पहली 200 पंक्तियाँ।
Oooh, chết tiệt.
Này.
Anh có thể, uh nói chuyện với em chút được không?
Đi nào, ra ngoài đã.
Uh.
Nghe này, anh biết là hơi biến thái
khi đi theo em tới tận chỗ làm....
Giúp gì được cho anh không?
"Giúp gì được cho anh không?"
Phải, em đang đi làm mà, nên...
Uh, phải rồi, anh biết. Chỉ là anh nghĩ....
Anh đã nhắn nhiều tin cho em
mà cả ngày hôm qua em chẳng trả lời gì cả.
Em biết rồi.
- Patrick... - Sao?
Một khi em không bắt máy thì nghĩa là....
em không muốn trả lời.
Oh. Được rồi.
Chỉ là em....
Anh cần phải để em suy nghĩ một thời gian, được chứ?
Một khỏang thời gian riêng tư thật sự? Hay như kiểu chia...
Anh cho em chút không gian đi, được chứ?
Em không muốn phải nói ra những lời không nên.
Được.
Không, anh....
Anh nghĩ là anh không nên...được rồi.
Xin lỗi em.
Em quay lại làm đây.
Em sẽ gọi cho anh khi em sẵn sàng nói chuyện.
Được thôi.
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
~ Biên dịch và Hiệu chỉnh: Mèo Mập Mưu Mô ~
Anh ổn chứ?
Uh-huh.
Anh đã đi đâu thế?
Tôi qua ở chỗ của Jesse.
Rồi. Em đã khá lo lắng đó.
Chúng ta chưa bình thường lại nổi đâu.
Nghe này, em không nghĩ là cả hai ta đã
nói về mối quan hệ này một cách rõ ràng đâu, đúng chứ?
Đó không phải là cách nên làm
của hai người đã bên nhau một thời gian dài.
Anh biết, là anh không thể chỉ nổi điên rồi biến mất thế được.
Cậu cũng đâu chỉ nói thế được.
Ít nhất anh có thể nghe em giải thích, được chứ?
Phải, đúng thế, em là người yêu tồi tệ nhất của anh từ trước tới giờ,
trong khi lúc nào anh cũng luôn ủng hộ em.
Anh có nghe em nói không, Frank?
Việc mà em đã làm đó...
Việc thuê CJ và không thèm nói với anh nó...
Nó thật là sai lầm dù ở góc độ nào đi nữa và em có thể....
Thực sự là lỗi của em, em đã nhận ra điều đó.
Anh làm ơn có thể ra ngoài này nói chuyện tử tế với em không?
Cậu không muốn nghe những điều trong lòng tôi giờ đâu.
Không, có mà. Và em hoàn toàn...xứng đáng như thế.
Được chứ? Em hoàn toàn có thể chịu được.
Em biết là em như thế thật quá phận.....
Không, huh-uh. Cậu không biết cậu giờ thế nào đâu,
bởi vì cậu còn chẳng nhận thức được bản thân mình là ai nữa mà.
Bản thân cậu giờ không như cậu nghĩ đâu, Agustín,
và cậu chắc chắn không còn là người trong trí nhớ của tôi
mà tôi đã hẹn hò với cậu suốt thời gian qua.
- Được rồi, nó thật... - Nuh-uh-uh.
Cả cái ý tưởng cậu dựng nên đó
với cái thằng hay gạ gẫm đó?
Nó chả có gì ngoại trừ sự suy tưởng của một tên nhóc giàu có nhàm chán cả.
- Được rồi, khoan.... - Hãy....
Hãy thật lòng với mình đi.
Cậu sẽ chẳng bao giờ thành nghệ sĩ được cả.
Và nếu cậu vẫn làm việc theo cách đó,
thì quá lắm nó cũng là thứ xoàng xĩnh mà thôi.
Đó....
Để lại chìa khóa dưới thảm chân nhé.
- Có ai thấy mấy cái nến đâu không? - Hôm qua thấy chúng ở đây mà.
- Rổ đen kìa. - Oh, ờ, thấy rồi.
Này, Lynn, là em đây.
Um...
Em vừa mới tới nhà hàng đây....
Và mọi việc vẫn trôi chảy, em nghĩ thế.
Um, em chỉ muốn kiểm tra lại vấn đề giao hàng hôm nay.
Chúng ta đã quyết định cái mà...oops..
Bình hoa màu bạc ấy.
Và em không còn biết cách nào để tả chúng nữa,
nhưng chúng trông thật là....
Để tôi.
Dù sao thì, mọi thứ đều ổn và...
Tối nay anh sẽ đến, đúng chứ?
Được rồi, tạm biệt.
Ổn cả chứ?
- Tuyệt hảo. - Ôi mẹ ơi.
Chúng ta tập hợp tại đây...
Tôi muốn có vài ý tưởng mới.
Uh...
Xin lỗi, mọi người.
Uh, vậy cùng xem lại những tập tin nhị phân đơn giản
mà chúng ta đã dùng xem nào.
Vậy tôi sẽ xem qua phần 3A vì nó cần thêm vài chi tiết.
Tôi vẫn chưa biết đó là gì, nhưng tôi chắc là chúng ta sẽ tìm ra thôi,
vậy cứ thế đi đã nhé.
Này.
Chào anh.
Tôi tìm cậu nãy giờ.
Xin lỗi. Anh cần tôi làm gì sao?
Uh, không không.
Tôi...tôi...
Tôi không biết là ngày hôm qua cậu thấy ổn chứ?
Ổn, tôi vẫn ổn mà.
Wow.
Trên này trông được quá nhỉ.
Tôi thậm chí còn không biết nơi này đấy.
Wow. Trông cảnh kìa...
Phải, khá đẹp.
Phải.
Thế này, Patrick, tôi chỉ muốn nói là
tôi hoàn toàn cảm thấy bối rối về chuyện tối hôm trước.
Thật mà, anh biết đó, anh không cần phải làm thế này đâu.
Chà, tôi đã khá lo lắng về chuyện đó.
Cậu biết đó, đám cưới mà.
Vì là đám cưới. Nên nó là tôi trở nên khá điên cuồng
và rõ ràng là tôi đã hơi quá đà.
Không, thật đó. Anh thực sự không cần phải giải thích gì đâu.
Vậy ổn thôi mà, tôi thấy mình cần làm thế, nên....
Tôi không muốn việc này làm chúng ta trở nên khó xử.
Tôi thực sự thích chúng ta như trước đây.
Chúng ta có một mối quan hệ đồng nghiệp rất tốt với nhau.
Nghe này, hãy thôi nói về chuyện đó đi, được chứ?
- Thật đó. - Patrick...
Chuyện đã qua rồi không cần nhắc lại nữa. Tôi nói thật đó.
Cũng qua rồi.
Được thôi.
Được rồi, thế thì, tôi đi đây.
- Gặp anh lại dưới đó vậy. - Được.
Um...
Được rồi.
Ôi trời đất, mọi người có cho cậu xu nào chưa?
Oh, Paddy yêu quý của tôi.
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
- Lại đây nào. - Chào cậu.
Giờ cậu sẽ thay đổi sao?
Một chút. Tớ sẽ không nói cho bọn họ biết đâu. Đừng nói họ nghe nhé.
Họ không thể biết được đâu. Đi nào, bọn mình phải vào trong thôi.
Tớ có nên vào đó không? Sẽ ổn chứ?
Có chứ, sẽ hoàn toàn ổn thôi mà.
Chúng ta phải ủng hộ họ, cậu sẽ rất tuyệt
và cậu sẽ kể cho tớ nghe những điều Frank đã nói nữa.
Tớ không muốn nhắc lại về Frank đâu.
Anh ta....
Cậu biết đó, chỉ là Tớ chỉ...câm nín được thôi.
Được rồi, nàng Holly Hunter.
Vậy thì thay vào đó tớ có thể kể về tai họa của tớ vậy.
Có thể nó làm cậu vui lên đó.
Được thôi.
Cái tay sờ loạn gì thế?
- Dễ chịu mà....không có gì hết. - Thôi đi.
Tốt bụng chút đi.
- Chào, mấy đứa. - Chào, trông chị tuyệt quá.
- Oh, cảm ơn nhé. - Không có chi.
Các cậu sẵn sàng cho món peri-peri chưa?
- Xử peri-peri thôi nào. - Chén thôi.
- Mọi người đâu cả rồi. - Thì, cũng còn sớm mà.
Đúng vậy, cảm ơn cậu. Chính xác vậy đó.
Thường họ thích đi ăn khoảng 10:30 đêm đó.
Chào anh. Quán trông có vẻ được đấy.
- Cảm ơn cậu. - Vâng.
Chào, đồng chí. Dạo này khỏe chứ?
- Chào anh. - Cậu làm hòa với Frank chưa?
Uh, thực ra là không. Xong rồi. Chia tay rồi.
Oh, anh rất tiếc.
Anh ta chỉ là đá em ra đường thôi, nhưng mà..
- Chết tiệt. - Được rồi.
Em ổn. Ổn mà.
- Thật chứ, - Giờ em độc thân rồi.
Thế nên em lại quay lại và hưởng vếu chị vậy.
- Ngồi đi. - Ngồi vào chỗ đi. Oh, tốt đó.
Lại thêm một người đàn ông đồng tính trong tương lai của tôi rồi, hay đó.
Cảm ơn nhé. Thật mừng là hai cậu đến đây.
- Anh thấy thế nào? Anh đang phát hoảng lên đây.
- Tại sao. - Chả có ai tới cả.
Còn sớm mà. Mọi người chả ai ăn trễ thế này.
Thực sự còn sớm mà.
Các cậu có xanax* hay cái gì không?
Đừng đừng.
Thật đó, tim anh như đập liên hồi đây.
- Cứ thở sâu vào. - Mọi người sẽ đến thôi.
Nếu cậu có thể liên tục nhắc anh thở ,
- thì tuyệt lắm đó. - Anh thích thế này không?
- Sao lại thế này? - Dom!
- Có vài người đến tìm cậu này. - Chào mọi người.
Thật vui khi mọi người đến đây.
Cảm ơn sự có mặt của các anh.
- Chào Dom. - Trông lạ mắt thật đấy.
Oh, cảm ơn.
- Lynn đâu rồi? - Oh, lát nữa ảnh tới thôi.
Doris, cậu dẫn những quý ông lịch lãm đây
- tới bàn của họ được không? - Được, tất nhiên rồi.
Mời các anh theo lối này.
- Rất vui được gặp anh. - Phải, tôi cũng thế.
Chào mừng.
Chào anh.
Tớ không biết nữa. Richie chưa bao giờ hành động như thế này cả.
No comments yet. Be the first to leave one.