Miracle on 34th Street

Miracle on 34th Street

Vietnamese उपशीर्षक डाउनलोड करें

रिलीज़ जानकारी

Miracle on 34th Street 1947 720p BluRay AC3 x264-EbP
टिप्पणी द्वारा Black Magician
Một bộ phim rất vui nhộn và ý nghĩa cho Giáng sinh. Tải phim tại: https://www.fshare.vn/file/2H1ELJOG2JCQ

टैग

BluRay
x264
720p
720
AC3
प्रकाशित: 2017-12-16
डाउनलोड: 50
श्रवण बाधित: No

Vietnamese उपशीर्षक पूर्वावलोकन

पहली 200 पंक्तियाँ।

PHÉP MÀU TRÊN PHỐ 34

Người dịch: Ngô Duy Tùng

Anh xếp chúng lẫn lộn hết rồi.

- Anh nhầm lẫn rồi đấy. - Tôi không nghe được ông.

Anh xếp nhầm lũ tuần lộc rồi đấy!

Anh bước ra ngoài một chút được không?

Mở cửa ra!

Xin lỗi ông, cửa hàng chưa mở cửa...

Tôi không cần mua gì cả, và xin lỗi vì đã phá ngang anh,

nhưng tôi muốn cho anh biết là anh đang nhầm lẫn nghiêm trọng đấy.

Ý tôi là lũ tuần lộc ấy.

Anh để Cupid ở chỗ đúng ra là của Blitzen.

Và Dasher... Dasher đúng ra phải ở bên tay phải của tôi.

- Đúng ra, hả? - Phải, phải. À, cái này nữa.

Gạc của Donner có bốn nhánh chứ không phải ba.

Tôi không nghĩ có ai ngoài tôi để ý đến điều đó đâu.

Phải, tôi cũng không nghĩ vậy.

- Thôi, chào ông. Xin cảm ơn. - Không có gì.

Rất vui vì giúp được anh. Chào.

Chuông leng keng, chuông leng keng

Anh ở trên cỗ xe số ba.

Anh ở trên cỗ xe hành hương.

- Ba anh ở trên cỗ xe hải tặc. - Cô Walker, phải làm gì đó thôi.

Cỗ xe ba-người-một-thuyền không đủ lớn.

Ông hàng thịt và ông thợ bánh thì vừa, nhưng...

Rất xin lỗi nhưng tôi nhiều việc lắm rồi.

Ôi, tôi cứ mong... George!

Xin ông thứ lỗi. Có vẻ như ông hơi luống cuống với chiếc roi này thì phải.

- Ông cho phép tôi chứ? - Cảm ơn ông.

Khá đơn giản thôi, thật đấy.

- Không phiền để tôi chỉ ông chứ? - Không, thưa ông.

Thế thì đây.

Thấy không, quan trọng nhất là cổ tay. Ông phải di chuyển người theo tay.

- Thế à? - Phải! Giống như ném bóng ấy.

Nếu ông phải...

Ông đang say.

Trời lạnh quá. Phải làm gì đó để giữ ấm.

Ông nên tự thấy hổ thẹn với bản thân!

Ông không thấy hàng ngàn trẻ em đang xếp hàng dài khắp phố phường,

chờ đợi để được gặp ông sao?

Những đứa trẻ đã mơ về thời khắc này bao tuần nay.

Ông đúng là một nỗi hổ thẹn đối với truyền thống Giáng sinh.

Và tôi không cho phép ông phỉ báng tôi kiểu này.

Thật nhục nhã.

- Này ông, ai quản lý đoàn diễu hành này? - Ông mà biết được thì nói tôi luôn.

Cái quần này sẽ tụt xuống ngay giữa Bùng binh Columbus thôi.

Xin lỗi cô. Cô cho tôi biết ai quản lý ở đây được không?

Vâng, là cô Walker. Cô ấy kia kìa, đằng đó.

- Cảm ơn cô. - Không có gì.

Ôi, hai người phải ở trên phố 81.

Một người trong đoàn diễu hành của cô không phù hợp...

Trang phục của ông đâu rồi? Mặc đồ vào đi.

Ôi, cháu xin lỗi. Cháu tưởng ông là Ông già Tuyết của chúng cháu.

Ông già Tuyết của các cô say mèm rồi.

- Ôi, không! - Phải. Thật đáng hổ thẹn.

Sao cô có thể để một người...?

Chuông leng keng, chuông leng keng Leng keng khắp nẻo đường

Dừng lại! Ông biết là không được phép uống rượu mà!

Lạnh thế này, phải làm gì đó để giữ ấm chứ.

Tôi cho ông ấm luôn. Tôi phải lấy cây gậy này...

Còn tôi phải... Ai đó! Julian, lấy ít cà phê đen.

- Nhiều vào. - Vâng, thưa cô Walker.

Đen với ít kem nhé.

Bao giờ bắt đầu diễu hành thì gọi tôi dậy nhé.

Chuông leng keng, chuông leng keng Leng keng khắp nẻo đường

Nhục nhã. Thật quá nhục nhã!

Ông làm Ông già Tuyết được không? Ông có kinh nghiệm không?

- Một ít. - Xin ông đấy. Ông phải giúp cháu.

Thưa cô, tôi không có thói quen làm thay cho những Ông già Tuyết giả.

- Không. Không, tôi... - Ôi, xin ông!

Thôi, không thể để lũ trẻ thất vọng được.

- Được rồi. Tôi sẽ làm. - Tốt quá. Cảm ơn ông.

Đi lối này.

Lấy bộ đồ đó đi.

Ông ấy tuyệt quá! Ông ấy không cần độn gì cả.

- Gì cơ? - Độn. Ông ấy không cần độn gì cả.

- Cô tìm thấy ông ấy ở đâu thế? - Tôi ngoái lại thì ông ấy đã ở đó rồi.

Tôi mừng vì cô đã ngoái lại. Tôi mừng vì ông ấy đã ở đó.

Ông Macy mà thấy ông già kia thì xong.

Ông Gimbel mà thấy ông già kia thì xong.

Cô muốn làm một vòng không?

Tôi sẽ về nhà và ngâm mình trong nước nóng.

Có khi tôi sẽ chốn ở đó đến lễ Tạ ơn năm sau luôn.

Cô nên xem diễu hành chứ. Cô đã vất vả tổ chức thế cơ mà.

Nếu muốn thì tôi cũng có thể xem từ tầng thượng căn hộ nhà tôi.

Phải rồi. Nhà cô ở đằng...

Cô Walker!

Susan.

Susan?

- Chào, Cleo. - Chào cô Walker.

Đẹp quá. Susan đâu rồi?

- Con bé đang xem diễu hành. - Ở đâu? Với ai?

Với cái anh Gailey ở căn hộ đằng trước ấy.

À, ừ.

À, tôi vẫn để mắt đến con bé.

Từ đó nó có thể thấy mọi thứ. Đúng chính giữa luôn rồi.

Anh ta quý Susan lắm. Khi anh ta hỏi tôi, tôi không nghĩ cô sẽ thấy phiền.

Ờ, chắc là không sao đâu. Chốc nữa tôi sẽ vào đó.

Chàng cầu thủ bóng chày gặp trục trặc gì rồi.

Năm ngoái nó là thằng hề. Người ta chỉ thay cái đầu

và sơn màu khác cho nó thôi. Mẹ cháu bảo thế.

Nó đúng là người khổng lồ nhỉ?

Không hẳn. Làm gì có người khổng lồ, chú Gailey.

Giờ thì có thể không, Susie. Nhưng thuở xưa thì có rất nhiều...

Thế tên khổng lồ mà Jack tiêu diệt thì sao?

Jack ư? Jack nào?

Jack.

Jack và cây đậu thần ấy.

Cháu chưa bao giờ nghe tới cả.

Chắc chắn cháu đã nghe qua rồi. Cháu chỉ không nhớ thôi. Đó là một chuyện cổ tích.

À, ra là loại đó. Cháu không biết một chuyện cổ tích nào cả.

Bố mẹ cháu phải kể cháu nghe một chuyện cổ tích rồi chứ.

Không. Mẹ cháu thấy chúng rất ngớ ngẩn.

Cháu không biết bố cháu có thấy chúng ngớ ngẩn hay không.

Cháu chưa bao giờ gặp bố.

Bố mẹ cháu ly hôn từ khi cháu còn bé tí.

Với chú thì chàng cầu thủ bóng chày đó trông giống người khổng lồ.

Đôi khi có những người rất to. Nhưng to thế thì quá dị thường.

Chắc cái đó cũng là mẹ cháu nói với cháu.

Chào. Tôi là mẹ của Susan.

Vâng, tôi biết. Cô vào đi. Susie kể tôi nghe khá nhiều về cô.

- Tôi là Fred Gailey. - Vâng, tôi biết.

Susan cũng kể tôi nghe khá nhiều về anh.

- Con chào mẹ! - Chào con.

- Cô uống cốc cà phê nhé? - Thôi, đừng cầu kỳ.

- Không cầu kỳ gì đâu. Sẵn đây rồi mà. - Nếu thế thì, cảm ơn anh.

- Con thấy đoàn diễu hành của mẹ thế nào? - Hơn hẳn năm ngoái ạ.

Mẹ mong ông Macy cũng đồng ý với con.

Đường? Kem? Cả hai? Không thứ nào?

Một thìa đường thôi.

- Anh thật tốt quá, anh Gailey à. - Ngồi đi.

Cảm ơn anh vì đã đối tốt với Susan.

Cleo bảo tôi hôm qua anh đưa hai người tới sở thú.

Đúng vậy. Nhưng tôi xin thú nhận đây là một mưu kế thâm sâu.

Tôi quý Susie. Quý lắm. Nhưng tôi cũng muốn gặp cô.

Tôi đọc được rằng cách chắc ăn nhất để gặp được bà mẹ là đối tốt với đứa con.

Cái mánh thật quá quắt.

Nó có tác dụng rồi.

Ông già Tuyết kia rồi.

- Đừng có nhắc đến cái tên ấy. - Ông này hơn hẳn ông năm ngoái.

Ít nhất ông này không đeo kính.

Ông này là người thay thế phút chót. Ông mà mẹ thuê, mẹ đuổi rồi.

Tại sao?

Con nhớ người gác cửa Giao thừa năm ngoái thế nào chứ?

À, vâng!

Đó, ông này còn chán hơn nhiều.

Tôi thấy con bé cũng chẳng tin vào Ông già Tuyết.

Không Ông già Tuyết, không chuyện cổ tích. Bất kỳ thứ gì hoang đường đều không.

- Thế à? - Đúng thế.

Tôi nghĩ ta nên thành thật và thực tế với con cái.

Và không để chúng lớn lên mà vẫn tin vào những thứ tưởng tượng

- như Ông già Tuyết chẳng hạn. - Tôi hiểu rồi.

Hết rồi. Các vũ công nhào lộn đẹp lắm.

Với giá đó thì họ phải đẹp thôi. Cảm ơn vì cốc cà phê.

- Và cảm ơn chú vì đã mời cháu vào chơi. - Rất hân hạnh, thưa cô.

Mẹ ơi, con đang nghĩ thế này. Bữa tối mình có con gà tây to thế

mà lại chỉ có hai mẹ con mình thôi. Ta mời chú Gailey nữa được không?

Được không mẹ?

- Ờ. - Ôi, thôi đừng bận tâm làm gì.

- Tôi sẽ ăn cái sandwich hay gì đó. - Con gà to quá mẹ ạ.

Không phải thế, con ạ. Mẹ chắc chú Gailey còn có việc khác.

Không, chú ấy không đâu. Phải không chú?

Để thành thật với cô bé, tôi phải thừa nhận tôi không có việc gì cả.

- Đi mà, mẹ. Đi mà! - Tôi không muốn xen vào...

Cháu hỏi thế được không?

Cháu hỏi thế được không, chú Gailey?

Còn tùy nữa.

- Bữa tối lúc 3 giờ. - Cảm ơn.

Susie cưng, cháu hỏi quá chuẩn. Gặp cháu lúc 3 giờ.

- Nó thành công rồi! - Phải.

Cô Walker, ông ấy thật kỳ khôi.

Mọi người đều phát cuồng vì ông ấy. Cả ông Macy luôn.

Thế thì thuê ông ấy luôn đi. Tôi không thấy có vấn đề gì cả.

Mà thật ra còn giúp tôi đỡ phải điên cuồng chạy đi tìm vào buổi sáng.

Phải. Đúng thế.

Tôi sẽ làm ngay khi ông ấy xong việc. Cô sẽ thích ông ấy thôi.

Có ông ấy gian hàng của tôi sẽ bán đồ chơi đắt như tôm tươi cho xem.

Ông ấy là một nhà chào hàng bẩm sinh. Tôi biết mà.

Rồi, rồi, rồi. Sáng mai ta sẽ bàn chuyện đó. Chào anh.

Chào cô.

Và bạn sẽ tìm thấy mọi loại đồ chơi ở Macy's.

- Giời, bộ đồ thanh lịch quá nhỉ? - Phải.

Tôi mặc nó hết năm này

đến năm khác rồi.

Ăn đứt bộ họ đưa ông là cái chắc.

Nhưng bộ đó còn tốt hơn bộ tôi mặc.

- Cậu sao, Alfred? - Phải, tôi đóng Ông già Tuyết ở Y.

- Không đùa chứ! - Làm từ ba năm trước.

Họ có một bộ đồ, nhưng, nó không có đồ độn

mà tôi lại mang theo đồ độn bên mình, vậy là tôi được nhận, thế!

Cậu thích đóng giả tôi chứ?

- Ồ, có. - Tại sao?

Tôi không biết nữa. Khi tôi trao những gói quà cho trẻ em

tôi thích được nhìn cái vẻ mặt Giáng sinh sáng bừng lên ấy của chúng.

Cho tôi cảm giác mình có chút tốt đẹp và quan trọng.

Ông đây rồi. Ông đây rồi. Chào ông.

- Chào anh. - Giờ, trước khi...

Trời, bộ đồ đẹp quá.

Tôi chỉ muốn cho ông vài mẹo để trở thành một Ông già Tuyết giỏi.

Anh cứ việc.

More Vietnamese subtitles for Miracle on 34th Street

टिप्पणियाँ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left