200 baris pertama.
NHỮNG Ý ĐỊNH XẤU XA 3.
Xin đừng rời xa mẹ. Chúng tôi sẽ kéo đi chỗ khác.
Thẳng đến Prestridge, phải không cô Merteuil?
Vâng.
Ta đến cùng một nơi, có phiền không?
Nếu cùng đi thì cùng đến thôi!
Taxi!
- Gặp lại bạn vui quá! - Tôi nhớ bạn quá chừng!
Thật không hiểu vì sao không ai duyệt cho tôi ở phòng riêng.
- Cậu tên gì? - Patrick Bates. Tôi vừa chuyển trường.
Bates. Có đây. Mừng cậu đến Prestridge.
- Bị bệnh gì à? - Vâng, tôi bị cúm và họ.
Cậu nghe rồi đó. Một phòng đôi.
Một phút tưởng niệm cho người cùng phòng.
Có ai khác để tôi thưa việc này không ạ? Gặp tổ trưởng anh được chứ?
Theo tôi.
Xin lỗi.
Không sao.
Em ác lắm, Cass.
Mất bao lâu anh mới hiểu ra?
Năm ngoái ta đã gặp nhau cũng ở đây.
Năm nay họ đã để sẵn phòng cho em.
Bố em đã mua hẳn một dãy đấy.
- Cô Merteuil, phòng cô đã xong. - Thế thì tuyệt.
Mùa hè của em ra sao?
Ngắn ngủi. Hẹn gặp tối nay.
Mình cũng phải tìm tài xế như vậy!
Chào!
Cậu là Patrick?
Tôi thấy cậu nhìn lén cô gái đó lúc xin phòng.
Ý anh là nói gì?
Cassidy Merteuil. Dẹp đi. Đó là một mụ phù thuỷ.
Xuất thân từ một gia đình đầy phù thuỷ.
Cậu sẽ không sống nổi 5 phút!
Xem nào, coi như cậu chẳng được 5 phút nào của cô ta.
Tôi đùa đó mà.
Cứ để Cassidy cho tôi liệu, nghe chưa?
Nếu họ kiểu đó thì ra ngoài có được không?
Xin lỗi... Tôi đâu muốn thế.
Nhưng ban đêm tôi sẽ không làm phiền anh đâu...
Bởi vì tôi có thuốc ngủ.
Nghe yên tâm quá.
Trông anh thế nào?
Hỏi thật.
Không bằng...
- Christopher Limey? - Bảo là người Anh được rồi.
Tổ tiên anh ta là dòng họ Lancaster đó.
Dòng họ đó có răng kinh nhỉ.
Sao lại quậy với những gã như vậy.
Khi em có thể quậy với những gã như anh?
Bởi vì những gã như anh không đi ăn tối với hoàng hậu.
Ở đó mà mơ. Anh ta thích các cô công chúa thật hơn chứ .
Để rồi xem.
Em biết không, em cũng giống chị họ của em thật.
Cô ta làm ô nhục cả gia đình.
Khiến em phải trốn đến tận Cali này và...
Em cũng vẫn cứ y như cô ta.
Nếu muốn làm Kathryn đến thế ít ra để anh làm Sebastian chứ.
Kathryn. Sebastian... Họ đâu rồi nhỉ?
À, bệnh viện tâm thần và chết.
Ta có thể làm hơn thế chứ.
Jason, lý do thật lòng mà em chưa bao giờ ngủ với anh...
Là chơi với anh chán lắm.
Chưa kể là hơi kém cỏi về phần...
Gì?
Bộ phận hấp dẫn nhất trong cơ thể...
Cái gì mà càng to càng tốt ấy.
Bộ não.
Nếu anh không vui thì chúng ta cùng không vui.
- Chúng ta? - Cho em hy vọng một ít chứ.
- Đồng ý. - Xin lỗi!
Xin lỗi.
Chúa ơi, bà con nghe đây!
Uống vài viên an thần đi nào! Mùa hè hết rồi. Tỉnh lại đi!
Saint- Tropez.
Săn bắn ở Xcôtlen.
Lớp hè ở La Sorbonne.
Bãi biển Miami.
Bãi biển Miami? Nhiều tiền đấy.
Những nơi đó chỉ là một sân chơi đối với Santa Barbara của ta.
Tôi đại diện cho hai người.
Khi tôi nói là chúng tôi không đến đây để vui chơi...
Chỉ trừ việc vui chơi với nhau.
Phải Cassidy dụ dỗ các bạn đến đây không?
Nhưng chắc cô ấy đã phải cảnh báo các bạn về những kẻ như tôi.
Nói đích danh luôn.
Thế là Michael và Sheila đã đến vì những lý do đúng đắn...
- Còn cô, Alison? - Tôi đến để học.
- Thật mà! - Christopher?
Đây là nước Mỹ... Tin đồn thế này thế nọ... Nhưng tôi vẫn đến.
Patrick.
Đúng là một người đến để chơi. Patrick?
Xin lỗi?
Liệu có lên nổi bìa tạp chí trường Prestridge không đó?
Nói vậy mới đúng là Cassie.
À... Thôi, tôi đi đây.
Gặp lại sau chứ?
Có thể.
Em sẽ tìm anh đấy.
- Tôi có cái này hay lắm. - Đâu, đâu? Đưa xem.
Christopher đã bắt đầu thích em rồi đấy.
Anh ta nên đi đánh hàm răng hô đó thì hơn.
Thôi đi. Hoàng tộc đó.
Bố em vẫn luôn nhấn mạnh giá trị của những quan hệ với nước ngoài.
- Cũng lạ là sao em kéo dài thế. - Từ từ thôi.
Em cần gặp cả một xã hội hoàn toàn khác.
- Có thể nào như thế không? - Sao?
Rằng em tự đánh giá mình quá cao.
Đúng rồi.
Anh cá em 5 ngàn đô.
Rằng cuối tuần này em vẫn chưa dụ được Christopher ngủ với em.
5000 đô còn chưa đủ cho em đi tắm hơi lúc cuối tuần!
Được, vậy 10 ngàn đô.
Xong luôn.
- Như thế không công bằng lắm. - Tại sao?
Lẽ ra anh phải cá với người nào dễ dãi hơn Christopher kia.
Thế sao?
Anh còn chưa chắc em có thể ngủ được với Patrick...
Từ giờ cho đến cuối tuần.
Patrick!
Patrick thì cưa đổ chỉ cần một giờ, ngốc ạ.
Thế này. Cá 10 ngàn nữa em không làm được.
Và vì anh là một người rộng rãi...
Anh sẽ cho em 48 giờ thay vì một giờ.
48 giờ?
Cũng đủ để em chuẩn bị cho thơm tho, mát mẻ.
Cũng hay...
Phải có bằng chứng nữa nhé.
Thế thì em còn 47 giờ...
Để sự kinh tởm của em đối với anh.
Vượt qua sự kinh tởm của em đối với Patrick.
Chúc em vui.
Đây, thử quả khác.
Để xem nào.
Được rồi.
Alison, đừng bao giờ quên chìa khoá mở trái tim một người có ăn học...
Golf.
- Golf và quậy. - Jason.
Vậy mà anh bảo sẽ ăn nói trau chuốt hơn đấy à?
- Hôn anh một cái đi. - Không.
Nghĩa là không.
Một cái thôi.
Xong chưa?
- Rồi. - Tốt.
Bây giờ đừng đụng đến em nữa. Đừng bao giờ!
Bạn nhé?
Đúng là phụ nữ!
Ghế này có ai ngồi không?
Không.
Ngoài này thích nhỉ?
Vâng.
Patrick, tôi nói thật nhé?
- Cô cứ nói. - Tôi thích anh đấy.
- Xin lỗi? - Tôi thích anh.
Cô thích tôi?
Bản thân tôi cũng lạ, nhưng thế đấy.
Cảm ơn cô.
Anh thấy họ không?
Tôi cũng không ngờ có lúc mình sẽ không thích những người như vậy...
Nhưng tôi đã lầm. Gần đây...
Tôi đã nghĩ lại về những người tuýp của anh...
Tôi chỉ anh xem cái này nhé?
Vâng, được. Được.
- Phòng đẹp lắm! - Cảm ơn.
Anh sẽ lấy làm lạ...
Nhưng tôi đã tập viết văn đó.
- Viết gì? - Một truyện ngắn.
Anh là người đầu tiên tôi cho xem.
Anh học chuyên về văn chương Anh, nên tôi tôn trọng ý kiến anh.
Anh xem qua thử nhé.
Cô cần ý kiến đóng góp của tôi?
- Tôi sẽ đọc... - Tôi sẽ ở đây chờ.
Sao cô lại có thể có cảm giác bất an trong lòng đến thế?
Hay lắm.
Thật bất ngờ...
Cách hành văn và đối thoại...
Tôi mừng quá... !
Để tôi nhặt cho.
Cassidy.
Anh...
Tôi không hiểu...
- Sao thế? - Không có gì đâu Patrick.
Sao thế?
- Chúa ơi, cô làm tôi hứng quá! - Chúa ơi!
- Sao? Sao? Sao thế - Không có gì đâu, Patrick.
Chúa ơi...
Chúa ơi, cô làm tôi...
10 ngàn đôla.
Em cũng có thể giả mạo vậy.
Vờ làm như thích lắm? Tất nhiên.
- Không, giả mạo cuộn băng. - Thôi đi.
Tiếc nhỉ. Với số tiền này anh cũng có thể sống thoải mái đấy.
Như thế này chỉ mới có phân nửa.
Lát nữa em sẽ gặp Christopher. Đến nửa đêm thì xong.
Anh sẽ chờ.
Muốn có ngựa tốt chơi khúc côn cầu thì phải chọn loại nhỏ và nhanh.
Chừng 15 gang tay là đủ rồi.
Thế à? Thật...
- Tuyệt vời. - Vâng...
Những chú ngựa tôi cưỡi ở Eton chỉ chừng 15 đến 16 gang tay...
No comments yet. Be the first to leave one.