Enter the Anime

Enter the Anime

Télécharger le sous-titre en Vietnamese

Informations sur la version

Enter the Anime 2019 1080p NF WEB-DL DDP5 1 x264-NTG VIE
Un commentaire de nortwing
Netflix Official subtitle , runtime 00:58:47 , Frame rate 23.976 FPS

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
Publié le: 2019-08-07
Téléchargements: 18
Malentendants: No

Aperçu des sous-titres Vietnamese

Les 200 premières lignes.

‎NX ON NETFLIX ‎GIỚI THIỆU

‎Chắc cách tốt nhất để hiểu ‎bề mặt khắc kỷ của văn hóa Nhật Bản

‎là đi tàu điện ngầm.

‎Yên tĩnh.

‎Lịch sự.

‎Có chừng mực.

‎Ga kế tiếp là Akihabara.

‎Có hẳn một hệ thống.

‎- Các cửa bên trái sẽ mở ra. ‎- Trật tự.

‎Vậy tại sao một văn hóa thế này...

‎lại tạo ra điều này?

‎Đầu năm nay, tôi bắt đầu đắm chìm ‎vào một thứ mà trước đó chưa hề biết.

‎Thế giới đen tối, lắt léo, ‎điên rồ của anime...

‎manga...

‎và phản văn hóa Nhật Bản.

‎Như nhiều người phương Tây, tôi nghĩ anime ‎là cuộc diễu hành bất tận của Hello Kitty

‎ăn mặc như nữ sinh có đôi mắt to tròn, ‎cưỡi ngựa cầu vồng.

‎Tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời!

‎Tôi mà nịnh bợ bằng một góc như thế,

‎thì xấu hổ chết mất.

‎Nhưng anime thường ‎khá đen tối và hỗn loạn.

‎Cả Hollywood cũng bị anime ảnh hưởng.

‎Và mặc dù tôi không biết gì về nó,

‎tôi vẫn quyết định tự học ‎để trở thành chuyên gia anime.

‎Hoặc để làm phim giỏi hơn.

‎Đúng không? Chuẩn mà?

‎Vậy anime thực sự là gì?

‎Dù là mới tìm hiểu anime như tôi ‎hay là một fan Otaku thì vẫn tự hỏi:

‎"Thế quái nào mà họ nghĩ ra được thứ này?"

‎Hay thứ này?

‎Hay đặc biệt là...

‎thứ này?

‎Những bộ não sáng tạo và điên loạn nào

‎đứng sau những anime ‎sáng tạo nhất hiện nay?

‎Trong một nền văn hóa tuân thủ luật lệ,

‎sự phổ biến của nghệ thuật sôi động này ‎xem ra không ổn.

‎Nhưng có lẽ nào nó là một giải pháp?

‎Cho điều gì?

‎Tôi nghiên cứu các đoạn phim anime

‎và thay vì tìm được câu trả lời, ‎tôi lại càng có nhiều câu hỏi.

‎Đúng, Netflix thuê tôi làm việc này. ‎Nhưng đây không chỉ là công việc.

‎Nó thành nỗi ám ảnh.

‎Tôi phải tìm linh hồn của anime,

‎hiểu được những trí óc thiên tài ‎tạo ra nó và vén bức màn bí ẩn.

‎Đây sẽ là cuộc điều tra anime hoành tráng.

‎Hào hứng nhỉ?

‎Vấn đề duy nhất là: Tôi ở LA.

‎Tôi không biết phải làm cách nào.

‎Cuộc truy tìm bắt đầu với ‎Castlevania.

‎Cực kì đen tối, kì dị và xinh đẹp.

‎Tôi cứ tự hỏi ai có thể ‎làm ra thứ như thế này?

‎Nên tôi đã tìm đến anh ấy.

‎Nhà làm phim anime táo bạo nhất LA.

‎Người ta gọi anh là Quentin Tarantino ‎của thời đại kĩ thuật số.

‎Nhưng Adi Shankar là ai?

‎Thứ gần nhất tôi tìm ‎là "du hành thời gian".

‎Vì tôi đã vượt thời gian.

‎Tôi đến từ tương lai, ‎không phải niên đại này.

‎Làm sao ‎Castlevania ‎ đi từ vị trí...

‎NHÀ SẢN XUẤT

‎...một loạt trò chơi điện tử đã chết mòn

‎thành chương trình nổi tiếng trên Netflix?

‎Tôi từng theo nghiệp làm phim điện ảnh.

‎Có vài phim được ra rạp, ‎vài phim khá ăn khách.

‎Tôi không thích phim điện ảnh lắm.

‎Tôi chỉ thích làm các đoạn phim ‎của người hâm mộ trên mạng.

‎Phim về ‎Power Rangers ‎ và về ‎James Bond ‎tôi đăng cách nhau một tuần.

‎Một số đoạn phim ‎có sức lan truyền khủng khiếp.

‎Khá là thú vị, tôi chưa bao giờ ‎nhìn sự nghiệp của tôi dưới góc độ này

‎nhưng rồi một ca sĩ rap ‎giải thích thế này.

‎Anh ấy gọi nói: "Anh bạn, Kanye đây".

‎Tôi kiểu: "Sao? Chào?" Rồi chúng tôi gặp.

‎Việc các ca sĩ rap để ý phim của tôi ‎khiến tôi cảm thấy rất ngầu.

‎Vì tôi nghĩ đó là phim hâm mộ thôi, ‎không ngầu lắm.

‎Nhờ phim hâm mộ mà Netflix ‎gửi tin nhắn qua Twitter cho tôi.

‎Đúng, tin nhắn viết, ‎"Sắp xếp gặp mặt nhé".

‎Và sau đó ‎Castlevania ‎ ra đời.

‎Từ khi lớn lên, tôi không hề biết ‎người khác có thích điều tôi thích không.

‎Không hay ho lắm. Họ sẽ giả vờ không...

‎Những người thích ‎thì sẽ giả vờ không thích.

‎Đến giờ thì mọi người ‎đã hóa trang thành Goku.

‎Thật tuyệt vời. Tôi còn đeo ‎một găng tay sức mạnh cơ.

‎Nó phát sáng.

‎Khi tôi lớn lên ở Hồng Kông, có những

‎anime điên rồ và tuyệt vời trên TV ‎và không có tiếng Anh.

‎Tôi không biết nội dung ‎nhưng tôi thích hình ảnh.

‎Tôi nghĩ ngày nào đó chúng tôi sẽ tự làm

‎và sẽ trông như thế này. ‎Vào thời điểm Netflix nói: "Đồng ý.

‎Hãy làm một bộ anime điên rồ của anh ‎chuyển thể từ trò chơi điện tử này.

‎Làm đi, tiến lên."

‎Sau đó Kevin và tôi, ‎Kevin là cộng sự sản xuất,

‎chúng tôi kiểu nhìn nhau. ‎Nó phải là phim 2D.

‎Phải theo phong cách vẽ tay, ‎để thể hiện sự tôn trọng phim OVA.

‎Những phim OVA tôi xem trên TV ‎hồi ở Hồng Kông mà tôi thích,

‎tôi thấy đẹp và rất nghệ thuật.

‎Gia đình tôi nói tác phẩm của tôi ‎rất bạo lực.

‎Rất bạo lực.

‎Đây là Mooshi. Nó là con người, ‎nên nó thực sự hiểu tiếng Anh.

‎Tôi luôn nhận được phản ứng thế này ‎khiến tôi hơi khó xử.

‎Họ thấy Mooshi đều hỏi: ‎"Chó của anh à?" "Đúng."

‎"Anh chọn con chó này à? ‎Hay của bạn gái anh?"

‎"Không! Đây là con chó mơ ước của tôi."

‎Họ nói: "Đây không phải..." ‎Phản ứng luôn như thế.

‎"Không nghĩ anh nuôi loại chó này."

‎Tôi đáp lại: "Anh nói gì vậy hả?

‎Anh nghĩ tôi sẽ nuôi loại chó nào?

‎Một con Rottweiler à?

‎Chó béc-giê? Hay chó tấn công?

‎Hay chó rô-bốt? Hay chó ác quỷ? Gì cơ?"

‎Adi Shankar là nhà du hành thời gian.

‎Giá anh ấy có thể lôi tôi về quá khứ ‎trước khi tôi nhận làm phim này.

‎Được rồi. Anime là gì?

‎Chắc là dễ thôi.

‎Hoặc không. Sự sáng tạo là gì?

‎Làm sao để có ý tưởng?

‎Xem Instagram không phí phạm ‎thời gian, mà là tìm cảm hứng. Nhỉ?

‎Đúng nhỉ?

‎Để hiểu anime, phải hiểu nơi sinh ra nó. ‎Xem phim tài liệu lấy cảm hứng nhỉ?

‎Nhật Bản, cái neo ở phía Đông.

‎Một đất nước xinh đẹp và phong phú...

‎nơi Đông gặp Tây.

‎Trộn lẫn giữa những bộ váy hiện đại, ‎quy hoạch đô thị và công nghiệp...

‎nhưng lối sống thôn quê và phong tục ‎vẫn được giữ gìn...

‎Hoặc không. Ý tưởng tệ quá.

‎Không. Để hiểu anime, ‎chúng ta phải tới Nhật Bản.

‎Trực tiếp chạm mặt ‎những bộ não loạn trí đó.

‎Gặp gỡ những tên tuổi lớn trong ngành.

‎Chạm tới nguồn gốc. Cội rễ.

‎Tại sao Nhật Bản lại là nơi sinh ra nó?

‎Để hiểu anime,

‎cần tìm hiểu sự phức tạp của văn hóa Nhật ‎và sắc thái của lối sống.

‎Làm bằng cách nào đây? Đồ ăn!

‎Điều tôi mê ở Tokyo là đồ ăn.

‎Tôi phỏng vấn một người sành ăn, ‎một nhà làm anime,

‎người lấy nguyên liệu anime Nhật Bản

‎để chế biến thành món ăn anime ‎giao thoa văn hóa.

‎Xin chào! Tôi là Sam.

‎Gặp bạn rất vui. Tôi là Sam.

‎Xin chào! Tôi là Sam.

‎Chào đằng ấy! Tôi là Sam.

‎Chào, tôi là LeSean Thomas.

‎Chào, tôi là LeSean.

‎Tôi là LeSean Thomas.

‎Chào, tôi là LeSean.

‎Tôi là LeSean Thomas.

‎#CHÀOĐẰNGẤY

‎Sau sự sụp đổ dot-com ở New York, ‎rất khó để tìm được việc làm.

‎NHÀ SÁNG TẠO ‎CANNON BUSTERS

‎Nên tôi nhảy sang ‎minh họa truyện tranh tự do.

‎Tôi nghĩ được làm việc với các nghệ sĩ ‎và nhà sáng tạo khác,

‎những người giỏi hơn giúp tôi có cảm hứng.

‎Tôi rất thích được cộng tác

‎nên sản xuất hoạt hình thu hút tôi.

‎Tôi thích làm việc trong một phòng ‎toàn người tài năng,

‎ép tôi giữ phong độ.

‎Nên tôi bắt đầu xem phim hoạt hình Nhật ‎được chiếu trên TV

‎được thu vào băng video lậu ‎trong các cửa hàng ở Phố Tàu.

‎Hồi đấy chưa phổ biến nhiều.

‎Tôi đã dành hết tất cả mọi thứ tôi yêu mến

‎để làm ‎Cannon Busters.

‎Âm nhạc trong ‎Cannon Busters ‎ pha trộn giữa ‎nhạc jazz, nhạc giao hưởng và nhạc pop.

‎Phong cách của ‎Cannon Busters ‎chịu ảnh hưởng từ sự tổng hợp những thứ

‎mà tôi xem từ hồi còn nhỏ, ‎những năm 90 và đầu những năm 80.

‎Biểu diễn lưu động, chương trình ‎phiêu lưu mạo hiểm, trò nhập vai Nhật Bản,

‎Final Fantasy, Secret of Mana.

‎Dự án này là cơ hội hoàn hảo ‎để kết hợp tất cả các yếu tố đó.

‎Tôi thích Sam trong ‎Cannon Busters ‎nhất ‎,

‎là viết tắt của Mô hình Trợ lí Đặc biệt.

‎Cô ấy là rô-bốt kết bạn nổi tiếng ‎của hoàng gia.

‎Hơi bị ám ảnh cưỡng chế, thuần khiết, ‎chỉ thấy điểm tốt ở mọi người.

‎Không có nhân vật nào ‎trong ‎Cannon Busters ‎ dựa theo tôi cả.

‎Tôi không phải kiểu nhà sáng tạo ‎đưa mình vào tác phẩm.

‎Tôi thích tạo ra khoảng cách ‎giữa bản thân và khán giả.

‎Là người Mỹ, tôi thấy hoạt hình Nhật,

‎ở góc độ phương tiện, loại nghệ thuật, ‎thật sự là phương tiện xuyên thể loại.

‎Họ có nội dung hoạt hình cho trẻ con,

‎cậu bé, cô bé, thiếu niên, ‎thanh niên, người lớn và cả khiêu dâm.

‎Tôi không thấy bị lẻ loi mà như khách ‎tham quan, khách mời hơn.

‎Hoạt hình Nhật Bản là cánh cổng ‎mở ra văn hóa Nhật Bản.

‎Đó là điều tôi tiếp nhận ‎từ hồi còn nhỏ và tôi hiểu rõ

‎Tokyo qua hoạt hình ‎và truyện tranh Nhật Bản

‎trước khi tới đây.

‎Sự thật thú vị: Nhật Bản dùng nhiều giấy ‎để in manga, loại truyện tranh Nhật Bản,

‎hơn dùng làm giấy vệ sinh.

‎Hoặc người Nhật Bản ‎phải ăn thêm chất xơ...

‎hoặc họ có quá nhiều truyện tranh.

‎Anima và manga, nguồn cảm hứng cho anime, ‎định nghĩa cho cả văn hóa đại chúng.

‎Ở Thời Hoàng kim của anime, ‎làm hoạt họa và truyện tranh như vua.

‎Hoặc từ phù hợp ‎với địa lí hơn là hoàng đế.

‎Họ là các ông vua sáng tạo nội dung.

‎Những người nổi tiếng trên Instagram ‎hồi xưa, nhưng với tài năng.

‎Vậy manga trở thành anime thế nào?

‎Làm sao để các nghệ sĩ chịu được áp lực?

‎Tôi đến buổi phỏng vấn Toshiki Hirano:

‎bậc thầy kì cựu chuyển manga thành anime

‎đã trao cho tôi chìa khóa vàng ‎để giải được câu đố anime.

‎Vào thời bùng nổ anime, các nhà hoạt họa ‎được xem là, biết nói sao nhỉ,

‎thứ gì đó tương tự ngôi sao. ‎Họ được tôn sùng.

‎Tôi có gốc từ làm hoạt họa.

‎Tôi bắt đầu với hoạt họa ‎rồi làm đạo diễn cùng các việc khác.

Commentaires

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left