200 baris pertama.
NHẮM MẮT ĐƯA CHÂN Dịch phụ đề: QKK
Em yêu, có thấy cái bóp của anh không?
Không có trên cái bàn đầu giường sao?
Nghe nè, chúng ta hơi trễ rồi đó.
Em biết.
Trông em ra sao?
Hoàn hảo.
Tóc em được không?
Tuyệt.
Anh còn chưa nhìn tới.
Đẹp lắm.
Em lúc nào cũng đẹp.
Anh có cho Roz số điện thoại và số máy nhắn tin chưa?
Rồi, anh để trên tủ lạnh. Đi thôi.
Tới liền.
Được rồi.
Em xong rồi.
Cô giữ trẻ tên gì?
Roz.
Được rồi, Roz, chúng tôi đi đây.
Quào! Trông bà tuyệt quá, bà Harford.
Cám ơn. Helena, chuẩn bị đi ngủ chưa?
Rồi, Mẹ. Con thức xem The Nutcracker một chút được không?
- Mấy giờ thì chiếu? - Chín giờ.
- Được. - Con thức chờ Mẹ về được không?
- Không, cục cưng. - Tới lúc đó thì trễ lắm
Số điện thoại để trên tủ lạnh...
và có thức ăn trong đó, nên cứ tự nhiên.
Chúng tôi sẽ về sau một giờ.
- Tôi sẽ giữ taxi lại để đưa cô về. - Cám ơn, bác sĩ Harford.
Ngoan nghe, bé cưng.
- Tạm biệt. - Sáng mai gặp.
- Victor, Illona. - Bill, Alice.
- Giáng sinh vui vẻ. - Cám ơn vì đã tới.
- Cám ơn rất nhiều vì đã tới. - Chúng tôi sẽ không bỏ lỡ dịp này đâu.
Alice, nhìn chị kìa. Trời ơi, chị lộng lẫy quá!
Tôi không nói vậy với mọi phụ nữ đâu, phải không?
- Phải, đúng vậy. - Vậy sao?
Còn nhớ cái gã trật đả mà anh đã giới thiệu tôi tới không, cái gã đã nắn tay tôi đó?
- Bây giờ tôi giao banh ngon lành luôn. - Hắn là người giỏi nhất ở New York.
Tôi đã biết điều đó khi nhìn thấy hóa đơn của hắn.
Vô trong kiếm gì uống, và dự tiệc vui vẻ.
Chút nữa sẽ gặp lại các bạn. Cám ơn vì đã tới.
Anh có quen ai ở đây không?
Không một mống.
Vậy tại sao mỗi năm Ziegler đều mời mình tới đây?
Đó là vì hậu quả của nghề khám bệnh tại gia của anh.
Em thấy cái gã đang chơi piano đó không?
Anh đã học chung trường y với hắn.
Vậy sao?
Hắn chơi khá giỏi đối với một bác sĩ.
Hắn không phải là bác sĩ. Hắn đã bỏ học.
Kính thưa quý vị, hy vọng quý vị được vui vẻ.
Ban nhạc sẽ nghỉ một chút. Chúng tôi sẽ trở lại sau 10 phút.
Cám ơn.
Hãy tới đó chào hắn.
Em đang rất cần vô phòng tắm.
Anh tới chào hắn đi, và em sẽ gặp lại anh ở đâu? Ở quày bar?
Được.
Nightingale.
Nick Nightingale!
Ôi, Chúa ơi! Bill.
Bill Harford! Bây giờ sao rồi, anh bạn?
- Đã bao lâu rồi? - Tôi không nhớ. Mười năm?
Hơn một chút.
- Anh đi uống một ly được không? - Được.
Anh không thay đổi chút nào.
Cám ơn, tôi nghĩ vậy. Còn anh sao rồi?
Không tệ, anh biết đó. Không tệ.
Bây giờ anh thành nhạc sĩ piano rồi.
Phải, bạn bè tôi gọi vậy.
Còn anh? Vẫn theo nghề bác sĩ chớ?
Anh biết người ta nói: "Một lần bác sĩ, cả đời bác sĩ."
Phải, còn tôi thì: "Một lần không bác sĩ, cả đời không bác sĩ."
Tôi không bao giờ hiểu nổi tại sao anh lại bỏ ngang.
Đó là một câu hỏi dễ thương. Tôi cũng thường tự hỏi mình.
Nâng ly.
Xin lỗi. Nick, tôi cần anh một chút.
Tôi tới ngay.
Tôi có chuyện phải làm. Nếu chút nữa không gặp lại anh...
...tôi sẽ chơi nửa tháng trong quán Sonata Café ở dưới khu Village.
- Nếu có dịp hãy ghé qua. - Tôi sẽ tới.
- Rất vui gặp lại anh. - Tôi cũng vậy, anh bạn.
Tôi nghĩ đó là ly của tôi.
Tôi tuyệt đối chắc chắn điều đó.
Tôi tên Sandor Szavost. Tôi là người Hungary.
Tôi tên Alice Harford.
Tôi là người Mỹ.
Rất vui được gặp cô, Alice.
Cô đã từng đọc thơ của thi sĩ Latin Ovid trong cuốn "Nghệ Thuật Yêu" chưa?
Chẳng phải cuối cùng rồi ổng cũng cô đơn một mình...
...khóc hết nước mắt...
...ở một xứ sở hoang vu nào đó sao?
Nhưng đầu tiên ổng cũng đã hạnh phúc.
Rất hạnh phúc.
Tối nay cô có đi với ai không, Alice?
Với chồng tôi.
Ôi, buồn ghê.
Nhưng tôi tin ảnh sẽ không bận tâm nếu chúng ta nhảy với nhau.
Cô làm nghề gì, Alice?
À, lúc này thì...
...tôi đang tìm việc.
Trước đây tôi quản lý một phòng trưng bày nghệ thuật ở Soho.
Nhưng nó phá sản rồi.
Thật đáng tiếc.
Tôi có vài người bạn làm trong ngành nghệ thuật.
Có lẽ họ có thể giúp được gì.
Cám ơn anh.
Người quen của cô hả?
Chồng...
...tôi.
Có có nghĩ một trong những nét quyến rũ của hôn nhân...
...là nó làm cho sự lừa dối trở nên cần thiết cho cả hai bên không?
Cho phép tôi hỏi tại sao một phụ nữ xinh đẹp...
...có thể có được bất cứ người đàn ông nào ở đây, lại muốn kết hôn không?
Tại sao lại không?
Tệ vậy sao?
Tốt vậy chớ.
Anh biết Nuala Windsor không?
Không, và thật dễ thương khi được gặp cả hai cô.
Cô đánh vần Nuala ra sao?
N-U-A-L-A.
Anh không nhớ tôi, phải không?
Đã có một lần anh rất tử tế với tôi.
Chỉ một lần? Có vẻ như là một sơ suất kinh khủng!
Lúc đó tôi đang có một phiên chụp hình ở quảng trường Rockefeller...
...trong một ngày lộng gió...
- Và cô bị bụi bay vô mắt. - Ở ngay khoảng giữa Đại lộ số Năm.
Anh đã thật lịch thiệp! Anh đã đưa khăn tay cho tôi...
...và khăn sạch nữa.
Đôi khi tôi cũng có hành động anh hùng như vậy.
Cô biết tại sao phụ nữ thường kết hôn, phải không?
Sao anh không nói cho tôi biết?
Đó là cách duy nhất họ có thể mất trinh...
...và được tự do làm những gì họ muốn vớ những người đàn ông khác.
Những người mà họ thật sự muốn.
Rất thú vị.
Anh có biết điều gì rất dễ thương ở những bác sĩ không?
Thường thì ít hơn những gì người ta tưởng tượng.
Họ luôn có vẻ như...
...rất hiểu biết.
Ồ, họ rất hiểu biết...
...về đủ mọi thứ chuyện.
Nhưng dám chắc là họ làm việc rất cực khổ.
Cứ nghĩ tới những thứ họ bỏ phí.
Chắc chắn là cô đúng.
Quý cô, chính xác thì ta đang đi đâu đây?
Chính xác?
Chân cầu vồng ở đâu?
Chân cầu vồng ở đâu?
Anh không muốn đi tới chân cầu vồng sao?
Cái đó còn tùy nó ở đâu.
Vậy, mình đi tìm đi.
Xin lỗi, quý cô. Rất tiếc, bác sĩ Harford.
Ông có thể đi theo tôi một chút được không? Có chuyện gì đó với ông Ziegler.
Được.
Hồi sau phân giải nghe?
Bill, cám ơn vì đã tới.
Chúng tôi có một tai nạn nhỏ.
Đã xảy ra chuyện gì?
À, cổ đang...
Cổ đang chích rồi bị phản ứng.
Cổ đã chích gì?
Một liều chậm hay một liều nhanh hay là cái giống ôn gì đó.
Đó là heroin và coca.
Heroin và coca?
Còn gì nữa không?
Chúng tôi có uống vài ly, vài ly sâm-banh. Có vậy thôi.
Cổ bị như vậy bao lâu rồi?
Có lẽ là năm phút, sáu phút, cỡ đó.
Cổ tên gì?
Mandy.
Cô có nghe tôi không, Mandy?
Cô có nghe tôi không? Nhúc nhích cái đầu nếu cô nghe được.
Nhúc nhích cái đầu nếu cô nghe tôi, Mandy. Phải rồi.
Cô nghe được.
Cô mở mắt nhìn tôi được không? Mandy, cô làm được không?
Mở mắt cho tôi thấy đi. Mở đi, coi nào.
Coi nào, nhìn tôi. Nhìn tôi đi.
Nhìn tôi. Nhìn tôi đi.
Nhìn tôi. Nhìn tôi đi, Mandy.
Tốt.
Tốt.
Tôi thích bộ sưu tập nghệ thuật của Victor, cô thích không?
Tôi thích, nó rất tuyệt.
Cô có từng xem một phòng trưng bày điêu khắc chưa?
Chưa.
Ổng có một bộ sưu tập tượng đồng thời Phục Hưng rất tuyệt.
Cô có thích thời kỳ đó không?
Có, tôi thích.
Tôi rất ngưỡng mộ.
Phòng trưng bày điêu khắc ở trên lầu.
Có có muốn lên xem không?
Tôi sẽ chỉ cho cô.
Chúng ta sẽ không đi lâu đâu.
Có lẽ...
...không phải...
...bây giờ.
Cô đã làm chúng tôi sợ muốn chết, cô em à.
Xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.