200 baris pertama.
PHIM TÀI LIỆU NETFLIX
Ồ, còn đàn được này.
Piano vẫn còn dùng được.
Mẹ còn nhớ cây đàn piano ở trong nhà kho không?
- Bà mua nó cho con, phải không? - Đúng rồi.
- Bà còn nhớ không? - Nhớ.
Rồi mẹ nói là: "Tới sinh nhật mẹ,
Risa sẽ chơi đàn piano còn Yui thì hát một bài." Nhỉ?
- Đâu phải vậy. - Sao ạ?
Risa thì chơi đàn piano,
sau đó, mấy đứa bảo mẹ nằm xuống,
- còn Yui thì mát-xa lưng cho mẹ. - Phải, em mát-xa lưng cho mẹ.
- Vậy piano để làm gì? - Đúng vậy.
Còn bài nhạc con đánh là bài nhạc đám cưới.
- Không phải sinh nhật. - Ừ.
- Con làm được mà! Cố lên. - Nhưng con đàn xong rồi.
Thế thôi à?
Tôi đã mất rất nhiều thứ từ khi còn là một đứa trẻ.
Khi tôi nhận ra điều đó và nhìn lại phía sau, tôi chỉ còn mỗi âm nhạc.
Đó là lý do tôi đã cố hết sức để không đánh mất nó,
để giữ được hạnh phúc.
Nhưng chuyện không may vẫn liên tiếp xảy ra với tôi.
Tôi có thể làm gì cho mình trong hoàn cảnh đó?
Tôi đã quyết định rất sớm
là tôi sẽ không nói dối.
Tôi sẽ không nói dối bản thân.
Tôi sẽ thật lòng tin tưởng bản thân.
ĐẠI NHẠC HỘI HỒNG BẠCH
Điều tốt đẹp sẽ xảy ra khi bạn tin tưởng.
Giống như một đứa trẻ vâng lời mẹ mình,
điều tốt đẹp sẽ xảy ra nếu bạn tin rằng "hôm nay lại là một ngày tuyệt vời".
"Được rồi! Hôm nay lại là một ngày tuyệt vời!"
Hãy tin như thế và sống tiếp.
Cùng chiến nào!
Tôi sẵn sàng rồi.
Cùng thể hiện thật tốt nào!
Được rồi.
Bất cứ khi nào tôi cố làm điều gì đó, rắc rối luôn luôn xảy ra.
Đó là khi chuyến lưu diễn của tôi vừa mới bắt đầu,
những rắc rối liên quan đến đời sống gia đình riêng tư của tôi bị đưa lên báo.
Thời điểm nào là lúc khó khăn nhất trong cuộc sống của cô?
Điều đang xảy ra với tôi ngay bây giờ có thể xảy ra với bất cứ ai, phải không?
Một ngày sau khi đời tư của tôi bị đưa lên báo, tôi có một buổi biểu diễn.
Điều tôi lo lắng hơn cả chuyện đời tư của mình là
tôi nên xuất hiện trước mọi người với tư cách LiSA như thế nào.
Tôi nên nói sao và nói gì để
khiến mọi người không phải lo lắng cho tôi?
Tôi đã nghĩ về điều đó suốt vài giờ.
Sau khi nghĩ về điều ấy suốt vài giờ, tôi bước ra buổi biểu diễn.
Mỗi ngày, trên khắp thế giới và trong xã hội này,
tôi, và chắc chắn là tất cả các bạn nữa,
đều trải qua rất nhiều việc.
Làm như thế không giải quyết được rắc rối về đời tư của tôi,
nhưng tôi nhận ra rằng tôi có một nơi
mà mình luôn có thể trở về, và có người vẫn luôn đợi tôi ở đó.
Điều đó đã động viên và an ủi tôi.
Nhưng hôm nay là ngày dành cho tất cả chúng ta, những ai đã đến đây. Được chứ?
Hãy vui vẻ hơn bất cứ ai khác trên thế giới này! Được không nào?
Tôi đã quyết định cứ tiến về trước đã.
Tôi vẫn chưa giải quyết được những điểm yếu,
nỗi đau, hay nỗi buồn của mình.
Nhưng tôi quyết định cứ chạy về phía trước đã.
Tôi nhận ra rằng
dù còn vài thứ chưa thể giải quyết, việc bước tiếp
đã giúp chữa lành những vết thương của tôi rất nhiều lần trong quá khứ.
Có những thứ tôi tin là đúng.
Ví dụ, tôi đã nhìn thấy rất nhiều trường hợp người ta lừa dối nhau,
không chỉ trong quan hệ yêu đương, mà nói chung,
rồi cuối cùng gây tổn thương cho nhau.
Đó là lý do tôi đã quyết định
sẽ sống thật chân thành và không bao giờ lừa dối ai.
Được rồi.
ĐANG GHI ÂM
NHÀ SOẠN NHẠC
Đây chỉ là cách diễn giải của em thôi,
phần đầu có vẻ hơi buồn nhưng vẫn hướng về tương lai,
còn phần sau nhắc đến hi vọng
và đứng lên.
Em nghĩ bài hát này nên được diễn đạt theo cách như thế.
Bước trên con đường màu trắng
Đoạn "bước trên con đường màu trắng", hát mạnh thêm một tí nữa.
- Vâng. - Nếu mạnh thì nó sẽ hòa vào điệp khúc.
Nhưng chị rất thích phần này.
Vâng, nghe vậy giúp em nắm được nhịp điệu rồi. Cảm ơn chị.
- Làm lại lần nữa nào. - Được.
Em tự hỏi liệu mình có thể thổ lộ được bao nhiêu nỗi đau
và đưa vào trong bài hát này.
Chị hiểu ý của em.
Có lẽ nó là thứ em không thể tạo ra khi quá hạnh phúc.
- Em đồng ý. - Đúng không?
Nhưng chị nghĩ đa số các nghệ sĩ nhìn chung đều có cảm giác đó.
- Giống các nhà văn thời xưa. - Vâng.
Chị nghĩ nếu mình quá hạnh phúc
và đã thỏa mãn 100%,
thì không thể làm thêm được gì nữa.
- Chị cảm thấy vậy. - Vâng.
Em đã tiến bộ hơn trong việc tìm thấy hạnh phúc,
nhưng em có cảm giác em sẽ không bao giờ thỏa mãn.
Hôm nay, tôi sẽ hát như thể được Ishikawa Sayuri nhập vậy.
Khi tôi nói chuyện với chị Kajura,
chị ấy nói rằng, ở đoạn mở đầu của "Akeboshi",
chỗ " ta " trong đoạn " taiyou ",
khi tôi hát cái nốt cao đó bằng giọng gió,
tim chị ấy đã lỡ mất một nhịp.
Khi cô Ishikawa nói " kakushi kirenai ",
cô ấy nói: "Ố."
Chữ "ố" đó, khi cô ấy nói,
"Ố, koetai ". Một đoạn nhỏ đó thôi.
Khiến tôi muốn hét lên "Sayuri!"
Tôi hi vọng mình có thể đưa được cái đó vào
trong những đoạn " tai " hoặc phần mở đầu của " shinjitsu wa ".
Tôi rất là hiếu động nên không thể ngừng cử động.
Đó là lý do tôi luôn thấy tiếc mỗi khi xem lại đoạn ghi hình.
- Cô ước gì mình đã dừng lại à? - Vâng.
Mấy động tác di chuyển này,
cô có tập sẵn trong đầu trước khi bắt đầu ghi hình không?
- Có à? - Vâng.
Tôi đã xem DVD về các kỹ nữ cao cấp của Nhật thời xưa, oiran ấy.
Ngay cả khi nằm xuống, họ cũng ngã xuống rất chậm.
Anime mang đến cho tôi nhiều cơ hội
ở mỗi ngã rẽ cuộc đời.
Thật ra thì tôi ra mắt qua một dự án có tên là Angel Beats!.
Dù thế nào thì anh vẫn thích em.
DỰ ÁN ANGEL BEATS!
Nếu trong sáu tỷ người, chúng ta vẫn có cơ hội gặp được nhau lần nữa
và dù cơ thể em không thể cử động được,
anh vẫn sẽ cưới em.
Tôi chưa từng cố gắng trở thành ca sĩ hát nhạc anime,
nhưng tôi đã bắt đầu từ một nhóm nhạc Girls Dead Monster trong Angel Beats!
Bởi vì đây là cơ hội đầu tiên của tôi,
tôi đã cố hết sức để không vụt mất cơ hội này.
Tôi chỉ là một con bé nhà quê ăn nói thô kệch…
chỉ biết yêu thích ca hát, vì vậy tôi cứ tiếp tục hát thôi.
Tôi đã được rất nhiều người hỗ trợ,
và bây giờ, tôi đã có thể đứng trên sân khấu này.
Mỗi ngày,
tôi có thể nói rằng: "Hôm nay lại là một ngày tuyệt vời!"
Tôi muốn thông báo với mọi người
hoạt động của nhóm Girls Dead Monster cho Angel Beats! đã đi đến hồi kết.
Cảm ơn tất cả các bạn rất nhiều vì đã ủng hộ nhóm.
Nhưng đó không phải là hồi kết của tôi.
Mùa xuân này, tôi sẽ ra mắt với tư cách ca sĩ LiSA!
Tôi đã ký hợp đồng với Aniplex và ra mắt solo.
Tôi là nghệ sĩ đầu tiên mang thương hiệu đó,
vì vậy, trong đĩa đơn đầu tiên, tôi có cơ hội được hát
ca khúc chủ đề cho một dự án lớn có tên là Fate/Zero.
Mọi người đều đã rất nỗ lực xây dựng một LiSA thành công,
vì vậy tôi luôn quyết tâm để không làm mọi người mất mặt.
Bởi vì tôi đã hoạt động được mười năm,
trong đầu mọi người đều có một ý tưởng
về hình ảnh LiSA mà họ muốn thấy ở một thời điểm nào đó.
Hồi trước, tôi từng cảm thấy
mình phải biến mong muốn của mọi người thành hiện thực.
Còn về ước mơ của tôi,
sau khi biểu diễn ở Budokan,
mọi người bắt đầu hỏi: "Khi nào cô ấy diễn ở Tokyo Dome?"
hay: "LiSA có thể biểu diễn trong chương trình Kōhaku ."
Rất nhiều người nói về điều đó.
Rồi nó đến tai tôi.
Thế là biểu diễn ở Tokyo Dome và xuất hiện trong Kōhaku
đã trở thành mục tiêu của tôi.
Trong khi tôi trình diễn "Catch the Moment",
mọi người nói rằng: "Chúng ta phải đảm bảo LiSA được xuất hiện trên Kōhaku !"
"NHỮNG BÀI HÁT CỦA TOKYO", 2018
Tôi bỏ chạy, mồ hôi nhễ nhại
Nhưng năm đó tôi đã không được xuất hiện trên Kōhaku
Vì vậy tôi nhận ra rằng mình không hợp để xuất hiện ở đó.
Tôi đã nghĩ LiSA bên trong mình đã đi đến hồi kết rồi.
Thật đấy.
Nhưng mà, các sản phẩm anime
đã cho tôi cơ hội để hát.
Trong quá trình đó,
có rất nhiều người tham gia để tạo ra một bộ anime.
Tôi đã học được điều đó sau khi tham gia bộ anime Angel Beats! .
Vì vậy, tôi không cho phép bản thân làm việc kiểu nửa vời.
Sau đó, tôi tham gia Thanh gươm diệt quỷ .
Tôi biết mọi người đã dồn vào đó rất nhiều tình cảm của mình,
vì vậy tôi muốn sống đúng như kỳ vọng đó.
Sau đó, tôi được mời tham gia Kōhaku lần đầu tiên.
Tôi…
cảm thấy như mình được cứu vớt.
Tôi đã nghĩ: "Ôi, thật là tốt quá.
Mình có thể đạt được một thứ mà mọi người đã làm việc vất vả để đạt được."
Nghệ sĩ LiSA.
ĐẠI NHẠC HỘI HỒNG BẠCH CUỐI NĂM ĐÀI NHK LẦN THỨ 70, 2019
Tôi không hề tự theo đuổi bất cứ thứ gì trong những thứ này.
Tôi đã được trao cơ hội đi đến đó,
vì vậy tôi muốn cống hiến hết mình.
Không còn gì hơn nữa. Không phải ai cũng có thể đứng trên sân khấu đó.
Vì tôi đã được một vé đứng trên sân khấu đó,
tôi muốn cống hiến hết mình.
Đó là tất cả.
Điều đó chưa hề thay đổi từ khi tôi còn trong Girls Dead Monster.
Nếu được trao cơ hội làm một việc gì đó
và nếu điều đó khiến ai đó hạnh phúc,
tôi muốn cống hiến hết mình vì họ.
Đó là cảm xúc của tôi.
GIFU, KAKAMIGAHARA LỐI RA 1KM
- Con về rồi đây. - Mừng con về nhà.
Mừng con về nhà!
No comments yet. Be the first to leave one.