पहली 200 पंक्तियाँ।
Câu chuyện bắt đầu.
Bây giờ chúng ta sẽ tiến hành quay số.
Chuẩn bị bắt đầu nào.
Và 9. Xin cám ơn rất nhiều.
Trước đây, các nhà hiền triết đã nói rằng:
"Thế giới này giống như một quyển sách."
"Cuộc sống của chúng ta chỉ như một trang giấy."
Tôi chưa bao giờ có một kỳ nghỉ dài.
Bạn có gợi ý cho tôi nên đi đâu không?
Chào cậu, lâu quá không gặp. Dạo này cậu thế nào? Khỏe không?
- Mình vẫn khỏe. - Giờ cậu đang đi đâu vậy?
- Như thường lệ, mình đi làm thôi. - Tạm biệt nhé.
Hay lắm!
Người trúng giải hóa ra đến từ Jakarta.
Các anh nghĩ ai có đủ tiêu chuẩn mời người thắng giải?
- Các anh nghĩ là ai? - Chào mọi người.
Tôi đâu có tới trễ phải không? Chuyện gì vậy?
Maria, ngôi sao quảng bá cho sản phẩm của chúng ta.
Cô đủ tiêu chuẩn để gửi thư mời người trúng giải.
Và đồng thời sẽ xuất cảnh nước ngoài.
Đi nước ngoài à? Đến đâu vậy?
Chỉ việc làm theo những gì tôi nói. Đây.
- Ôi, Jakarta ư? - Ừ, là Jakarta.
Thật chứ?
Cám ơn nhiều lắm.
Nâng ly nào!
- Này cô ơi! - Vâng?
Trong đó có sách về Jakarta không?
- Jakarta? - Ừ, Jakarta.
Được rồi, chờ chút nhé.
Jakarta à? Tôi đến từ Jakarta đây.
Muốn đến Jakarta hả? Tôi sẽ đưa cô đến đó.
Dân Jakarta chính gốc đấy.
- Tôi đến từ Jakarta. - Vậy sao? Tôi sẽ đi Jakarta.
Ôi mẹ ơi! Cô ấy nói gì vậy trời?
Mình chỉ biết câu ''Tôi đến từ Jakarta" thôi. Nói tiếng Anh nhé?
Ừ, tôi nói được tiếng Anh. Tôi sẽ đi Jakarta.
Anh đến từ Jakarta? Đó là một nơi tuyệt vời phải không?
- Đúng rồi. - Vậy sao? Ôi, tuyệt quá!
- Jakarta rất, rất là tuyệt. - Ồ, tuyệt quá.
- Cô cũng tuyệt lắm đấy. - Cám ơn anh.
Cám ơn cô.
- Cô sẽ nhìn thấy Monas. - Monas?
- Monas là một "big gold", cô biết không? - Không, 'big gold' là gì?
Big gold, big gold... Big gold!
Ồ, nói chung là to.
- Cuốn này bao nhiêu? - 1.000 Yen.
Cảm ơn cô.
Cảm ơn anh. "Big gold". Tạm biệt.
Big gold. Tôi không cần thứ này. Big gold. Big gold.
lndonesia.
Thật may mắn khi được đi Jakarta.
Trước tiên mình nên đi đâu đây? Indonesia thế nào nhỉ?
Mình chưa từng đến đó.
Ở đó có gì thú vị nhỉ?
- Maria! - Chờ em chút.
Ta trễ giờ đến sân bay rồi đấy.
Mong là chúng ta không lỡ mất chuyến bay.
Taxi!
Ta trễ giờ rồi.
Bà ơi, xin lỗi bà, nhưng tụi cháu đã trễ giờ.
Bình tĩnh nào. Vẫn còn thời gian mà. Để bà ấy đi trước đi.
- Cảm ơn các cháu. - Bà đi tiếp đi ạ.
- Xin lỗi nhé, anh đến đón em trễ. - Không sao mà, thoải mái đi.
- Nhìn kìa, có chiếc khác rồi. - Taxi!
Em vào trước nhé.
- Ta có trễ không đây? - Thoải mái đi nào.
Chắc chắn ta sẽ không trễ đâu.
Vé của em đây, hộ chiếu...
- Gì thế? Chuyện gì vậy? - Hộ chiếu của em mất rồi. - Cái gì?
Em có đem theo chưa? Coi kĩ trong túi thử xem.
- Không có trong túi. - Ta phải quay về nhà thôi.
Em xin lỗi.
Vietnamese Subtitle: VII
Chào mọi người!
Hôn hôn hôn cái gì? Mì gà hả?
Đây là trường học, chỗ người ta đi học. Em biết chứ?
Không phải là nơi để nghĩ về thức ăn hay để ngủ.
Cậu tiêu rồi.
Thư giãn đi mọi người.
Trật tự! Hay là muốn tôi ném cái này?
Các cô cậu sao vậy? Đây là trường học, nơi để học hành.
Không phải là nơi chiến đấu. Chỉ chiến đấu cho việc học.
Nếu các cô cậu muốn ăn, thì ngồi ở nhà mà ăn với phụ huynh.
- Không nghe tín hiệu gì hết vậy? - Vâng! Thưa cô!
Kevin!
Cậu không sao chứ?
- Mấy em bây giờ nhìn ngon lắm. - Quá đã.
- Đủ rồi ông nội, chúng đi rồi còn múa gì nữa. - Ừ ha, chạy mất dép rồi.
- Tao muốn tâm sự với mày chuyện này. - Tâm sự gì vậy?
- Phải nghe trước đã. Ngày mai... - Ngày mai...
Là sinh nhật của Jessica. Tao sẽ làm cho nó mất zin.
- Phụ nữ trưởng thành. - Nói nhỏ thôi ông nội.
Nhìn này, nhìn cho kĩ tao diễn tả.
Làm gì đứng ở đây vậy? Biến đi!
Jessica, cục cưng ơi!
- Lại đây nhìn kìa! - Gì vậy?
Có vẻ như xe của Kevin lại bị tụi nó phá.
Đúng rồi.
Thôi quên đi. Vẫn còn nghĩ về Jessica sao?
Viết gì ở đây? Thằng bại trận.
Nhìn xem. Thằng bại trận.
Đây là một tác phẩm nghệ thuật.
- Nhìn cái thanh chắn kìa. - Thanh chắn nè.
- Gãy rồi. - Xe của tôi.
Gì hả? Thứ rác rưởi này mà cũng đem tới trường sao?
Mày không nghĩ rằng tao để ý mày phải không?
Ngày nào 4 con mắt mày cũng nhìn jessica, đúng không?
Ơ mày sao vậy? Sao thế? Mày không có nổi một em ngon lành à?
Đó là lý do, đừng ngắm nghía nhiều, đừng mơ mộng nữa.
Mày không thể nào có được một em tươi ngon như Miyabi, đúng không?
- Không thể nào, đúng không? - Đúng, quá đúng.
- Vì vậy, tốt hơn mày nên quên Jessica đi. - Đúng luôn.
Nếu mặt mày chỉ như thế này, thì không thể tút lại được đâu.
- Ê, đừng có xía vào. - Mày im dùm cái.
Tao muốn nghe.
Tao muốn nghe hai thằng thua cuộc này nói gì.
Đâu phải chỉ có Jessica là hotgirl.
Kevin cũng có thể chăn được một em rau đẹp gấp trăm lần.
- Đúng không? Cậu ấy có thể đấy. - Chứng minh đi!
Nghe đây! 3 đứa tụi mày chỉ là thứ rác rưởi.
Tụi mày phải chứng minh điều đó trong buổi sinh nhật của Jessica.
Tụi mày...tụi mày đem theo gái đẹp như tụi mày nói, được chứ?
- Mày chứng minh được không? - Cả mày nữa, chứng minh cho tao thấy đi.
- Ê, lớn rồi không chơi khạc nhổ nhá. - Cứ nghĩ rằng tao không thể đi.
- Cái xe đó lại bị sao nữa vậy? - Ai mà biết.
Jessie cưng ơi.
Đi nào.
Em yêu, sao lại để tâm đến tụi nó? Có gì quan trọng đâu.
Anh bị sao vậy hả? Sao lại thô lỗ xấc láo với Kevin vậy?
Anh nghĩ sao mà lại phá xe của cậu ấy như thế chứ?
Em à, anh làm tất cả chỉ vì em thôi. Anh ghen đấy.
Anh không thích tụi nó cứ ngắm nghía thân hình nóng bỏng của em suốt ngày.
Anh không muốn tụi nó tưởng tượng ra những điều nhơ nhuốc về em.
Mike, nghe này. Kevin là bạn thân từ nhỏ của em.
Em biết cậu ấy là người hiền lành.
Em à, người đẹp ơi, đủ rồi. Không cần phải làm lớn chuyện thế.
Em nhìn đi, nó vẫn còn thở mà. Đúng không?
- Vẫn hít thở đều đều. - Anh là thằng tồi.
Thôi nào, đừng bực tức nữa.
Lúc giận mặt em xấu lắm. Em biết không?
- Vào căng-tin nào, cười cái coi. - Rin, đi thôi.
Đi nào!
- Ê, làm gì vậy thằng ông nội? Biến đi! - Xin lỗi mà huynh.
- Cho vài đồng mua đồ ăn đi. - Muốn bói tiền hả?
Lại đây!
- Không có tiền thì cạp đất mà ăn đi ha. - Mike.
- Ê, nghĩ sao mà mày dám... - Mike, thôi bỏ đi.
Anh ấy xin tiền mua thức ăn thôi mà.
Riết rồi em không thể chịu nổi thái độ của anh, anh biết không?
- Cưng ơi, anh chỉ đùa thôi mà. - Mike, em nghiêm túc đấy.
Nếu anh không thể thay đổi, thì tốt hơn chúng ta nên chia tay.
Jessie, cưng à. khoan đã!
Cưng à, Jessie.
Jessie, này cưng, chờ đã. Em đi đâu vậy? Này!
Từ từ cha, chờ đã, Jessie!
Nhìn xem tôi có gì đây.
Không uổng công tôi dành dụm tiền để có được bộ sưu tập này.
Cũng như nhau thôi. Cậu mượn tiền tôi mà, Bim.
Vin, tôi chẳng quan tâm vấn đề đó. Đừng thua cuộc nhé Mike.
Hai cậu nghe này, trước đây tôi đã xài Black Berry.
Tôi phải đợi đến cả tuần lễ mới chăn được một em.
Tim tôi đập mỗi ngày. Giữa việc chấp nhận hay từ chối.
Khi tôi xài Black Berry.
Tôi có thể chăn 200 em trong vòng hơn 7 phút.
- Khỉ thật, vậy là chấp nhận? - Tất cả họ đều từ chối tôi.
Đồ ngốc!
Nhưng chuyện lần này là nghiêm túc. Chúng ta phải tìm được một em ngon.
Ở trường thì chỉ có Jessica là đẹp nhất rồi.
Khó đấy. Vin, cậu có đứa bạn nữ nào không?
- Bạn chat hay bạn trên facebook đấy. - Thôi bỏ đi, không được đâu.
- Tôi chỉ có thể chiêm ngưỡng cô ấy từ xa. - Thê thảm quá.
Mặt thì buồn rầu mà tim thì thổn thức vì cô ấy.
Là ai ta? Rinto Harahap?
- Cậu đang online à? - Tôi đang chỉnh lại ảnh của Jessica.
Tuyệt quá! Tôi muốn mượn máy một lát.
- Xem thông tin mới trong blog của Miyabi. - Tôi vẫn chưa xong mà.
- Một phút thôi mà. - Vin, cho cậu ấy Miyabi đi.
- Đưa cậu ấy đi. - Một chút thôi. Miyabi, Miyabi...
Cập nhật đầy đủ nhé.
- Miyabi muốn đến Jakarta? - Cậu nghiêm túc chứ?
- Xem này. - Thật hả?
Tự đọc đi, thấy chưa? Cậu biết đây là một trang blog đặc biệt.
Không phải ai cũng biết blog này. Độc quyền đấy.
- Chỉ có thành viên thôi đúng không? - Miyabi...
Giờ chúng ta còn chờ gì nữa? Đi ngay thôi.
Không được, tôi phải trông nhà. Bố tôi đi Bandung rồi.
Nếu không nghe lời ông ấy. Tôi sẽ bị cấm túc một tháng.
Kevin. Miyabi muốn đến đây.
Bố của cậu ở Bandung xa lắm. Ông ấy sẽ không biết đâu.
- Thật đấy, không được đâu. - Đi thôi, tôi không thể chờ lâu hơn nữa.
- Cọ xát vào tôi à? Đã quá. - Nghĩ tới thôi mà sướng rêm người.
- Này, mắt cậu sao vậy? - Các cậu chưa biết à?
Mỗi khi chúng ta chớp mắt.
Tất cả sẽ ghi nhận lại vào trong tiềm thức.
Giờ chúng ta sẽ gặp Miyabi.
Khi gặp cô ấy, tôi sẽ làm thế này.
Và nó sẽ tự động ghi vào tiềm thức của tôi.
Mỗi khi nhớ cô ấy, tôi chỉ việc làm thế này là cô ấy hiện ra ngoài.
- Làm trò gì thế? - Đồ ngốc!
No comments yet. Be the first to leave one.