पहली 200 पंक्तियाँ।
Có lẽ lần này mọi chuyện sẽ đi theo đúng hướng.
Tôi thích cô ở điểm đó.
Luôn theo hướng lạc quan.
Ít ra ta cũng có loại vacxin Two Horns muốn. Ta sắp xong rồi.
"Sắp" và "Xong," không giống nhau đâu.
Ừ, nhưng khi chúng ta xong việc...
...thì sẽ chẳng còn việc gì cho tay trùm tội phạm bẩn thỉu nhất thành phố nữa?
Ý tôi là nếu mọi chuyện đi theo đúng kế hoạch.
Nếu mọi chuyện đi theo đúng kế hoạch, chúng ta có thể nói về nó sau.
Chúng ta vẫn chưa ra khỏi đây.
Tôi đi một vòng xem sao.
Cái gì vậy?
Chẳng có gì.
Hẳn là không có gì đâu.
- Deunan? - Vâng tôi ổn.
- Còn vắc xin? - Nó an toàn.
Đi tàu điện ngầm là một ý tồi.
Tôi biết. Và thậm chí không phải giờ cao điểm.
- Hai? - Ba. Tất cả đều là Cyborg.
Có ý kiến gì không?
Không .Cô?
Không sao anh có thể bỏ sót ba tên ngoài kia chứ?
- Bri, nếu có vấn đề về năng lượng.. - Không phải lúc này. Chúng đang đến kìa.
Các ngươi sẽ không bắn một cô gái không có vũ khí chứ?
Lũ gà mờ.
Dùng đủ đạn chưa?
Vâng, tôi biết.
Nhungw biết có ai không dùng đến đạn không?
- Chúng. - Khởi động lại đoàn tàu thôi.
Xong rồi. Đi thôi.
Được rồi.
- Lái tàu của chúng ta đâu rồi? - Hắn không phải lái tàu của ta. - Vụ này đã được dàn dựng.
- Ám sát. - Cô nghĩ thế hả?
- Chết tiệt. - Cái gì thế?
Đến cuối đường ray rồi.
Nằm xuống mau.
- Anh bảo "dàn dựng" là sao? - Chỉ có một người biết ta làm gì ở đây.
Thế nào rồi?
Không ổn rồi.
Không.
Xem ra đây là trạm dừng của ta rồi
Cảm ơn.
- Anh bị thương rồi. - Tôi ổn.
Anh có một Cyborg khỏe mạnh...
...nhưng anh đâu phải robot
Không theo kế hoạch rồi, Bri.
Không. Hoàn toàn Không theo kế hoạch.
Sự khởi đầu của một thế giới mới là đây.
- Chiến thắng đã thuộc về chúng ta. - Chúng ta đã thắng. Chúng ta đã thắng...
Tên ngốc nào vẫn còn phát mấy cái quảng cáo thế?
Tên ngốc cung cấp điện để vận hành cả thành phố này đó.
Vận hành thành phố? Anh đùa tôi hả?
Vâng, có lẽ "vận hành" có hơi chút hào phóng.
Nhưng những gì ta có còn tốt hơn là không có gì.
Cái đó còn chưa xác định.
Đến giờ đi gặp Two Horns rồi.
Thật sao? Sau khi thất bại trong nhiệm vụ hắn ta giao phó...
...anh thật sự nghĩ đó là ý hay à?
Nếu chúng ta không đến gặp hắn, hắn ta sẽ nghĩ chúng ta cầm vắc xin bỏ chạy à.
Có lẽ chúng ta quên những gì mình nợ Two Horns đi.
Có lẽ chúng ta lấy cái mình đang có và biến khỏi đây còn hơn.
Rồi đi đâu?
Tôi biết được.
Olympus chăng?
Đừng nói thế nữa. Cô thực sự vần nghĩ nó tồn tại ngoài kia sao?
- Tôi không biết. - Có lẽ thế.
Mọi thứ ở đây thật sự vô nghĩa.
Deunan, chúng ta đã tham gia một trận thế chiến và cuối cuộc chiến, ai là người thắng?
Ai thắng?
Không ai cả,thế đấy. Thật là vô nghĩa.
Tôi biết.
Tôi biết anh đã hy sinh rất nhiều.
Chúng ta trả hết nợ cho Two Horns rồi. Đi thôi.
Anh thật sự muốn trả hết nợ.
- Ai đấy? - Mở của mau.
Phải, bọn tôi biết thủ tục rồi.
Đừng lo,tôi bỏ đồ chơi ở nhà rồi.
- Cô ta an toàn. - Tôi đã bảo mà.
Sếp tôi đang đợi. Lên trên đi.
Sao ta không băt hắn ở dưới này nhỉ? Hắn là Cyborg. Một vũ khí biết đi đó.
Phải, nhưng nhìn hắn xem.
Nếu không được nạp thêm năng lượng; hắn sẽ toi sớm thôi.
Anh chắc mình còn đi được chứ?
Tôi ổn mà.
Hai người nhìn vẫn ổn đấy, Và còn đến muộn nữa chứ.
- Muộn đến nỗi ta có thêm thời gian để suy nghĩ - Có làm ông tổn thương không?
Các người muốn biết ta nghĩ gì sao? Ta nghĩ mấy người ôm hàng của ta bỏ trốn rồi chứ.
Coi nào, đưa vắc xin lại đây. Ngay.
Có lẽ ông nên hỏi mấy tay súng ông thuê ấy.
Cô biết luật kiểm soát vẫn áp dụng cho mấy con chó ngoài bãi rác chứ.
Bọn tôi không có vắc-xin.
Cái gì?
Cuyện quái gì thế?
Chúng tôi gặp phải vài rắc rối.
Nhưng ông không biết gì về chuyện này phải không?
Ta tưởng mấy người giỏi nhất chứ.
Chăng phải ta đã trả công cho các người để giải quyết mấy cái rắc rối này sao?
Nếu ông không thích bọn tôi, ông luôn có thể dùng đội A của ông mà.
Bọn tôi đi nơi khác tìm việc đây.
Chúng ta vẫn còn một vấn đề nhỏ với món nợ của nguwoi.
Tôi đã làm việc đủ để trả nợ rồi.
Ngươi đàu ta chắc?
Trông tôi có giống đang đùa không?
Bình tĩnh, bình tĩnh. Các người không có tí hài hước gì cả.
Các người còn nhớ vụ việc của mình khi đến gặp ta không?
Ta đâu có tìm các người. Ta rất ổn.
Ta đang trong quá trình vân hành thành phố này. Nhớ không? Các người cần đến ta.
Tôi còn nhớ chuyện khi đó, nhưng giờ ta hòa rồi.
Hòa ư?
Giờ thì ta mới biết ngươi đang đùa đấy. Nếu không nhờ ta...
...em cưng đây hẳn đang phải khoe thân ở phố K còn ngươi thì bị tái chế thành máy nướng bánh rồi.
Nên theo cách nhìn của ta, ta và ngươi còn lâu mới hòa.
Ông và tôi, chúng ta kết thúc rồi.
Bri.
Phải, ngươi kết thúc rồi.
Chúc may mắn nha.
Hy vọng ngươi tìm được một bác sĩ giỏi để thay thế Matthews.
Tiếc là trong vòng 500km quanh đây không có ai như thế cả..
Vậy tạm biệt nhé, anh bạn. Một ngày tốt lành.
- Ông muốn gì? - Đừng bận tâm, Deunan.
Chà...
ta có thể cần người dọn dẹp bọn phiền phức ở phía Đông..
Giá mà ta tìm được ai làm việc đó...
...nhưng hình như mọi người bận việc ở nơi khác mất rồi.
Bọn tôi sẽ làm.
Bọn tôi sẽ làm. Nhưng trước hết phải nạp năng lượng và sửa chữa cho Bri đã.
Phải rồi.
Chỉnh sửa lại tên Casanova của cô đi.
Nhưng mang cho ta bất kỳ bộ phận và đạn dược nào các ngươi tìm thấy.
Cấm có ăn bớt đó.
Mang cái này tới chỗ Matthews. Đủ để trang trải chi phí đấy.
Còn nếu hắn không muốn nó, cô cứ gữ lấy, Deunan.
Coi như quà Valentine sớm để thêm vào bộ sưu tập của cô đi.
Vừa nãy trông hai người khá thân mật nhỉ.
Tưởng cô muốn tránh xa Two Horns.
Tôi vẫn muốn. Nhưng làm công việc này có vẻ dễ dàng hơn là là bắt cóc Matthews.
Tôi không quan tâm Two Horns hành sử kiêu gì trong đó...
...tôi chắc hắn đứng sau vụ phục kích đó.
Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng ta đâu có bằng chứng.
Và chúng ta cũng không mang vắc xin về.
Nên có lẽ ta còn nợ hắn một việc nữa.
Cô biết ai nói như thế không?
Lũ nghiện đó.
Matthews.
Matthews, anh có đó không?
- Không. - Phải.
Thôi được.
Chụp lấy này.
Lại một kiểu thanh toán điển hình của Two Horns.
Hắn ta có vẻ không hiểu...
...rằng mấy thứ này chẳng còn đáng giá như hắn nghĩ đâu.
Hắn ta hiểu chứ.
Đây giữ lấy đi. Nó từng làm tôi bị bỏng rồi.
Đi thôi nào.
Cầm lấy đi.
Tôi đã không thấy một trong mấy thứ thế này...
Không chắc là tôi đã từng thấy hay chưa.
- K-12, phải không? - Phải . Kiểu cổ điển.
Được phát triển trong các cuộc chiến tranh. Một vũ khí chiến lược. Dành cho các cuộc tấn công.
Nhưng thiếu tầm ngắm nên lỗi thời cực nhanh..
Phải. Tôi nghe nói các kĩ sư chế tạo cái này...
...để phát triển các bộ phận mà không dùng đến các vật tư sản xuất hàng loạt.
Này, tôi sẽ. Các anh cứ bàn luận riêng đi nhé.
- Được. - Họ còn không biết mình đã bỏ đi nữa..
- Rất đơn giản, nhưng rất độc đáo. - Vâng tôi biết.
Anh bị thương rồi.
Để tôi khám cho.
Tôi chỉ cần nạp năng lượng thôi.
Anh lo lắng như đàn bà vậy. Tôi từng là bác sĩ trong chiến tranh đấy.
- Anh sao? - Yeah, một bác sĩ.
Để tôi khám cho nào.
Nó đâu rồi?
Chúc sức khỏe.
Năng lượng của tôi lại giảm rồi.
Tôi đã nạp hết mức có thể.
Tôi muốn nạp lại bộ phận phát điện của anh,
...nhưng chúng ta thiếu phụ tùng. Tôi rất tiếc. Còn gì nữa?
Màn hình theo dõi. Bộ phận hoạt động. Gần như là mọi thứ.
Giá tôi biết nhiều hơn về hệ thống Hcatonchires của anh.
...vì chúng đều liên quan đến nhau.
Anh biết đó, anh đúng là một kiệt tác..
-...khi anh hoạt động hết công xuất. - Phải cứ mơ đi nha.
Mọi thứ đều thay đổi. Mọi thứ.
Thời điểm khó khăn cho Cyborg"nửa người máy"
Thời gian khó khăn cho bất cứ ai.
Đây. Có thể hơi đau một tẹo.
Tôi thề đó là phần ông thích nhất.
Việc của tôi là phải thế.
Này, cái đó bị gì vậy?
Tôi luôn thử cố sửa nó từ ngày cậu mang nó về.
Tôi có các thành phần cơ khí, nhưng hệ thống điện phức tạp.
Còn cái K-12 thì sao?
Có thể. Nhưng cái thứ đó cũng phức tạp như cậu vậy.
Tôi sẽ kiếm tài liệu hướng dẫn trong việc cuối cùng.
Tôi tưởng cái việc tàu điện đã là việc cuối cùng rồi.
Không phải cậu luôn nói muốn rời khởi thành phố này?
Tôi lúc nào cũng muốn vậy. Nhưng Hai Sừng, hắn tư như là thị trưởng ấy.
Hắn gọi, chúng ta phải trả lời.
Có thể đây không phải việc cuối cùng của tôi với Two Horns, nhưng là cuối cùng của cô ấy.
Rồi cô ấy có thể bắt đầu cuộc sống mới, theo cách cô ấy muốn.
No comments yet. Be the first to leave one.