200 baris pertama.
Trong tập trước...
Bốn trong số các mồi câu được làm từ những vật liệu bao gồm các bộ phận của người.
Kade Purnell.
Văn phòng Tổng Thanh tra, Giám sát của FBI.
Tôi tuyên bố vô tội.
Cậu sẽ bị xử có tội và là tử tù của liên bang.
Em nghĩ anh có lời bào chữa nào chứ?
Anh không có khả năng kiếm soát được những gì mình đang làm,
... ít hơn nhiều so với việc có thể nhớ được chúng.
Sự phản bội... ... là thứ duy nhất thật với tôi.
Tôi đã tin tưởng ông..
Hãy để chúng tôi giúp cậu.
Tôi cần ông giúp đỡ.
Chúng tôi đã điều tra lời cáo buộc của cậu về Tiến sĩ Lecter.
Chúng tôi không tìm thấy gì cả.
Cậu đã đứng trên thi thể của Cassie Boyle trên cánh đồng đó và cậu đã miêu tả chính mình.
Không, tôi miêu tả Hannibal Lecter.
Ông nghĩ là Will vô tội.
Tôi không biết mình nghĩ gì.
Tôi nghĩ cậu ấy vẫn muốn cứu những mạng sống. Đó là những gì tôi nghĩ.
Cậu Graham, đến giờ rồi.
Để tôi kể cho mọi người nghe câu chuyện về một trợ giảng FBI cung cách nửa vời,
... người được yêu cầu tạo dựng hồ sơ tâm lý về một tên sát nhân...
.... Garret Jacob Hobbs, chim Bách Thanh vùng Minnesota.
Hắn sát hại những cô gái trẻ giống hệt như con gái mình.
Hắn giết họ...
... và ăn thịt họ.
Will Graham hiểu cái cách mà Hobbs suy nghĩ. Đó là lí do anh ta bắt được hắn.
Anh ta bắn chết Hobbs khi hắn cắt cổ đứa con gái của mình.
Vậy nên, Will Graham đã có thể cứu mạng sống của Abigail Hobbs.
Nhưng...
... hồ sơ của bố cô bé mà cậu ta tạo dựng đã quá sâu sắc,
... đến mức cậu ta không thể thoát ra khỏi nó được.
Thấy không.
Thấy không.
Và trong một trạng thái vô thức,
... cậu ta đã giết thêm bốn cô gái khác.
Cassie Boyle.
Marissa Schuur.
Georgia Madchen.
Abigail Hobbs.
Cậu ta đã cứu Abigail Hobbs khỏi bố của mình,
... nhưng không thể cứu cô bé khỏi chính mình.
Cậu ta giết cô bé...
Và cậu ta ăn thịt cô bé.
Ít nhất, là cậu ta đã ăn tai của cô bé.
Những gì xảy ra cho phần thi thể còn lại của Abigail Hobbs...
... đã bị chôn vùi ở những nơi sâu kín trong tâm trí tổn thương của cậu Will Graham,
... hay như cậu ta khiến mọi người tin như vậy.
Vài điều khác mọi người nên biết về Will Graham.
Cậu ta có một ký ức thị giác phi thường.
Cậu ta cực kỳ sâu sắc và sắc sảo trước tình trạng thi thể người, và...
... tôi cho là, người thông minh nhất trong căn phòng này.
Cậu ta có khả năng tạo hồ sơ tâm lý của những kẻ thái nhân cách...
... một thể loại sát nhân hoàn toàn dị biệt.
Một thứ sẽ là chứng cứ ngoại phạm cho cậu ta.
Thời khắc của sự thực đây rồi.
Giá mà tôi biết sự thực là gì.
Không có vấn đề gì với bản năng của anh cả.
Bản năng của tôi vẫn chưa đi đến sự kết tội.
Của tôi thì đã.
Nhờ việc tôi không có liên can trước đó, và không có mối liên hệ cá nhân với bị cáo.
Nghĩa là tôi không thể công bằng?
Đương nhiên anh có khả năng công bằng nhưng ngay lúc này thì không.
Anh phải tin vào cái gì đó...
... khi đang có lý do và bằng chứng để tin.
Anh đã có lý do. Anh đã có bằng chứng.
Will Graham đang chơi đùa.
Tôi hiểu vì sao chuyện đó lại có thể trở nên khó khăn cho anh chấp nhận.
Vậy sao?
Làm một người không nhìn thấy nỗi đau khổ của bạn mình...
... dễ dàng hơn làm trưởng đơn vị Khoa học Hành vi của FBI...
... không nhìn ra một tên sát nhân đang đứng ngay trước mặt mình.
Việc anh là nhân chứng cho bên khởi tố là có lý do đấy, đặc vụ Crawford.
Làm ơn nhắc lại cho tôi lý do là gì.
Nếu anh không thể đại diện cho niềm tin của chính mình,
... hãy đại diện cho niềm tin của toàn cục.
Đặc vụ Crawford?
Giải thoát mình ra khỏi lưỡi câu đi, Jack.
Ông đã gặp Will Graham như thế nào?
Tôi gặp cậu ấy ở buổi khai trương Bảo tàng Nghiên cứu về những bộ óc đen tối
Cậu ấy bất đồng với cái tên chúng tôi đặt cho nó.
Cậu ấy nói với tôi rằng cái tên đó...
... thần thoại hóa những kẻ thô lỗ tầm thường không xứng đáng được nhớ đến như những...
... "siêu phản diện".
Và ấn tượng đầu tiên của ông là gì?
Cậu ấy thông minh.
Và kiêu ngạo.
Và... rất có khả năng tự kỷ.
Đó là lý do vì sao cậu ta không thực sự là nhân viên FBI.
Cậu ta không qua được thủ tục kiểm tra.
Vâng.
Nhưng ông đã cảm thấy rằng cậu ta đủ khả năng làm việc hiện trường.
Dưới sự giám sát của tôi.
Và ông tin rằng cậu ta rất có giá trị vì cậu ta có thể nghĩ như một kẻ sát nhân?
Cậu ấy có thể nghĩ như bất kỳ ai.
Nghe như một nhân vật siêu phản diện vậy.
Năm vụ giết người kinh hoàng,
... hơn 40 bằng chứng pháp y và vật chứng khác nhau...
... cho chúng ta biết rằng Will Graham có thể nghĩ như một kẻ giết người vì cậu ta cũng như vậy.
Thay vì cảm thấy dày vò bới công việc mình làm,
Will Graham thích thú với cái vỏ bọc, vai trò ở FBI...
... cho cậu ta cơ hội thực hiện những tội ác kinh hoàng của mình.
Tôi không tin đó là sự thực.
Đặc vụ Crawford?
Will ghét từng giây phút làm việc. Cậu ấy ghét nó.
Cậu ấy không giả vờ chuyện đó.
Cậu ấy ghét nó và tôi vẫn khiến cậu ấy làm việc đó.
Vậy tại sao sau này khi ông cho cậu ta một cơ hội để rút lui, cậu ta lại từ chối?
Bởi vì cậu ấy đang cứu những mạng sống.
Tôi đã được cảnh báo không chỉ bởi một người...
... rằng nếu tôi thúc ép Will, tôi sẽ khiến cậu ấy sụp đổ.
Tôi đã kìm chế và cân nhắc một cách thích hợp, rồi tôi lờ chúng đi.
Và rồi chúng ta ở đây.
Luật sư Leonard Brauer Hồ sơ mật cá nhân.
Jack Crawford uống loại gì vậy?
Dù là loại gì, tôi cũng phải gửi cho ông ấy một chai thật đắt tiền.
Ông ấy nói tôi là một tên sát nhân vì ông ấy khiến tôi phát rồ.
Không, ông ấy lát đường cho lời bào chữa của anh.
Ông ấy không nói là tôi vô tội.
"Vô tội" không phải là lời tuyên án, anh Graham, mà là "không có tội".
Đây không phải luật,
... mà là quảng cáo.
"Quảng cáo" khiến nó bị tầm thường hóa...
Nó là sự thao túng.
Thật thô tục.
Vâng. Luật pháp cũng vậy.
Chúng ta phải tạo ra một ước muốn để khiến anh "không có tội",
... cái mà không hề tồn tại trong phòng xử án này ngay lúc này.
Ta đang thao túng khiến mọi người tin mua một thứ mà họ không cần.
Ông Brauer?
Họ không muốn anh vô tội.
Cám ơn.
Sự vô thức với một cái bao bì đẹp,
... cái đó tôi có thể rao.
Nếu tôi đi cao nguyên đạo đức cùng anh,
... tôi sẽ khiến anh bị giết mất.
Tôi nghĩ tôi vừa mở thư của anh.
Việc anh làm cho Will hôm nay thật tuyệt và dũng cảm.
Nó có thể làm tôi mất việc.
Viễn cảnh đó dường như không gây rắc rối cho anh nhiều như tôi có thể nghĩ.
Tôi đã không cảm thấy khá hơn chút nào nhiều tuần nay rồi.
Sự minh bạch sẽ làm được điều đó.
Nói tôi nghe, Jack.
Lời khai của anh có phải là một lời từ chức?
Có gì đó đang thỉnh cầu được bước đi khỏi tất cả những ồn ào.
Tôi...
... sẵn lòng, để những mảnh vỡ rơi ra.
Cánh cửa thần kỳ lúc nào cũng thật hấp dẫn...
Bước qua và mọi gánh nặng bỏ lại phía sau.
Tôi đã dành hết cuộc đời mình...
... cho cái chết.
Vả giờ cái chết đã theo anh về nhà...
... đến sống trong căn nhà của anh.
Bella đã giữ để phòng ngủ của chúng tôi trông không giống như phòng bệnh nhiều.
Có hoa, nhưng không quá nhiều.
Ngài biết đấy.
Cô ấy khăng khăng không để một viên thuốc nào trong tầm mắt.
Vậy nên tôi đã nghĩ về việc đưa cô ấy đến Italy, nơi chúng tôi gặp nhau.
Chúng tôi có thể...
Cô ấy có thể yên nghỉ ở đó.
Jack.
Anh không bệnh.
Anh không phải vùi mình cùng cô ấy.
Khi Bella rời khỏi anh, FBI có thể vẫn còn đó.
Ngài đang nói tôi đừng tự kết liễu sự nghiệp mình?
Với tư cách một người bạn, tôi đang khuyên anh đừng thúc ép một kết cục...
... chỉ vì một sự thỏa mãn ngắn ngủi cho cảm xúc mà nó có thể đem lại.
Mao mạch teo.
Cái tai bị cắt khỏi thi thể trong vòng không quá 48 giờ trước.
Trước khi phiên toàn bắt đầu.
Chúng tôi đã kiểm tra tất cả.
Cái tai sạch sẽ, cả trên phong bì cũng không có dấu vân tay...
... ngoài dấu tay của bên nhân viên chuyển phát, trợ tá pháp lý và luật sư.
Ta biết là Will Graham đã không làm việc này.
Không làm tôi ngạc nhiên tí nào.
Hắn nhằm thời gian này có chủ đích.
Hắn đã dàn dựng để cái tai xuất hiện khi phiên tòa của Will bắt đầu.
Một món quà có dấu ấn thật đậm nét.
Món quà từ ai?
Will nói ai đó khác đã thực hiện những tội ác mà cậu ấy bị buộc tội.
Cậu ấy nói người đó là ngài.
Có lẽ cậu ấy đã đúng một nửa.
Các vị đùa tôi đấy à.
Xem chừng cậu có một người hâm mộ đấy.
Ông nghĩ ai đó gửi cho tôi một cái tai vì họ ngưỡng mộ tôi ư?
Rang giới ngăn cách những gì được coi là bình thường đang thu hẹp lại.
Bên ngoài ranh giới ấy, đây có thể là hành động chủ đích có lợi.
Để giúp tôi ông sẽ đi xa đến chừng nào?
Ý nghĩ gửi cho cậu một cái tai vẫn chưa nảy ra trong đầu tôi.
Nhưng tôi biết ơn rằng ai đó đã nghĩ đến.
Lòng biết ơn vơi cạn thật nhanh chóng.
Sự nghi ngờ cũng vậy.
Tôi có vài ý nghĩ mới về việc cậu là ai.
Rất có thể là có một kẻ sát nhân khác.
Tôi muốn là có.
Một phần trong cậu vẫn nghi ngờ tôi.
Tôi không biết bất kỳ ai có khả năng làm được những gì nữa,
... và nhất là chính tôi.
Nhưng...
No comments yet. Be the first to leave one.