पहली 200 पंक्तियाँ।
NX ON NETFLIX GIỚI THIỆU
Chắc cách tốt nhất để hiểu bề mặt khắc kỷ của văn hóa Nhật Bản
là đi tàu điện ngầm.
Yên tĩnh.
Lịch sự.
Có chừng mực.
Ga kế tiếp là Akihabara.
Có hẳn một hệ thống.
- Các cửa bên trái sẽ mở ra. - Trật tự.
Vậy tại sao một văn hóa thế này...
lại tạo ra điều này?
Đầu năm nay, tôi bắt đầu đắm chìm vào một thứ mà trước đó chưa hề biết.
Thế giới đen tối, lắt léo, điên rồ của anime...
manga...
và phản văn hóa Nhật Bản.
Như nhiều người phương Tây, tôi nghĩ anime là cuộc diễu hành bất tận của Hello Kitty
ăn mặc như nữ sinh có đôi mắt to tròn, cưỡi ngựa cầu vồng.
Tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời!
Tôi mà nịnh bợ bằng một góc như thế,
thì xấu hổ chết mất.
Nhưng anime thường khá đen tối và hỗn loạn.
Cả Hollywood cũng bị anime ảnh hưởng.
Và mặc dù tôi không biết gì về nó,
tôi vẫn quyết định tự học để trở thành chuyên gia anime.
Hoặc để làm phim giỏi hơn.
Đúng không? Chuẩn mà?
Vậy anime thực sự là gì?
Dù là mới tìm hiểu anime như tôi hay là một fan Otaku thì vẫn tự hỏi:
"Thế quái nào mà họ nghĩ ra được thứ này?"
Hay thứ này?
Hay đặc biệt là...
thứ này?
Những bộ não sáng tạo và điên loạn nào
đứng sau những anime sáng tạo nhất hiện nay?
Trong một nền văn hóa tuân thủ luật lệ,
sự phổ biến của nghệ thuật sôi động này xem ra không ổn.
Nhưng có lẽ nào nó là một giải pháp?
Cho điều gì?
Tôi nghiên cứu các đoạn phim anime
và thay vì tìm được câu trả lời, tôi lại càng có nhiều câu hỏi.
Đúng, Netflix thuê tôi làm việc này. Nhưng đây không chỉ là công việc.
Nó thành nỗi ám ảnh.
Tôi phải tìm linh hồn của anime,
hiểu được những trí óc thiên tài tạo ra nó và vén bức màn bí ẩn.
Đây sẽ là cuộc điều tra anime hoành tráng.
Hào hứng nhỉ?
Vấn đề duy nhất là: Tôi ở LA.
Tôi không biết phải làm cách nào.
Cuộc truy tìm bắt đầu với Castlevania.
Cực kì đen tối, kì dị và xinh đẹp.
Tôi cứ tự hỏi ai có thể làm ra thứ như thế này?
Nên tôi đã tìm đến anh ấy.
Nhà làm phim anime táo bạo nhất LA.
Người ta gọi anh là Quentin Tarantino của thời đại kĩ thuật số.
Nhưng Adi Shankar là ai?
Thứ gần nhất tôi tìm là "du hành thời gian".
Vì tôi đã vượt thời gian.
Tôi đến từ tương lai, không phải niên đại này.
Làm sao Castlevania đi từ vị trí...
NHÀ SẢN XUẤT
...một loạt trò chơi điện tử đã chết mòn
thành chương trình nổi tiếng trên Netflix?
Tôi từng theo nghiệp làm phim điện ảnh.
Có vài phim được ra rạp, vài phim khá ăn khách.
Tôi không thích phim điện ảnh lắm.
Tôi chỉ thích làm các đoạn phim của người hâm mộ trên mạng.
Phim về Power Rangers và về James Bond tôi đăng cách nhau một tuần.
Một số đoạn phim có sức lan truyền khủng khiếp.
Khá là thú vị, tôi chưa bao giờ nhìn sự nghiệp của tôi dưới góc độ này
nhưng rồi một ca sĩ rap giải thích thế này.
Anh ấy gọi nói: "Anh bạn, Kanye đây".
Tôi kiểu: "Sao? Chào?" Rồi chúng tôi gặp.
Việc các ca sĩ rap để ý phim của tôi khiến tôi cảm thấy rất ngầu.
Vì tôi nghĩ đó là phim hâm mộ thôi, không ngầu lắm.
Nhờ phim hâm mộ mà Netflix gửi tin nhắn qua Twitter cho tôi.
Đúng, tin nhắn viết, "Sắp xếp gặp mặt nhé".
Và sau đó Castlevania ra đời.
Từ khi lớn lên, tôi không hề biết người khác có thích điều tôi thích không.
Không hay ho lắm. Họ sẽ giả vờ không...
Những người thích thì sẽ giả vờ không thích.
Đến giờ thì mọi người đã hóa trang thành Goku.
Thật tuyệt vời. Tôi còn đeo một găng tay sức mạnh cơ.
Nó phát sáng.
Khi tôi lớn lên ở Hồng Kông, có những
anime điên rồ và tuyệt vời trên TV và không có tiếng Anh.
Tôi không biết nội dung nhưng tôi thích hình ảnh.
Tôi nghĩ ngày nào đó chúng tôi sẽ tự làm
và sẽ trông như thế này. Vào thời điểm Netflix nói: "Đồng ý.
Hãy làm một bộ anime điên rồ của anh chuyển thể từ trò chơi điện tử này.
Làm đi, tiến lên."
Sau đó Kevin và tôi, Kevin là cộng sự sản xuất,
chúng tôi kiểu nhìn nhau. Nó phải là phim 2D.
Phải theo phong cách vẽ tay, để thể hiện sự tôn trọng phim OVA.
Những phim OVA tôi xem trên TV hồi ở Hồng Kông mà tôi thích,
tôi thấy đẹp và rất nghệ thuật.
Gia đình tôi nói tác phẩm của tôi rất bạo lực.
Rất bạo lực.
Đây là Mooshi. Nó là con người, nên nó thực sự hiểu tiếng Anh.
Tôi luôn nhận được phản ứng thế này khiến tôi hơi khó xử.
Họ thấy Mooshi đều hỏi: "Chó của anh à?" "Đúng."
"Anh chọn con chó này à? Hay của bạn gái anh?"
"Không! Đây là con chó mơ ước của tôi."
Họ nói: "Đây không phải..." Phản ứng luôn như thế.
"Không nghĩ anh nuôi loại chó này."
Tôi đáp lại: "Anh nói gì vậy hả?
Anh nghĩ tôi sẽ nuôi loại chó nào?
Một con Rottweiler à?
Chó béc-giê? Hay chó tấn công?
Hay chó rô-bốt? Hay chó ác quỷ? Gì cơ?"
Adi Shankar là nhà du hành thời gian.
Giá anh ấy có thể lôi tôi về quá khứ trước khi tôi nhận làm phim này.
Được rồi. Anime là gì?
Chắc là dễ thôi.
Hoặc không. Sự sáng tạo là gì?
Làm sao để có ý tưởng?
Xem Instagram không phí phạm thời gian, mà là tìm cảm hứng. Nhỉ?
Đúng nhỉ?
Để hiểu anime, phải hiểu nơi sinh ra nó. Xem phim tài liệu lấy cảm hứng nhỉ?
Nhật Bản, cái neo ở phía Đông.
Một đất nước xinh đẹp và phong phú...
nơi Đông gặp Tây.
Trộn lẫn giữa những bộ váy hiện đại, quy hoạch đô thị và công nghiệp...
nhưng lối sống thôn quê và phong tục vẫn được giữ gìn...
Hoặc không. Ý tưởng tệ quá.
Không. Để hiểu anime, chúng ta phải tới Nhật Bản.
Trực tiếp chạm mặt những bộ não loạn trí đó.
Gặp gỡ những tên tuổi lớn trong ngành.
Chạm tới nguồn gốc. Cội rễ.
Tại sao Nhật Bản lại là nơi sinh ra nó?
Để hiểu anime,
cần tìm hiểu sự phức tạp của văn hóa Nhật và sắc thái của lối sống.
Làm bằng cách nào đây? Đồ ăn!
Điều tôi mê ở Tokyo là đồ ăn.
Tôi phỏng vấn một người sành ăn, một nhà làm anime,
người lấy nguyên liệu anime Nhật Bản
để chế biến thành món ăn anime giao thoa văn hóa.
Xin chào! Tôi là Sam.
Gặp bạn rất vui. Tôi là Sam.
Xin chào! Tôi là Sam.
Chào đằng ấy! Tôi là Sam.
Chào, tôi là LeSean Thomas.
Chào, tôi là LeSean.
Tôi là LeSean Thomas.
Chào, tôi là LeSean.
Tôi là LeSean Thomas.
#CHÀOĐẰNGẤY
Sau sự sụp đổ dot-com ở New York, rất khó để tìm được việc làm.
NHÀ SÁNG TẠO CANNON BUSTERS
Nên tôi nhảy sang minh họa truyện tranh tự do.
Tôi nghĩ được làm việc với các nghệ sĩ và nhà sáng tạo khác,
những người giỏi hơn giúp tôi có cảm hứng.
Tôi rất thích được cộng tác
nên sản xuất hoạt hình thu hút tôi.
Tôi thích làm việc trong một phòng toàn người tài năng,
ép tôi giữ phong độ.
Nên tôi bắt đầu xem phim hoạt hình Nhật được chiếu trên TV
được thu vào băng video lậu trong các cửa hàng ở Phố Tàu.
Hồi đấy chưa phổ biến nhiều.
Tôi đã dành hết tất cả mọi thứ tôi yêu mến
để làm Cannon Busters.
Âm nhạc trong Cannon Busters pha trộn giữa nhạc jazz, nhạc giao hưởng và nhạc pop.
Phong cách của Cannon Busters chịu ảnh hưởng từ sự tổng hợp những thứ
mà tôi xem từ hồi còn nhỏ, những năm 90 và đầu những năm 80.
Biểu diễn lưu động, chương trình phiêu lưu mạo hiểm, trò nhập vai Nhật Bản,
Final Fantasy, Secret of Mana.
Dự án này là cơ hội hoàn hảo để kết hợp tất cả các yếu tố đó.
Tôi thích Sam trong Cannon Busters nhất ,
là viết tắt của Mô hình Trợ lí Đặc biệt.
Cô ấy là rô-bốt kết bạn nổi tiếng của hoàng gia.
Hơi bị ám ảnh cưỡng chế, thuần khiết, chỉ thấy điểm tốt ở mọi người.
Không có nhân vật nào trong Cannon Busters dựa theo tôi cả.
Tôi không phải kiểu nhà sáng tạo đưa mình vào tác phẩm.
Tôi thích tạo ra khoảng cách giữa bản thân và khán giả.
Là người Mỹ, tôi thấy hoạt hình Nhật,
ở góc độ phương tiện, loại nghệ thuật, thật sự là phương tiện xuyên thể loại.
Họ có nội dung hoạt hình cho trẻ con,
cậu bé, cô bé, thiếu niên, thanh niên, người lớn và cả khiêu dâm.
Tôi không thấy bị lẻ loi mà như khách tham quan, khách mời hơn.
Hoạt hình Nhật Bản là cánh cổng mở ra văn hóa Nhật Bản.
Đó là điều tôi tiếp nhận từ hồi còn nhỏ và tôi hiểu rõ
Tokyo qua hoạt hình và truyện tranh Nhật Bản
trước khi tới đây.
Sự thật thú vị: Nhật Bản dùng nhiều giấy để in manga, loại truyện tranh Nhật Bản,
hơn dùng làm giấy vệ sinh.
Hoặc người Nhật Bản phải ăn thêm chất xơ...
hoặc họ có quá nhiều truyện tranh.
Anima và manga, nguồn cảm hứng cho anime, định nghĩa cho cả văn hóa đại chúng.
Ở Thời Hoàng kim của anime, làm hoạt họa và truyện tranh như vua.
Hoặc từ phù hợp với địa lí hơn là hoàng đế.
Họ là các ông vua sáng tạo nội dung.
Những người nổi tiếng trên Instagram hồi xưa, nhưng với tài năng.
Vậy manga trở thành anime thế nào?
Làm sao để các nghệ sĩ chịu được áp lực?
Tôi đến buổi phỏng vấn Toshiki Hirano:
bậc thầy kì cựu chuyển manga thành anime
đã trao cho tôi chìa khóa vàng để giải được câu đố anime.
Vào thời bùng nổ anime, các nhà hoạt họa được xem là, biết nói sao nhỉ,
thứ gì đó tương tự ngôi sao. Họ được tôn sùng.
Tôi có gốc từ làm hoạt họa.
Tôi bắt đầu với hoạt họa rồi làm đạo diễn cùng các việc khác.
No comments yet. Be the first to leave one.