193 baris pertama.
Những tập trước trong Ride or Die...
-Cái này nghĩa là gì? -Đó là Dấu Hiệu Đen.
Luật hải tặc. Có nghĩa là có kẻ muốn cô chết.
Có một cái xác từ tối qua.
Nghe này, chuyện tối qua ổn rồi.
-Đã xóa camera, hiện trường sạch sẽ. -Không, không, không.
Tôi cần cô giữ lại một cái xác,
-giữ cho kỹ vào. -Ngày mệt mỏi à?
Ừ.
Không nói dối và không giết người nữa.
Cô không phải đặc vụ của tôi cho đến khi hoàn thành công việc được giao.
Hộ chiếu của Billy Donovan đã bị phát hiện tối nay
tại một sân bay tư nhân ngoài ngoại ô.
Đường bay hướng về miền bắc Tây Ban Nha, nơi hắn có một ngôi nhà an toàn.
Veronica Gillingsby? Ai thế?
Là cô.
Ôi trời. Nó, ừm, nó-nó mang quốc tịch Anh.
Cô ấy là ai?
Cô ấy là người quan trọng nhất trên đời đối với tôi.
Cô ấy là bạn thân của tôi.
Loại bỏ rắc rối đi.
Xin lỗi, tránh đường. Cho qua nhé, cho qua nhé.
-Ôi! -Ôi trời.
-Trời ơi, tôi xin lỗi nhé. Ồ. -Không, lỗi của tôi.
Tôi đã nhìn hoàn toàn nhầm hướng và...
Ồ.
À.
Ôi trời, là tôi. Tôi rất xin lỗi, nhưng tôi phải đến sân ga D.
Ừ. À, à, sân ga D thực ra là hướng đó.
Ồ, không.
Cô biết đấy, tôi biết đường tắt. Đi với tôi đi.
Tôi đụng trúng cô thật rồi.
-Ừ. Không, không, không sao. -Xin lỗi nhiều nhé.
Tôi chưa đụng trúng cô đúng không?
-Không, không, không. -Chiếc váy đẹp thật đấy.
Cô đến tận đây mà không có kế hoạch gì sao?
Không kế hoạch. Chỉ có vé Interrail và vài giấc mơ lớn
trước khi tôi phải quay lại thế giới thực.
-Thế giới thực là gì? -Luật pháp. Tôi là luật sư.
Không, chờ đã, tôi là luật sư. Loại nào?
Thì, tôi từng là luật sư doanh nghiệp,
nhưng rồi tôi nhận được công việc tuyệt vời này làm luật sư công tố.
Nên tôi đang có chuyến phiêu lưu lớn trước khi bắt đầu cứu thế giới
và chẳng thể làm gì khác được nữa.
Vậy trong danh sách những việc cần làm cho chuyến phiêu lưu châu Âu tuyệt vời này có gì?
Tất cả những thứ kinh điển. Và ngắm hoàng hôn.
Hoàng hôn?
Có một ngôi làng tôi đọc được trong cẩm nang du lịch,
nơi mặt trời lặn ngay giữa những ngọn núi,
khiến cả vùng nông thôn bừng sáng như đang bốc cháy.
Tôi lại nói nhiều quá rồi. Tôi hay bị vậy lắm. Xin lỗi nhé.
Không, làm ơn. Đừng bao giờ ngừng nói nhé.
-Vậy, cảm ơn... -Ồ, cái này là...
-Không, không, không, không, cô trước đi. -Xin lỗi, không, anh đi đi.
Cảm ơn.
Thành thật mà nói, đây là khoảnh khắc tuyệt vời nhất ngày của tôi.
Có lẽ là cả tuần luôn.
Đợi đã!
Nếu cô không lên chuyến tàu này thì sao? Được chứ?
Nếu thay vào đó cô lên chuyến tiếp theo thì sao? Nếu như cô,
một nữ luật sư vô cùng xinh đẹp, thông minh, hài hước và sẽ cứu thế giới,
kể cho tôi nghe mọi thứ khác trong danh sách của cô thì sao?
Và tôi, một nhân viên văn phòng lương thấp đến thảm hại, với công việc nhàm chán nhất thế giới,
sẽ cố gắng làm cô lóa mắt?
Cô thấy sao?
Cô đang nghĩ gì thế?
Ờ, tôi đang nghĩ là,
chúng ta có một chiếc điện thoại dùng một lần,
nếu cô muốn thử gọi cho bọn trẻ.
Không. Chưa sẵn sàng.
Cô có muốn nói về chuyện đó không?
Có.
Nhưng không phải với anh.
Deb, làm ơn đi.
Chúng ta không thể ngồi im lặng suốt 11 tiếng lái xe đâu.
Tôi thì có đấy.
Được rồi. Vậy, tôi có thể đưa ra một gợi ý không?
Chúng ta quay lại làm bạn cho đến khi tìm được Billy Donovan và có được câu trả lời,
rồi cô muốn trừng mắt lạnh lùng sao cũng được.
Xin lỗi nhé. Ờ, phản ứng chính xác khi phát hiện ra
bạn thân của mình là một kẻ giết người là gì nhỉ?
Tôi không phải kẻ giết người. Tôi là sát thủ.
Tôi giết những kẻ xấu.
Những kẻ cực kỳ tồi tệ,
-khủng khiếp. -Vì tiền.
Thì, nếu tôi làm miễn phí thì tôi đã là kẻ giết người hàng loạt rồi.
Và vả lại, tôi có lẽ cũng chẳng làm việc này lâu nữa đâu.
Bên công ty đang cố cho tôi về hưu đấy.
Ý cô là sao khi cố cho cô về hưu?
Thì, họ gọi tôi là P.N.M.T.
-Là gì? -Phụ Nữ Một Tuổi.
Họ không nói thế chứ.
Họ bảo tôi nổi loạn vì sắp bước sang tuổi 50.
-Cô chưa đến 50 mà. -Đúng không? Tôi cũng nói thế đấy.
Và cho dù tôi có sắp 50 đi nữa,
thì tôi vẫn làm việc rất ra gì và này nọ.
-Có chuyện gì vậy? -Chiếc xe tải phía sau chúng ta.
Nó bám theo chúng ta từ lúc qua đường hầm rồi.
Thế thì, hay là chúng ta đi đường khác đi.
Tránh các đường lớn ra.
-Rẽ phải ở ngã rẽ tới. -Được.
Được rồi, nhà an toàn của Billy Donovan ở đâu đây này.
Nên nếu chúng ta đi tiếp con đường này...
Ôi, chết tiệt.
Hả. Không có kích đội lốp ở đây rồi.
-Cô chắc chứ? -Chắc chắn.
Cô có thấy bà Williams bỏ nó vào không?
Không, nhưng bà ấy luôn làm thế mà.
Chắc bọn chúng đã phá lốp xe
và lấy đi cái kích lúc chúng ta ở trạm xăng.
Ai? Người Albania à?
Tôi không biết. Tôi sẽ cứ lái bằng vành xe,
đưa chúng ta đến thị trấn gần nhất.
Lốp xe cô bị thủng à?
Đó có phải chiếc xe tải đã bám theo chúng ta không?
Ừ.
Tôi thấy lốp xe các cô bị xẹp.
Tôi đã cố đuổi theo, nhưng các cô chạy nhanh quá.
Lái xe khi áp suất lốp không đều rất nguy hiểm đấy.
Judith!
-Ai phái anh tới? -Judith!
Hả?
Ai phái anh tới?
-Dừng lại đi! -Gì chứ?
Lỡ anh ta chỉ là một người lạ tốt bụng thì sao?
Không, anh ta bám theo chúng ta cơ mà.
Để cảnh báo về lốp xe đấy.
Đúng thế, nhưng anh ta nói tiếng Anh!
Bởi vì chúng ta đang lái xe Anh!
Anh ta có vũ khí đấy, Debbie!
Anh ta có dao!
Anh ta là thợ điêu khắc gỗ!
Anh ta-anh ta làm ra mấy món đồ điêu khắc động vật tệ hại này.
Mấy con thú kỳ quặc này.
Và kem của anh ta đang chảy kìa.
Ai lại đi mua kem trên đường đi giết người cơ chứ?
Mặc kệ đi.
Ồ.
Alo. Sam đây.
Tôi cần cô xử lý một cái xác khác.
Cuối cùng cũng túm được Billy Donovan rồi à?
Chưa.
Là một người đàn ông Đức.
Dân thường.
Dân thường á?
Ừ thì, ông ta vẫn còn sống.
Còn sống thì càng tệ hơn.
Cô đang ở đâu?
Đâu đó bên ngoài Calais.
Tôi-tôi sẽ gắn thiết bị theo dõi lên xe rồi di chuyển nó khỏi đường.
Và cái gì...?
Chết tiệt!
Sam?
Cô có sữa không?
À khoan, khỏi đi. Tôi thấy rồi.
Này.
Ừ, ừm...
Không, thế thì tuyệt, nhưng xin lỗi, chiếc áo đó đắt tiền lắm đấy.
Để tôi nhặt nó lên cho.
Tôi ngã xuyên qua cửa kính.
Tôi đúng là đồ ngốc.
Tôi có pha cà phê. Anh muốn uống không?
Ờ, có chứ.
Thế, anh có anh chị em gì không hay là...?
Anh có...?
Xin lỗi nhé. Bình thường tôi không làm mấy chuyện thế này đâu.
À, nếu em muốn làm mấy chuyện thế này lần nữa, cứ báo anh nhé.
Anh có thể nhập số của anh vào điện thoại em.
Ừ. Không, ý tôi là, tôi có thể... tôi tự làm được.
Ờ, không, bảy, bảy, không, không,
chín, không, không,
bốn, không, ba.
Tuyệt. Nhớ rồi.
Được rồi, nhưng giờ em gọi lại cho anh để anh có số của em nhé.
Ừ. Ờ, tất nhiên rồi.
À, được rồi.
Tạm biệt, Sam.
Trong một diễn biến bất ngờ,
Nghị sĩ David Claybourne đã vắng mặt trong cuộc bỏ phiếu hôm nay...
-Xác đây. - Về Dự luật Giao thông
-mà ông đã nhiệt tình vận động tranh cử. -Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp!
Dùng lực ở chân mà nâng lên.
-Cô đang dùng lưng đấy. Gập đầu gối vào. -Tôi đang gập đầu gối đây!
-Chúng ta sẽ văng ông ta lên. Sẵn sàng chưa? -Tôi không bấu víu vào đâu được.
Được rồi. Được rồi. Được rồi. Được rồi.
Anh đang làm gì thế?
Ôi, tôi rất xin lỗi, thưa anh, nhưng chúng tôi tưởng anh định giết chúng tôi.
Có phải vì tôi to con không, ja?
Trông tôi có vẻ rất đáng sợ à.
Không, không, không, không. L-Là lỗi của chúng tôi, và cơ thể anh rất cân đối.
Chúng tôi sẽ lấy trộm xe của anh.
Nhưng tôi sẽ để đồ tạp hóa của anh vào đây cùng anh nhé. Và cả mấy thứ này nữa.
Cái này là con cừu.
No comments yet. Be the first to leave one.