Himeyuri no To

Himeyuri no To (ひめゆりの塔)

Télécharger le sous-titre en Vietnamese

Informations sur la version

Himeyuri no Tou (1995) (WOWOW Cinema 1080p HDTV)
Un commentaire de asshinsui
Maou Aoyama dịch, sub bị lệch khoảng 5-6 giây

Tags

hdtv
Publié le: 2025-11-04
Téléchargements: 19
Malentendants: No

Aperçu des sous-titres Vietnamese

Les 200 premières lignes.

Ngày 8 tháng 12 năm 1941. Năm Chiêu Hòa 16.

Giữa tình hình thế giới căng thẳng

Nhật Bản đã tuyên chiến với Hoa Kỳ và Anh Quốc.

Chiến tranh Thái Bình Dương nổ ra.

Quân Nhật ban đầu chiếm ưu thế trong cuộc chiến

đến tháng 5 năm 1942, hoàn tất chinh phục toàn bộ Đông Nam Á.

Tuy nhiên sau trận Midway, thế trận đã đổi chiều.

Quân Nhật chiếm giữ các đảo ở Nam Thái Bình Dương

lần lượt bị chiếm lại dưới sức mạnh áp đảo của quân Mỹ.

Và tháng 7 năm 1944

Trên đảo Saipan, nơi đóng vai trò là căn cứ mặt trận phương Nam

tổng cộng 40.000 quân đồn trú và cư dân Nhật hy sinh trong trận chiến.

Sau khi kiểm soát Nam Thái Bình Dương, quân đội Mỹ di chuyển lên bắc hướng tới chính quốc Nhật Bản.

Tháng 7 năm Chiêu Hòa thứ 19 (1944) Okinawa

THÁP HIMEYURI (1995) Trans: Maou Aoyama

Nằm gần giữa Naha và Shuri

có khu trường được gọi là Học viện Himeyuri.

Gồm Ban nữ sinh Trường sư phạm Okinawa và Trường Trung học nữ sinh số 1 Tỉnh Okinawa.

Ban nữ sinh sư phạm, nơi đào tạo giáo viên áp dụng chế độ nội trú toàn phần.

Trường nữ sinh số 1 cũng có KTX dành cho học sinh từ các vùng xa như hòn đảo xa xôi.

- Cô ơi, tạm biệt. - Tạm biệt.

Thưa cô, em có thể học Trường sư phạm nữ Tokyo không ạ?

Cô Miyagi là người trẻ nhất đậu vào đấy.

Miễn các em học chăm chỉ sẽ đậu thôi.

Nhưng toàn huy động lao động, giờ em giỏi đào hầm luôn.

Tôi thích đào hầm hào hơn giờ học đó.

Tôi cũng vậy.

Được rồi, các em về nhà đi.

Cha mẹ ở nhà đợi đó.

Buồn quá, nghỉ hè không gặp được cô Miyagi.

Học kỳ II mình gặp lại thôi.

- Các em bảo trọng. - Dạ!

- Tạm biệt cô. - Em tạm biệt cô.

- Nhớ đi đường cẩn thận. - Dạ.

Dạ em xin phép về.

Em xin phép về.

Hikucchii.

Hikutai Hikuttai...

Em vào ạ.

Vào đi.

Thầy nghiên cứu phương ngữ Lưu Cầu ha.

Câu chuyện từ bà em có giúp được gì không?

À... thông tin quý giá rất nhiều.

- Bà em khỏe không? - Dạ.

Ở trường cấm nói phương ngữ

ở nhà ngược lại, em không nói phương ngữ là bị bà rầy.

Em sẽ về Nakijin phải không?

Dạ, thầy có lời nhắn nào cho nhà em không?

Luôn làm phiền rồi.

Chắc thầy sẽ không trở về trong mùa hè này.

Con gái lớn thầy sơ tán đến Nakijin, thầy cũng muốn tới đó.

Thầy có thể gởi thư.

Phải rồi, thầy sẽ viết liền cho con gái.

Dạ.

Xuân năm tới là chị đứng trên bục giảng rồi.

Cứ như giấc mơ.

Mong chờ lễ tốt nghiệp quá đi thôi.

Giáo viên nữ bận Âu phục

chị Yasuko chắc chắn hợp với đồ Tây.

Chị sẽ đánh đàn Organ, dạy bọn trẻ nhiều bài hát.

Cũng đọc sách cho chúng nữa.

Chị muốn trở thành giáo viên được học sinh yêu mến.

Mẹ ơi!

- Con về rồi. - Con về rồi.

Mừng hai con về, mẹ lo lắm. Cứ tưởng không chịu trở về.

Vì phải quan sát tàu ngầm địch

mãi mới có chuyến tàu chở đi.

Để tránh tấn công ngư lôi, tàu chạy chậm men theo ven đảo.

Cuộc mạo hiểm đấy.

Okinawa sắp bước vào chiến tranh rồi sao.

Từ ngày mai con ra phụ mẹ.

Dạo gần đây, các học sinh liên tục nộp đơn xin sơ tán.

Tình hình này phải nói vô cùng đáng tiếc.

Việc sơ tán phụ nữ, người già, trẻ nhỏ là để họ không trở thành gánh nặng cho quân đội.

Còn những học sinh đáng lẽ trở thành tấm khiên bảo vệ Đế quốc

lại tiếc mạng sống, đi sơ tán là điều không thể chấp nhận.

Trường ta với vị thế dẫn đầu giáo dục toàn tỉnh

chúng ta phải đi đầu trong việc phụng sự.

Do đó, nhà trường sẽ không chấp thuận đơn sơ tán của học sinh, trừ trường hợp đặc biệt.

Không ai phản đối ha.

Tôi...

lại thấy nên chủ động khuyến khích việc di tản.

Cậu muốn biến học sinh mình thành những kẻ phản bội đất nước?

Kẻ thù đổ bộ lên thì quá muộn.

Làm sao có thể cho các nữ sinh thường dân ở lại trên chiến trường?

Bộ Tư lệnh đã vạch kế hoạch tiêu diệt quân địch ngay tại vùng biển.

Cẩn trọng lời nói của mình.

Nghe nói học sinh từ Miyako, Yaeyama

đã thu xếp hành lí về quê, có phải do cậu bày vẽ không?

Đúng vậy.

Với nguy cơ tàu ngầm địch tấn công, họ không cần phải mạo hiểm trở lại.

Họ có thể trở lại trường khi chiến tranh lắng xuống.

Không tin được lời này từ một nhà giáo.

Nếu chúng từ bỏ nghĩa vụ của thần dân Đế quốc

nên bắt chúng hoàn trả toàn bộ số tiền học bổng 25 yên mỗi tháng mà đất nước ban tặng.

Khoan, bình tĩnh.

Trong lúc nguy cơ chiến tranh cận kề

các đơn sơ tán của học sinh liên tục nộp lên là đương nhiên thôi.

Dù thế nào chăng nữa, thiết nghĩ ta nên

đặt mình vào vị trí của học sinh và suy nghĩ vì lợi ích của các em.

Bổn phận của học sinh là việc học hành

vì vậy dù trong thời chiến, tôi cho rằng nên có sự quan tâm

thỏa đáng đến sự an toàn của các em.

Yếu nhược.

Ta chờ xem chiến cục thế nào một thời gian.

Đơn sơ tán giao cho tôi xử lí.

Như vậy học kỳ II bắt đầu bình thường ha.

Nishimura, đánh điện gửi các học sinh không trở lại.

Vâng.

Bà Kana, có điện tín.

Ông vất vả.

Chú đã vất vả.

"Unakiko seyo"

Bảo mau quay trở lại trường.

Chỗ tôi bức điện gởi tới 3 lần.

Hối thúc dồn dập.

Không trở lại trường thì phải trả toàn bộ học bổng nhận từ khi nhập học.

Toàn bộ sao?

Chị lớp trên nói nếu ta không quay lại

từ nay về sau những người từ Ishigaki không thể vào trường sư phạm.

Cũng có người nói tương đương đào ngũ trước mặt quân thù.

Nhà tôi, anh trai hi sinh danh dự ở Guadalcanal.

Họ hàng bảo đừng vấy bẩn danh dự của anh.

Ở Okinawa, không ai mà không biết đến Trung úy Kuroshima, vị thần chiến tranh cả.

Các chị sẽ quay lại sao?

Hai chị đã xin cho lên tàu vận tải cùng với mấy người Ban nam sinh.

Vậy ạ.

Nhưng Nobu-chan mới năm nhất thôi ha.

Không, em cũng đi.

Em là học sinh trường sư phạm mà.

Nobu, thôi đi.

Không trở thành cô giáo cũng đâu có sao.

Tiền trả nhà trường, mẹ sẽ tìm cách.

Đừng bỏ mạng sống vô ích.

Không gì quý hơn mạng sống!

- Phòng 5 điểm số: Một. - Hai.

3 4

5 6 7 8 9

10 11 12

Phòng 5 đủ 12 người, không bất thường.

Tốt!

- Phòng 6 điểm số: Một. - Hai.

3 4

5 6 7 8

9 10 11 12

Phòng 6 đủ 12 người, không bất thường.

Tốt!

Hướng chính diện!

Lễ bái Taima.

Ngồi vào.

"Khi cầm đũa lên, cảm nhận ân huệ của thời đại Thiên Địa"

"Thấm tình ân đức của quân vương và song thân"

Mọi người ăn cơm!

Không kích!

Không kích! Naha đang bị tấn công.

Ngừng ăn sáng! Toàn bộ sơ tán!

Mau đến hầm trú ẩn!

- Đội khăn trùm phòng không! - Đội vào mau!

Đội khăn trùm phòng không!

Ngày 10 tháng 10, vào ngày này

trung tâm thành phố Naha bất ngờ bị quân đội Mỹ oanh tạc.

Nhà của thầy Nakasone nằm nội thành nhỉ.

Gần đại lộ Nichumae.

- Tôi vội vã lên đường hồi sáng. - Còn gia đình?

Tôi đã nói họ sơ tán về quê Nakijin.

Itokazu-kun.

T-Tan hoang rồi.

Ngọn lửa lan nhanh chóng

chỉ còn lại bộ đồ trên người.

Rất khủng khiếp.

Tôi nghe bệnh viện tỉnh trúng bom và nhiều bệnh nhân bị thiêu chết.

Trường nữ sinh số 2, Trung học số 2 cháy rực.

Toàn thành phố là vùng đất cháy.

Nhà của Oshiro gần cảng phải không, lo thiệt.

Nhưng tôi không nghe thấy tin gì, chắc họ di tản đâu đó rồi.

Cảng của Naha bị tấn công đó.

Không còn một chiếc tàu nào sót lại.

Chúng ta không thể về quê nữa rồi.

Đúng rồi.

Sachiko?

- Chị ơi! - Sachiko.

Sao vậy Sachiko?

Mẹ và cha đâu?

Sachiko!

Sachiko...

Oshiro...

Cha mẹ em trong không kích hôm nay...

Sachiko, là thật sao?

Thật hả em?

Sachiko...

"Mỉm cười

ta tiễn người đi"

"Những ngày đã qua

cất giấu kỷ niệm trong tim"

"Hỡi đôi mắt trong trẻo

sáng ngời"

"Cầu mong bình an

và hạnh phúc muôn vàn"

"Hạnh phúc muôn vàn"

Thực sự là bài hát hay.

Commentaires

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left