पहली 200 पंक्तियाँ।
NETFLIX GIỚI THIỆU
Phim dựa trên các sự kiện lịch sử
của Scotland năm 1304
Khi Vua của họ băng hà mà không có người kế vị,
Các Lãnh cháu Scotland đã đề nghị
Vua Anh, khi đó là Edward I, giúp chọn người lên ngôi.
Thay vì giúp đỡ, ông ta chiếm quyền luôn
và dùng bạo lực để trấn áp khuất phục Scotland
Người dân Scotland do William Wallace lãnh đạo đã nổi dậy,
và cuộc chiến ác liệt nổ ra.
Wallace bị đánh bại ở trận Falkirk sau đó đã lẩn trốn.
Các cuộc khởi nghĩa bị dẹp tan,
Toàn bộ các lãnh chúa Scotland khuất phục trước Edward,
khi ông ta bao vây Stirling, thành trì cuối cùng của người Scotlaind.
Tôi thề sẽ trung thành với Edward, vua của nước Anh,
không bao giờ cầm vũ khí chống lại ngài hay người kế vị ngài.
Có Chúa chứng giám.
Ở yên đó.
Robert, cha cậu là bạn quý của ta.
Một chiến binh vĩ đại, đã cứu mạng ta ở đất Thánh.
Cậu đã chiến đấu kiên cường suốt tám năm nhưng lại không chọn đúng phe.
Ta hoan nghênh lời thề tái lập của cậu và chấp nhận sự quy phục của cậu.
- Thế thôi? - Vâng, Bệ hạ.
Tốt.
Các lãnh chúa Scotland của ta hôm nay, mọi người đã nguyện trung thành với ta,
như chúa tể đích thực.
Mọi lãnh thổ bị tịch thu,
trong cuộc xung đột này, giờ sẽ được trả lại cho các ngươi.
Thấy chưa? Không tệ lắm.
Ta hi vọng các ngươi thấy những năm đối đầu đó là vô ích,
và nhận lấy trách nhiệm cho cuộc đổ máu có lẽ đã tránh được.
Lãnh chúa John Comyn, Lãnh chúa Robert Bruce...
Hãy bước lên.
Ta hiểu hai gia tộc các ngươi đều có tuyên bố đanh thép về vương vị Scotland.
Tuy nhiên, không ai được ủng hộ.
Do đó, nước Anh sẽ tiếp tục cai trị
lãnh thổ của các ngươi và thu thuế định kỳ.
Phó vương của ta,
- ngài Aymer de Valence... - Thưa Bệ hạ.
Sẽ chỉ huy một hội đồng chính quyền mới của Scotland.
Hai ngươi sẽ được vinh dự phục vụ dưới trướng ngài ấy,
và hãy nắm lấy cơ hội đó,
Nếu khôn ngoan thì hãy dàn hòa giữa hai ngươi đi.
Bắt tay nào.
Giờ ta hãy trở lại như trước đây:
- là bạn bè! - Phải!
Nổi nhạc lên! Rượu đâu! Mở tiệc nào!
Rob!
Tâu Đức vua...
Một ngày đáng nhớ, Bệ hạ.
Robert!
Hẳn là ngươi đau lòng lắm.
Hồi trước còn tệ hơn nhiều, thưa Điện hạ.
Nhớ mùa hè của chúng ta ở Westminster chứ?
Hồi ta còn nhỏ.
Ta với ngươi chơi bịt mắt bắt dê, đọ kiếm gỗ tay đôi...
Ngươi luôn giỏi mọi thứ.
Chỉ vì tôi lớn tuổi hơn ngài thôi.
Giờ đấu kiếm thì sao nhỉ?
Như hồi xưa?
Và tôi phải phá bỏ lời thề vừa tuyên?
- Đã có lệnh cấm vũ khí, thưa Điện hạ. - Im đi.
Năm bảng Anh cho người thắng cuộc.
Mười đi.
Nghe là biết ngươi đã thích đánh rồi.
Piers, lấy kiếm cho anh ta.
Không may là ngươi có chút ý niệm cảm tính là đấu tranh vì người dân.
Dễ hiểu thôi.
- Khởi đầu không tốt lắm, Bruce. - Lo cho mình đi, anh bạn.
Còn đáng mến nữa.
Tôi chỉ muốn thắng thôi.
Vậy là...
William Wallace,
tên phản loạn cuối cùng đang kháng cự...
- Rất nhanh! - Tốt lắm!
Đồ khốn.
Ngài phải uống bao nhiêu đây?
Còn lâu mới đủ.
Bình tĩnh đi, Robert.
Họ nói hắn ta sống trong rừng Selkirk.
Một số người xem hắn ta là kẻ tử đạo.
Số khác nghĩ hắn bị điên.
Ngươi nghĩ sao?
Tôi nghĩ anh ta là người đàn ông...
yêu đất nước mình hơn chính mình.
Dẻo mồm đấy.
Được rồi. May là...
các quý tộc Scotland các ngươi không có chung khát vọng đó.
Không bọn ta phải giết hết các ngươi mất.
James Douglas. Dừng lại.
Hoàng tử... Hoàng tử!
"Hoàng tử, Hoàng tử!"
- Gì hả? - Cha ngài
muốn gặp ngài ngay.
Câm mẹ mày lại! Thằng thiểu năng.
- Cậu muộn rồi. - Việc này có ý nghĩa với tôi.
Hãy dùng não lấy một lần. Ở yên đó đi.
- Cảm ơn giám mục. - Để xem tôi làm được gì.
Ngài ấy đã thức cả đêm, ôm khư khư cái bô.
Con đang làm cái quái gì vậy?
Con có nhiều trọng trách. Nhiều người thỉnh cầu xin.
Ngồi xuống đi!
Con định khi nào mới lớn?
Robert khăng khăng đòi đấu kiếm đánh cuộc.
Và con đã lớn rồi.
Chỉ là cha không thích con thôi.
Thứ lỗi cho tôi, Bệ hạ,
còn một người thỉnh cầu cuối cùng.
James Douglas.
Douglas?
Tâu Đức vua, tôi là con trai William Douglas
- chết trong tù ở Tháp London. - Cha ngươi là kẻ nổi loạn phản bội.
Đất nhà tôi bị tước
- và ban cho Richard de Clifford. - Đúng vậy.
Đất đó, Bệ hạ, là quyền thừa hưởng của tôi.
- Nghe cha ta chứ. Đi ra. - Công nhận ngươi dũng cảm đó.
Ra khỏi đây,
trước khi ta cắt dái.
Sắc lệnh hoàng gia: Ta không muốn nghe tới cái tên Douglas nữa.
Tôi biết chàng trai trẻ này. Tôi đã rửa tội cho cậu ấy.
Thứ lỗi vì sự xấc láo của cậu ta, Bệ hạ. Đi đi!
- Đừng thử vận may hôm nay nữa. - Ông ấy không thể phỉ báng tên tôi.
Ông dắt con lạc đà qua lỗ kim như vậy đó.
Thưa Bệ hạ, đã xong.
Tốt.
Lại đây! Rob, ta có thứ muốn cho ông xem.
Các bạn, tập trung nào.
Ta có một cảnh tượng đặc sắc đây.
Sỉ nhục chúng ta chưa đủ sao?
Lãnh chúa Oliphant đã cố đầu hàng hai ngày trước.
Edward không chấp nhận.
Muốn chúng ta hiểu đây mà.
Robert.
Mọi người cần hiểu đây dành cho kẻ đầu hàng sau cùng.
Châm hỏa công đi.
Còn nữa, mất ba tháng để tạo dựng nên ta không muốn bỏ phí.
Các lãnh chúa...
và các phu nhân,
ta tặng cho các ngươi...
con sói chiến tranh này.
Giờ thì có thể chấp nhận sự đầu hàng này.
Vâng, thưa Bệ hạ.
Chúc mừng, các lãnh chúa của ta.
Hôm nay các ngươi ở phe chiến thắng.
Ta tự hào về cậu, Robert.
Cậu đã dũng cảm đương đầu với ta,
và khôn ngoan mà rút lui.
Tốt lắm vì đã giúp con trai ông tỉnh táo lại, Rob.
Ngài Roger de Mowbray, quản gia hung dữ của miền Bắc,
kẻ chiến thắng của Stirling! Cảm ơn!
Cuối cùng là ngài Richard de Burgh,
thống chế dũng cảm, đầy tớ trung thành của vua.
Thưa ngài.
Ta trao con gái ngươi, Elizabeth, con gái đỡ đầu của ta,
cho Lãnh chúa Robert de Bruce.
Cầu cho việc kết đôi này
tượng trưng cho sự hợp nhất hài hòa của hai đất nước chúng ta.
Hai người cha có thể hôn nhau.
Con khóc thương cho vợ đủ rồi, Robert.
Edward làm vậy là có ý tốt.
Quan trọng là ta được ủng hộ.
Hội đồng Valence này...
chỉ là cái vỏ hình thức thôi.
Edward sẽ ban cho chúng ta ngôi vua.
Ông ta gần như hứa với cha rồi.
Cha đúng là kẻ xu nịnh.
Phải.
Nếu để có thể làm vua.
Và sau ta, là con,
vua Robert.
Buồn thay là phải chọn chựa, không là bị săn đuổi tới chết. Đơn giản vậy thôi.
- Anh tin hòa bình của Edward, Angus? - Tôi không nói tôi tin.
Hòa bình mà gươm kề cổ? Ta đấu tranh...
Ta đã thề trước Chúa rồi, Alexander.
Nếu phá vỡ lời thề, ta sẽ không còn danh dự.
Vậy ta không làm gì, Euan? Sống như lũ hèn?
- Ý anh không phải... - Đủ rồi!
Cha...
đã quyết định.
Chúng ta phải chịu đựng.
Gia tộc cậu ta có đất đai rộng lớn từ Bắc chí Nam tới biên giới.
Cô muốn làm gì cũng được.
Người vợ đầu của anh ta bị làm sao?
Cô ta chết khi sinh con gái.
Con phải gọi cô ấy là mẹ hả?
Không.
Không biết cô ấy có thích Jessie không?
Cô ấy nên thích Jessie!
Sẵn sàng chưa?
Nghe nói lần này có chút khác biệt, có đủ hai chân.
- Nghe nói cũng có mùi như Jessie. - Im đi!
Lông lá kiểu cổ điển.
- Robert. - Điện hạ.
Cha ta đã cử người thân cận nhất tới.
Chắc ngươi biết Giám mục Lamberton.
- Giám mục. - Chúc mừng Lãnh chúa Bruce.
Chào ngài.
Chào ngài, con gái tôi Elizabeth.
Chào tiểu thư.
Chào ngài.
No comments yet. Be the first to leave one.