Shame (Skammen)

Shame (Skammen) (Skammen)

Unduh Subtitle Vietnamese

Informasi rilis

Shame 1968 VIETSUB
Komentar oleh allaboutmovie
Bản dịch được hoàn thành bởi page All About Movies chiều ngày 03/02/2022 <3. Link bài viết: https://www.facebook.com/photo/?fbid=379024420892757

Tag

TS
Diterbitkan pada: 2022-03-02
Unduhan: 41
Tuna Rungu: No

Pratinjau subtitle Vietnamese

200 baris pertama.

Được phục chế vào năm 2015.

SHAME

Em biết đó...

Đêm qua, anh vừa có giấc mơ rất kỳ lạ.

Biết anh thấy gì không?

Chúng ta được trở lại dàn nhạc, cùng ngồi kế bên nhau,

tập dượt bản Brandenburg Concerto số 4 và the Largo.

Và giờ thì trở về thực tại mọi thứ bị bỏ lại sau, như một cơn ác mộng.

Anh tỉnh dậy và khóc.

Anh bắt đầu rơi lệ lúc ta bắt đầu chơi.

Đó là chương chậm.

Em biết bản mà...

Anh có ra cạo râu không đó?

Có, đừng nhắc nữa.

- Em đang quạo à? - Đâu có.

Bữa giờ tâm trạng của em không tốt lắm.

Thay đồ đi không mình trễ phà bây giờ.

Mình phải có mặt ở chỗ thị trưởng lúc 9 giờ đó.

Không phải lỗi của anh. Anh không hề khơi mào cuộc chiến chết tiệt này.

Nè...

mình mua một tí rượu được chứ?

Được không, Eva?

Đúng là đồ ngốc của em.

Thay đồ đi.

Hình như trong miệng anh có cái răng khôn.

- Gần đây có nha sĩ không? - Mình sẽ kiếm sau.

Mấy cái răng khôn này bốc mùi lắm.

Anh từng có một cái ở đây, bên phải.

Nha sĩ đã phải nhổ nó ra từng mảnh.

Cả ngày mới xong.

Không xài thuốc mê.

Sau đó anh bị sốt mấy tuần liền luôn.

Mong cái này không tệ như vậy, sẽ tốt hơn.

Em có thấy nó không?

Không thấy gì cả.

Anh thấy nó hơi xưng lên.

Có cục u trong đó.

Chắc mình phải khẩn trương thôi.

Anh đóng tiền điền thoại chưa?

Chết anh quên.

Nhưng phải trả phí cho một thứ chả bao giờ hoạt động để làm gì?

Kêu họ sửa nhanh hộ cái

hoặc anh khỏi đóng luôn.

- Mình cần phải có điện thoại. - Tất nhiên.

Nhưng mình cũng đâu có nhiều đơn đâu.

Không có điện thoại thì làm sao mình bán được.

Người ta gọi tới nhà Olssons, rồi mình trả cho họ thôi.

Có tiếng chuông nhà thờ kìa.

Hôm nay có lễ à?

À không, nay mới thứ 6 thôi.

- Không biết có dịp gì nhỉ? - Chả có gì đâu. Lẹ lên, còn đi nữa.

Thật kỳ lạ khi có tiếng chuông trong mấy ngày bình thường này.

- Mấy giờ rồi? - 6:05 rồi.

Em nghĩ lát trời sẽ mưa. Nên anh lấy áo khoác theo đi.

Chúa ơi!

Jan?

Vụ gì nữa đây?

Đừng làm quá lên nữa.

Em mệt lắm rồi.

Cố bình tĩnh lại đi.

Cô câm mồm đi được không?

Anh xin lỗi.

Khoan anh quên áo khoác.

Dạo gần đây chắc đã có nhiều xe cộ qua lại rồi.

Em không cố ý khó chịu với anh đâu. Chỉ là vô tình thôi.

Đừng lo. Anh sẽ cố tỉnh táo.

Em biết gì không?

Ngày mai là tròn 4 năm kể từ ngày mình sống trên đảo này đó.

Còn hôm qua là tròn 1 năm ngày ông nội mất.

Mình phải đem hoa đi viếng mộ của ông nữa.

Chào, Filip!

Em nói gì với ông ấy thế?

Ông ấy nói rằng đài phát thanh đang cảnh báo về một cuộc xâm lược sắp xảy ra.

Họ đã cảnh báo suốt nhiều năm qua rồi.

- Tại radio nhà mình toàn bị hỏng! - Chưa tính chiếc xe này nữa.

Trừ khi anh lại lười đi sửa...

Tốt nhất là không cần biết mấy tin này.

Chủ nghĩa "trốn thoát" của anh làm em điên lên thật.

Nhưng em không phản đối đâu.

- Mà em có mấy con cá để ăn tối nè. - Tốt quá.

Khi em đứng nói chuyện với Filip, anh cảm thấy hơi ghen trong lòng đấy.

Em trông đẹp lắm

Đẹp từ mọi khoảng cách luôn, phải không?

Xin chào.

Chúng tôi đang trên đường tới gặp ông luôn!

Thật sao? Rất vui được gặp cô.

Chúng tôi có đem vài quả mọng.

Xin chào.

- Chúng tôi có vài quả mọng cho ông. - Chào bà Rosenberg.

Tôi và vợ vừa ra ngoài kiểm tra ngôi nhà mùa hè.

Tôi vừa bảo với ngài thống đốc có đem mấy trái mọng cho bà.

Tôi e là không đem chúng về nhà bây giờ được.

- Chúng tôi sẽ đem tới chỗ của bà luôn. - Thôi sợ phiền cô lắm.

Không phiền gì đâu mà.

- Có ai ở nhà không? - Cô Almberg chắc đang ở nhà rồi.

Hay chúng ta cùng nhau ăn tối và chơi nhạc

như hồi ngày xưa nhỉ?

Tôi nhớ những buổi dạ hội.

Chúng tôi đã từng dự nó.

Từ hồi nhạc trưởng của chúng tôi, ngài Kreisler, khởi xưởng nó.

Thưa ngài, tôi muốn hỏi điều này

Cuộc hành quân này thực sự là sao?

Tình hình thực tế đang ngày càng nghiêm trọng hơn.

Ông đã nghe trên radio nói đấy...

Radio của chúng tôi hỏng rồi!

Tôi nghĩ rằng giờ ta phải hy vọng vào những điều tốt nhất thôi.

Mọi người không biết trong cửa hàng có gì đâu.

Chị tôi được sơ tán đến một trại trung chuyển,

và họ luôn nghe tiếng bom đạn gần như mỗi ngày.

Tôi nghĩ ta gần đến nơi rồi. Đến lúc chào tạm biệt thôi.

- Thật vui được gặp mọi người. - Cứ gọi điện chúng tôi nhé.

Tạm biệt.

- Gửi lời hỏi thăm đến con trai ông bà. - Vâng, cảm ơn nhé.

- Mình vào bằng cổng chính được không? - Được chứ.

Họ boa mình thêm 10 kronor lận!

Vậy mình mua rượu ở tiệm của Fredrik đi.

Chắc ông ấy ra ngoài rồi.

Ông ấy chả bao giờ ra ngoài cả.

Chào!

Chào, ông cũng phải ra trận à?

Nhìn tôi xem.

Tôi đã không cầm thứ vũ khí nào trong hơn 20 năm rồi.

Ngồi đi.

Và cũng chả có ai trông nom cửa hàng giúp cả.

Nhưng cũng chả quan trọng lắm.

- Tôi giúp được gì hai người? - Chúng tôi muốn mua một chai rượu.

Tôi còn vài chai.

Mà nhân tiện, tôi muốn cho anh chị xem cái này.

Đây rồi.

- Nhìn kìa! - Đồ hiếm nhất tôi có ở đây đó.

- Đồ cổ phải không? - Từ Meissen, Đức, thế kỷ 18.

- Sao ông mua được nó? - Mẹ tôi để lại.

Tôi không bao giờ bán nó.

Nghe thử nhạc đi.

Tôi quay lại ngay.

- Mọi người nghe tin từ radio rồi chứ? - Chưa, của chúng tôi bị hỏng rồi.

Tôi vẫn chưa sửa được.

Hôm qua phe ta đe doạ rằng

sẽ thực hiện hành động một cách hung bạo nhất.

Còn hôm nay phe kia bảo rằng

phe ta đang tự "gậy ông đập lưng ông".

Chúng tôi có nghe qua rồi.

Tôi mong rằng ta không cần phải đón nhận nó một cách nghiêm túc.

Khoan rượu gì vậy?

Thử đi, ngon lắm.

Nhưng chúng tôi tới mua cả chai.

Rượu vẫn còn ngon.

Cạn ly.

- Ngon thật. - Đúng vậy.

Cho tôi mượn chai xem qua nhé?

- Tôi chỉ còn 5 chai này thôi. - Nhìn xem.

Từ năm 1959.

- Liệu tụi tôi có thể mua cả chai không? - Được chứ.

Cạn ly.

Đôi khi, tôi ngồi một mình ở đây

với mọi thứ xung quanh...

tôi cảm thấy chán nản lắm.

Chả biết tại sao nữa.

Có khi vì chả có ai nhớ đến tôi nếu tôi ra đi.

- Kể cả bà Prins nữa. - Bà Prins?

Bà ấy dọn dẹp nhà cửa giúp tôi.

Mỗi tuần một lần bà ấy đến dọn dẹp và pha cà phê...

và ngủ cùng tôi.

Không, bà Prins cũng sẽ quên tôi thôi.

Anh sẽ được trở về sớm thôi.

Chai này bao nhiêu tiền vậy?

10 kronor. Tôi tính tặng cho hai người...

nhưng mà giờ tôi cũng cần tiền.

Để trả cho bà Prins, chẳng hạn.

Bà ấy sẽ trông chừng nhà cửa khi tôi ra trận.

Vâng, đã đến giờ chúng tôi bắt phà về nhà rồi.

Anh biết đấy, chân tôi què rồi.

Anh có nghĩ họ sẽ tính đến trường hợp của tôi

và giao cho tôi làm một công việc hành chính chứ?

Đương nhiên họ sẽ làm rồi.

- Có khi họ trả anh về liền luôn! - Về thôi.

Anh phải thể hiện niềm tin

và không được gian dối về giấy xác nhận từ bác sĩ.

Nhưng anh phải nói họ biết. Thì có thể họ còn trả anh về.

Cảm ơn nhiều nhé.

- Hẹn gặp lại. - Mong là vậy.

Vâng, tạm biệt.

Cảm ơn. Tạm biệt.

Hãy uống mừng Filip và chỗ cá của ông ấy.

- Vì em đã nấu bữa ăn này. - Và vì em đã nấu bữa ăn này nữa.

Nhân tiện, radio hoạt động lại rồi.

- Anh sửa nó rồi à? - Vâng.

- Anh tài thật! - Anh à?

- Chỉ khi anh muốn thôi. - Anh thông minh sẵn rồi.

Biết em sắp làm gì không? Em cũng sẽ trổ tài.

Anh biết em thông minh mà.

- Học tiếp tiếng Ý. - Hay quá.

- Bắt đầu từ tối nay. - Em hẹn hơi lâu rồi đấy.

Nhưng em cần anh giúp.

Mỗi đêm anh phải nhắc em học.

Anh sẽ canh thời gian và hỏi em, nói trước anh sẽ nghiêm lắm đấy.

Em có biết ta nên làm gì vào mỗi sáng không?

Sau khi cho gà ăn xong, mình nên tập chơi nhạc lại.

Sớm vậy sao? Để em suy nghĩ đã.

Anh hứa luôn! Mỗi ngày nửa tiếng thôi.

Komentar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left