पहली 200 पंक्तियाँ।
Chào, Johnny. Làm sao để đặt chỗ đây?
Chờ chút, Claude.
Thư đến rồi.
Con kéo lớp sơn cho mỏng đi, Todd. Cần chăm sóc mặt tiền cho tốt.
Quanh đây, mọi thứ đều đang mỏng dần.
- Thư có vẻ nặng hơn? - Con cũng nghĩ vậy, bố.
Johnny, "Hãy sơn nó thật mỏng," ông ấy nói.
Quanh đây không gì khác hơn là chất lượng.
Khi ông của anh còn sống, mọi thứ đều khác.
Hàng hiên đó, đầy ắp những khách thanh lịch suốt mùa hè.
Khách thực sự, không phải vì họ trả tiền sòng phẳng.
Đúng, nhưng ông nội giàu, chúng tôi thì không.
Ồ, Sylvia?
Điều này thật là thú vị. Và vui nữa.
Em có nhớ anh chàng bố anh đã thuê làm người cứu hộ và gia sư...
... khoảng 20 năm trước, Ken Jorgenson?
Sao tự nhiên anh lại nhắc đến anh ấy?
Chà, anh ấy đã trở thành một triệu phú. Nghe này...
"Bart Hunter thân mến, tôi đang thuê bao du thuyền Ramona tại Nassau...
... và đưa vợ và con gái đi du ngoạn xa.
Tôi muốn kết thúc ở Đảo Pine vào mùa hè."
Em thấy anh ấy nói gì không?
Thuê bao du thuyền và du lịch dài hạn?
Thật là vui nhộn, phải không?
- Là sao? - Chà, em không thấy sao?
Anh ấy muốn quay lại đây sau 20 năm chỉ để hả hê với thiên hạ.
Anh ta nghe nói tôi đã bị xóa sổ và biến nơi này thành một quán trọ...
... vì vậy rõ ràng anh ấy nẩy một ý...
"Chà, thật là một chiến thắng. Mình sẽ đến và ở lại đó.
Có lẽ Bart Hunter sẽ xách túi cho ta. Thậm chí có thể cho anh ta tiền tip."
- Chắc chắn tôi sẽ làm anh ta thất vọng. - Lạy Chúa, tại sao vậy?
Tôi thấy chán mọi chuyện trong suốt mùa hè.
Bart, đây không còn là một sở thích nữa. Chúng ta đang rất cần tiền.
Anh ấy yêu cầu một chỗ ở mà chúng ta không thỏa mãn được.
Hai phòng ngủ thông với phòng khách.
- Hãy nhường cho họ phòng chúng ta trên lầu. - Chúng ta sẽ ngủ ở đâu?
Trong căn nhà nhỏ của người làm vườn phía sau.
Trong khu gia nhân...
... nơi anh ta thậm chí đã từng ngủ trước đó với tư cách người làm mướn?
Thật là lố bịch.
Ba người với 20 đô tiền phòng và tiền ăn là 60 đô cho một ngày.
Thời gian 90 ngày là $ 5400.
Và hiện tại, chúng ta đã phá sản.
Bị phá sản không có nghĩa là phải đánh mất danh dự của mình.
Danh dự? Nơi này đang cạn kiệt vì thiếu tiền.
Tiền tiết kiệm của chúng ta đã bốc hơi, vườn không còn hạt giống, mái nhà bị dột.
Con trai chúng ta phải vào đại học năm nay...
... và anh bỏ qua $ 5400 vì danh dự?
Bart, chúng ta đang tranh sống. Anh không bao giờ chịu thấy điều đó.
Đó là những bộ đồ em mua cho anh ở Nassau.
Dài bốn mươi tư. Mặc lên đi.
Nếu em nghĩ anh sẽ đội chiếc mũ thuyền trưởng này thì em thật điên rồ.
- Người đàn ông trong cửa hàng nói... - Anh không quan tâm những gì anh ta nói.
Anh không phải là một tay chơi du thuyền.
Và em phải thuộc Câu lạc bộ Du thuyền Nassau để đeo phù hiệu này.
Anh nghĩ đã đến lúc chúng ta cần sống thật với mình.
Chúng ta đã thuê bao nguyên một du thuyền để đến Đảo Pine theo phong cách riêng.
Du thuyền là ý tưởng của em.
Vấn đề là, sẽ có những người trên đảo nhớ đến quá khứ của anh...
và anh sẽ không che giấu chuyện đó.
Hãy lên kế hoạch để cho họ quên rằng anh đã từng là một người làm công ở đó...
... làm họ không nhớ đến nó, được không?
Đảo Pine ở ngoài cảng, thưa ngài.
Molly.
Ngôi nhà nằm ngay đó, cưng à.
- Con thấy một ngôi nhà lớn trên rặng cây. - Có 12 ngôi nhà lớn trên đảo.
- Một trong số đó đang được rao bán. - Bố muốn mua nó?
- Sao con biết? - Mẹ nói với con.
Chà, bố đã hy vọng làm con ngạc nhiên nếu...
có một chữ "nếu" lớn.
12 ngôi nhà trên đảo được xây dựng bởi những người sáng lập Pine Island.
Họ đã hợp nhất.
Và bây giờ con cháu họ điều hành hòn đảo như một câu lạc bộ độc quyền.
Con cần xem qua và đánh giá nó.
Người dân trên đảo vẫn là "họ" đối với bố, phải không, bố?
Vậy, sao bố lại muốn trở lại?
Có lẽ bố chỉ muốn kiểm tra...
... và xem ký ức có thể phóng đại mọi thứ đến mức nào.
Đối với những người khác, bố nghĩ hòn đảo chỉ là một nơi nghỉ hè.
Với bố, nó còn hơn thế nữa. bố hy vọng con cũng sẽ đồng ý với bố.
Có một anh chàng trên đó đang theo dõi con.
Anh ta biến mất rồi.
Cảm giác bị nhìn mà không biết, thật tức cười.
Bố có nhớ gia đình đã sống gần nhà chúng ta không?
- Nhớ. - Con trai họ đã từng nhìn con.
Mà nó không biết là con biết?
Chà, phòng ngủ của anh ấy đối diện ngay với phòng con.
Và một đêm, con chơi trò rắn mắt...
... cởi đồ để anh ấy có thể nhìn thấy.
Và rồi đột nhiên...
con cảm thấy vô cùng xấu hổ, và con chạy đến kéo rèm cửa xuống.
Con không bao giờ quên những cơn nóng bừng khắp người sau đó.
Điều đó thật khủng khiếp, phải không bố?
Chà, bố nghĩ ai cũng có vài điều làm mình cảm thấy xấu hổ.
Được rồi, hai người, chuẩn bị lên bờ nào.
- Bố ơi, con có cần phải vậy không? - Con cần phải làm gì?
Mặc chiếc áo chán ngắt này lên bờ như một đứa trẻ 12 tuổi.
Bà ấy nói con phải mặc chiếc áo lót có lớp giáp này để làm phẳng...
và cả dây nịt nữa.
Bà ấy nói con sẽ nảy tưng khi đi bộ. Đúng không bố?
- Con có cần như vậy không? - Cứ mặc thoải mái và không phản cảm.
Khi đến nhà trọ, tôi muốn cô ấy trông hoàn toàn khiêm tốn.
Ý bà ấy muốn con giống như một cậu nhỏ, phẳng như bánh kếp.
Thứ này thậm chí còn gây đau đớn.
Và con không thở nổi trong cái áo giáp này.
Chiều nay tôi thấy chuyện nổi loạn như vậy là đủ rồi.
Đầu tiên là anh...
Molly có dáng người khỏe khoắn, đáng yêu.
- Tại sao em lại cố phá hủy nó? - Em không muốn thiên hạ nhìn soi vào nó.
Vậy, em muốn phá hủy nét đáng yêu của nó...
... như thể tình dục đồng nghĩa với bẩn thỉu.
- Nó không treo cờ hiệu nào cả, bố à. - Vậy thì nó phải là Jorgensons.
Con sẽ mang hành lý xuống.
Ồ, nếu anh ta muốn cho con tiền tip, hãy nhổ vào mặt anh ta.
Anh ta đây rồi...
và mặc đồ như một chủ du thuyền.
- Áo khoác xanh, cúc đồng, trắng... - Hãy tỏ ra thân thiện đi, Bart.
- Như một quý ông. - Tất nhiên.
Quý ông là người không bao giờ vô ý xúc phạm người khác.
Em hơi bị nhức đầu.
Em về phòng đây. Xin lỗi họ giúp em.
Xin lỗi Ken Jorgenson?
Em mất trí rồi.
Bà Jorgenson, tôi muốn bà gặp bố tôi, ông Hunter.
Chào mừng quí vị đến với Pine Island.
Này, anh bạn...
Không phải anh đã từng là nhân viên cứu hộ ở đây sao?
Tôi đã từng, bà Hamble. Đã khá lâu mới trở lại đây.
- Jorgenson, phải không? - Vâng.
- Sống trong lều của người làm vườn ở phía sau? - Ồ, không còn nữa, thưa bà.
- Lần này, chúng tôi ở đây với tư cách là khách. - Chúng tôi?
Anh đã kết hôn với cô gái xinh đẹp mà anh luôn dạy bơi?
Anh không lừa được ai đâu, anh và cô ấy.
Không, tôi không cưới cô ấy, thưa bà. Tôi đã gặp bà Jorgenson ở Buffalo.
Buffalo. Miền tây, phải không?
- New York, thưa bà. - Ồ, phải, nơi có thác Niagara.
Anh vẫn làm nhân viên cứu hộ ở đó, chứ?
- Không thưa bà. Tôi nghiên cứu hóa học. - Ken, làm ơn đi.
Xin chào, Ken.
- Anh có muốn trốn về phòng mình không? - Cảm ơn Bart, vâng.
Dì phải biết thêm về Buffalo, dì Emily.
Cảm ơn rất nhiều.
Ồ, Bart, đó có phải là con gái dễ thương của anh ấy không?
Tôi nhớ anh ấy rất rõ. Hầu như khó mà trở nên xinh đẹp như vậy.
Đối với tôi, có vẻ như tất cả những cô gái đẹp mà tôi biết đều quá béo hoặc quá gầy...
... hoặc có làn da xấu và mắt cá chân dày.
- Đây là phòng khách. - Dễ thương lắm.
Hoàn toàn quyến rũ.
Và đây là phòng ngủ chính.
- Phòng ngủ khác ở bên kia. - Đẹp lắm.
Cảnh thật đẹp.
Tres jolie, như người Pháp thường nói.
Tôi được sinh ra trong căn phòng này. Ngay tại đó.
Bữa tối được phục vụ từ 6 đến 8.
Anh có muốn ăn tối với gia đình tôi, tối nay không?
Cảm ơn, Bart.
Chúng tôi thường xuống lúc 7:30.
Cảm ơn anh rất nhiều vì sự chào đón nồng hậu.
Tôi cảm thấy muốn chết đứng hồi nãy.
Ken, anh vào phòng ngủ đi. Molly và tôi sẽ ở phòng này.
Được rồi.
Molly, con đã học tiếng Pháp ở trường trung học. Ông ấy đã nói gì với mẹ?
Ông ấy nói rất cảm động vì thấy mẹ vừa ý.
Khi hành lý đến...
... lấy túi khử trùng đó và làm sạch phòng tắm này.
Đừng quên chỗ ngồi toilet.
Con bảo đảm mọi thứ đều sạch sẽ, thưa Mẹ.
Con đừng bao giờ quá chủ quan.
Bà sẽ thấy Pine Island là một nơi kỳ lạ, Bà Jorgenson.
Mọi người ở đây đều hợm hĩnh kinh khủng và có xu hướng chống lại mọi thứ.
Ngoại trừ chính mình.
Tôi thích nghĩ về hòn đảo như một Vườn Địa đàng...
... nơi cây thông và không khí biển dường như tác dụng như một loại thuốc kích thích tình dục.
Như gì, ông Hunter?
Bart, chúng ta đổi chủ đề nhé?
Tới phiên em đó.
Ý của Bart là con trai ở Pine Island rất thường...
... kết hôn với những cô gái sống ở đây.
Vì vậy, luôn có lời rêu rao về hòn đảo...
... là một nơi tuyệt vời cho sự lãng mạn.
Đúng rồi.
Có những hang động và những bãi biển vắng và Moonlight Cove.
Chưa kể đến nhà kho và nhà thuyền và những ngóc ngách khác, hả Ken?
Các cô gái ở Đảo Pine hẹn hò với nhân viên cứu hộ là vi phạm quy định, nhớ không?
- Ôi, tôi rất xin lỗi. - Ồ, chẳng có hại gì đâu.
Dù sao đó cũng là ly pha lê cuối cùng của gia đình.
Oh, làm ơn, nó không quan trọng.
Bà Jorgenson, cho phép tôi đưa Molly xem cảnh xung quanh, được không?
- Vâng, vâng, tất nhiên. - Xin lỗi.
Điều gì khiến bà quyết định ở đây quanh năm?
Không phải mùa đông khá khắc nghiệt sao?
Có, nhưng sống ở Boston cũng khó khăn.
Những thói đạo đức giả của xã hội năm này qua năm khác.
Nói trắng ra, chúng tôi không đủ khả năng chi trả.
Vì vậy, chúng tôi quyết định chuyển đến đây và lấy lại những thứ cần thiết.
Tôi đã mua những cuốn sách nhỏ chỉ cách xén lông cừu...
... cách tự dệt quần áo... thậm chí...
... cách hun khói cá và trồng khoai tây.
Tôi đã có những giấc mơ tươi sáng.
Và sau khi mùa nghỉ hè kết thúc...
No comments yet. Be the first to leave one.