậu là trưởng phòng mà.
- Cậu xử lý đi. - Đây cũng là lần đầu của tôi.
- Tôi xin phép… - Cô đi đâu vậy?
- Tôi có buổi phỏng vấn. - Phỏng vấn gì tầm này?
Cô không thể…
Khách hàng đang đợi đấy ạ.
Sao?
- Sao ạ? - Sao?
Ôi, biết ngay cô Lee Seo Jin và Trưởng phòng Jang sẽ phối hợp ăn ý mà.
Vậy hai người vào việc luôn đi.
Tôi có buổi hẹn tư vấn với khách hàng.
- Tôi đi đây. - Đi đâu mà đi…
Làm việc thôi. Đúng chứ?
Cố lên!
Đấy. Đúng là Lee Seo Jin mà.
Vâng, đúng là tôi đây.
Tôi sẽ hướng dẫn mọi người.
Xin mời ngồi đây theo thứ tự đến của từng người.
Ngầu đét luôn.
TÒA NHÀ SAEAN
Là sao nhỉ?
Shin Sung Han là ai mà Park Yu Seok phải trực tiếp ra tay thế này nhỉ?
Là thứ dữ à?
Ôi, xin lỗi nhé!
- Nhanh lên. - Làm người ta hết hồn à!
Ôi, tôi xin lỗi.
- Đợi chút. - Sao ạ?
Anh là luật sư "Han Thần Thánh" nhỉ?
Tôi là Han Giỏi Giang cơ.
Đỉnh vậy.
Chàng Trai Piano?
NHẬT BÁO YEONGEUN
Ôi, chào anh luật sư.
Vâng, chào chị.
Văn phòng anh có vẻ bận rộn nhỉ?
Đúng vậy. Kỳ lạ quá.
Tôi cũng đang định tới gặp anh.
Vậy ạ?
Bây giờ nói chuyện ở văn phòng có hơi bất tiện.
Hay là ta ra ngoài uống trà nhé?
Tôi còn phải làm nốt việc.
Việc gì chứ? Tay vịn bóng loáng luôn rồi.
- Đi làm một cốc cà phê sáng nào. - Nhưng…
- Đi thôi. - Vâng.
Nào.
Luật sư Shin Sung Han.
Chuyện thú vị rồi đây.
Bà cô dọn dẹp ở tòa nhà đó?
Vâng, người tên Park Ae Ran.
- Chuẩn bị nhận vụ đầu tiên đi. - Sao?
Đã hết kỳ thực tập, cậu bắt đầu dần là được rồi.
Nhận một vụ ly hôn nhé?
Vụ ly hôn ạ?
Vừa hay vừa thân thuộc còn gì.
Cậu biện hộ cho chồng Park Ae Ran đi.
Vậy tôi sẽ đối đầu với Luật sư Shin Sung Han ạ?
Cậu có vẻ phấn khích nhỉ?
Phải chuẩn bị thôi.
Vậy còn thân chủ?
Cứ đợi đi. Tôi sẽ đưa ông ta tới.
Vâng. Tôi rõ rồi.
Ừ, tôi sẽ gửi qua một địa chỉ.
Tìm chồng của Park Ae Ran, người dọn dẹp tòa nhà đó cho tôi.
Sao rồi?
Chị đã tìm thử chưa?
Tôi cũng đã cố tìm xem rồi…
nhưng chỉ là…
Sao bà lại ở trong đó?
Tôi tìm xem có thuốc an thần của mẹ không.
Làm gì?
Tôi không ngủ được nên tìm xem còn thuốc không.
Bà vẫn đang đi khám mà.
Ông biết tôi đang điều trị trầm cảm à?
Vậy mà ông vẫn giả vờ không biết?
Xuống nhà nghỉ ngơi đi.
Ông biết cái gì làm tôi uất ức nhất không?
Cái miệng đó.
Cái miệng chưa từng bênh vực tôi của ông.
Đó là thứ tôi ghét nhất.
Vậy tôi phải làm sao?
Bà đâu có tận mắt thấy
mẹ tôi đã phải sống khổ cực thế nào từ khi còn trẻ đâu.
Tôi thì có! Tôi đã lớn lên mà chứng kiến mọi thứ!
Tôi là con một. Bà không thể…
Một người cao tuổi như vậy
- sống được bao lâu nữa đâu? - Seo Byeong Cheol!
Thế tôi bao nhiêu tuổi?
Ông nghĩ vợ ông năm nay bao nhiêu tuổi?
Từng này tuổi rồi mà còn phải hầu hạ nhà chồng
từ sáng sớm đến tận đêm.
Chuyện đó thì ông không thấy sao, hả con người kia?
Thứ bà đang tìm
không có ở đây.
Vậy nên
đừng phí sức nữa.
Xuống nhà đi.
Có vẻ ông ấy đã nhận ra và giấu đi rồi.
Thứ người ta kiên quyết giấu thì làm sao tôi tìm ra chứ?
Vậy thì ngoài việc với mẹ chồng,
chị còn mâu thuẫn gì với chồng không?
Thật lòng mà nói thì ông ấy là người tốt.
Vậy nên mới nhớ hết những nỗi vất vả của mẹ mình
và nhất mực vâng lời bà ấy.
Ông ấy cũng chu đáo với các con.
Nếu không vì mẹ chồng thì chả có việc gì chúng tôi phải to tiếng.
Mẹ chồng tôi nói sẽ tố cáo tôi.
Bà ấy đã có được giấy chẩn đoán rồi.
Ôi trời ạ, bà ấy muốn chơi tới bến luôn nhỉ.
Tôi không biết phải làm sao. Tim cứ đập loạn xạ.
Thuốc trị trầm cảm cũng vô tác dụng rồi.
Trầm cảm à?
Chị đã đi khám chưa?
Vâng, cũng được ba năm rồi.
Ôi trời.
Việc này tuy đáng buồn nhưng lại là thông tin quý giá đấy.
Chị nên nói với tôi từ sớm chứ.
Ôi. Xem nào…
Để xem nào. Muốn tố cáo à…
Vậy thì chúng ta sẽ phản tố.
Sao ạ?
Park Ae Ran, chị nghe kỹ nhé.
Từ thời điểm này,
chị thật sự nên chuẩn bị tinh thần.
Tôi dặn gì thì chị phải làm đúng như vậy.
Vâng.
Tôi nên làm gì?
Chúng ta sẽ kiện bà ấy tội phỉ báng.
Tôi sẽ kiện mẹ chồng ạ?
Đúng.
Liệu có kiện bà ấy tội phỉ báng được không?
- Bà ấy chỉ mắng nhiếc tôi thôi mà. - Không.
Nghe đây, chị Park Ae Ran.
Chị chưa từng đánh mẹ chồng mình.
Sao?
Nhưng chồng con tôi đều thấy…
Không, các con chị không có ở đó.
Mẹ chồng chị đã không thể kiềm chế cơn giận và đẩy chị.
Nhưng bản thân bà ấy không đủ sức nên đã tự ngã về phía sau.
Nhưng hàng xóm lại đồn thổi rằng
chị đã đánh mẹ chồng mình.
Chúng ta sẽ dựa vào đó để kiện ngược lại bà ấy tội phỉ báng.
Chị hiểu rồi chứ?
Nhưng như vậy là nói dối mà.
Chị Ae Ran.
Vậy chị thử nghĩ về tòa nhà đi.
Bà ấy nói đó là tòa nhà của mình thì không phải nói dối ư?
Đúng không?
No comments yet. Be the first to leave one.