200 baris pertama.
TIẾNG TỪ TRONG BÚP BÊ: Action Man tuần tra, khai hỏa!
Đây là Chỉ huy trưởng của bạn đang nói.
Tấn công bằng đạn cối, đào xuống!
Em đang đọc cái gì vậy?
Em đang cố tìm câu trả lời cho một câu mà Christine đang hỏi.
"Nếu trái đất tròn, tại sao cái ao đông đá lại phẳng?"
Đó là một câu hỏi hay.
À-há!
"Đường cong của hồ Ontario là trên 3 độ...
"từ bờ cực đông sang bờ cực tây."
Mặt hồ đông đá không phẳng.
- Không có gì là giống như ta thấy. - Bao thuốc lá của em...
Em đã để mọi tấm phim chiếu lại với nhau đấy à?
Không, em để các bản sao vào trong cái khay của em.
Action Man tuần tra, ngã xuống.
Địch ngay trong tầm mắt. Tầm xa 1000.
Ô, khỉ, ồ!
Có chuyện gì vậy?
Không có gì.
Bố ơi! Bố!
- Chào em! - Chào anh.
- Em đang làm gì vậy? - Đang viết cho Johnny.
- Em đang viết gì vậy? - Ồ, chỉ là một lá thư thôi.
- Mọi chuyện thế nào? - Ối, Chúa ơi!
Chúng ta càng vô sâu hơn, càng thấy nó giống kiểu Byzantine hơn. » Byzantine: Tên triều đình La Mã sau năm 476.
Anh đang phục hồi một cái giả.
Và anh không thể thay đổi cách tiến hành à?
Không có đủ bánh (tiền/tài nguyên).
Các chọn lựa là: Phục hồi cái giả hay để nó chìm xuống đáy biển.
Em vừa nói gì vậy?
Em nói, "Bố vẫn phải làm việc khó nhọc trong công trình về các cửa sổ của nhà thờ Thánh Nicholas.
"nhà thờ thế kỷ thứ 16 đẹp đẽ. Ông đã thực hiện cái không thể tưởng được.
"Mẹ không thể nói sự khác biệt giữa cái của bố con và cái nguyên thủy.
"Mẹ sẽ gửi một số phim chiếu cho con. Có lẽ con sẽ biết sự khác biệt.
"Hy vọng Ellis thực tế một chút trong vấn đề này."
Cái mà nhóm của ông đang đứng đầu hay gì đó.
"Mẹ có gửi kèm theo tiền để con mua đôi giày thể dục"
"Nhớ mua loại giày cao ống đấy (ủng).
"Hỏi Matron về mấy cái đó. Tự lo cho chính con đi."
Chỉ là một lá thư nhàm chán nữa mà thôi.
Chúa tôi, trời lạnh.
Ối da, chị bị vướng cái gì vào mắt rồi.
Không sao đâu.
Em muốn anh viết gì vào cuối lá thư đó không?
Không. Sao anh không tự gửi cho con một tấm thiệp?
Trong này lạnh quá mà bồi bàn không thấy đến.
Anh phải nghỉ một thời gian mới được.
- Em muốn gì thế? - Em có cái em cần tối qua rồi.
- Anh đã gặp giám mục sáng nay chưa? - Chưa.
Tôi quá là xin lỗi.
Xin lỗi.
- Cái gì vậy? - Bà ấy bị vướng cái gì trong mắt hay sao đó.
Chị không biết ông ta đang nói về cái gì.
Em nghĩ em nên đi giúp họ là hơn.
Xin phép.
- Có lẽ tôi có thể chỉ cho bà thấy nó ở đâu. - Cô thật tử tế quá.
Cám ơn cô rất nhiều. Thật tử tế làm sao.
Tôi hy vọng cô không nghĩ chúng tôi thô lỗ.
Thô lỗ à? Tại sao vậy?
Ý tôi là, nhìn trừng trừng vào cô ở ngoài đó đấy. Chúng tôi là những người khởi sự.
Đến từ nơi quê mùa. Dân quê còn nhìn dữ hơn như vậy nữa.
- Tôi quá là xin lỗi đi. - Tôi đã không ngay cả nhận ra bà đã làm thế.
- Mắt nào vậy? - Đây, mắt trái.
- Để em giúp. - Cô làm sao mà giúp được chứ?
- Em có thể thử mà. - Ồ, không.
Lần trước cô đã suýt làm mắt của Jocelyn lòi ra ngoài vì ấn vào mắt cô ta rồi.
À, có lẽ--
Có lẽ tôi có thể giúp bà, bà có nghĩ vậy không?
Cái đó cô thật tử tế quá.
Ồ, chao ôi. Ồ--
Cô thấy đó, em tôi bị mù.
- Ồ, tôi hiểu rồi. - Vâng.
Đúng nó rồi đấy. Đó là một hạt bụi đen nhỏ.
- Tôi nghĩ tôi lấy nó rồi. - Làm tốt quá.
Cám ơn cô rất nhiều.
Trời ơi, cô thật sự làm tôi nhớ đến con gái tôi.
- Ồ, thật à? - Chỉ phải cái tóc nó đậm mầu hơn.
Ồ, thật à? À, đây, cầm khăn tay của bà đi.
Cô buồn.
Cô quá buồn đi, mà không cần phải như vậy đâu.
- Em tôi là một nhà tâm linh. - Con bé muốn biết--
Tôi đã thấy cháu và nó muốn cô biết rằng nó hạnh phúc.
Tôi đã thấy con gái út của cô ngồi giữa cô và chồng cô...
và cháu đang cười.
Phải.
Ồ, cháu ở với cô. Cháu ở với cô, cô ạ.
Và cháu đang cười.
Tôi xin lỗi nếu chúng tôi ngó trân vào cô.
Cháu đang khoác cái áo trang điểm chói lọi.
Là Christine--
Nhưng cháu đang cười, cháu đang cười. Cháu hạnh phúc hết sức.
Ồ, cô rất giống cháu. Trán này, đôi mắt này--
- Có khá hơn không? - Vâng.
- Tôi có cần báo cho chồng cô biết không? - Không, không, tôi không sao, cám ơn bà.
Tốt. Quá tốt đi.
Nếu bà cứ để mặc tôi, tôi sẽ tốt thôi.
Được rồi, cô nương.
Bà đã?
Bà đã thật sự thấy nó à?
Cháu đã ở đó.
Chị đã cảm thấy là cô đúng. Chị cảm thấy mình nên làm vậy.
Ồ, anh gửi đồ ăn của em lại rồi để họ hâm nóng lên.
- Thứ đắp dẻo dùng được là số 3. - Ồ, Chúa tôi. Em phải đứng dậy rồi.
Tôi xin lỗi.
Chẳng có gì ở đây ngoài con nít cả.
- Đó là bệnh viện gần nhất. - Em đang chơi đùa với tụi nó.
- Anh đã hỏi bác sĩ-- - John?
Christine vẫn còn ở với chúng ta.
Christine đã chết rồi, Laura à.
- Christine đã chết. - Dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi. Em biết.
Nhưng anh biết hai người đàn bà trong nhà hàng đó chứ?
Họ đã quan sát chúng ta lúc mình đang ăn.
Họ nhìn trừng trừng ra đấy. Họ bảo em như vậy.
Họ đã thấy được Christine đang ngồi giữa chúng ta.
Đây là hai người mà ngay cả họ là ai chúng ta cũng không biết!
Nghe này, nghe này--
Có một người bị mù. Bà ta chính là người có thị giác thứ hai.
Bà ta mù mà bà ta đã mô tả Christine trong chiếc áo khoác đỏ.
Laura à--
John, anh nghe này, Em hoàn toàn không sao mà.
Em đã không thấy khỏe như thế này cả nhiều tháng nay rồi.
Em cảm thấy thật sự là ổn đấy.
Em không cần thuốc, em không có sắp sửa điên đâu.
Em cảm thấy thật sự là tốt đấy.
Bác sĩ bảo em có thể xuất viện khi nào?
Bất cứ lúc nào. Em chỉ bị choáng váng chút thôi.
John, em ước gì anh tim em. Em cảm thấy thật sự tốt mà.
- Sau cùng em thật sự cảm thấy khỏe. - Anh tin em chứ.
Nhìn tức là tin rồi. Anh tin em.
Đi giày vào đi.
- Ông ta nói gì vậy? Giết người à? - Phải.
Em những tưởng đây là chỗ đó-- Không phải đây là chỗ anh đã sống sao?
Không.
Tôi muốn dừng lại ở nhà thờ này.
Nó đã đóng cửa rồi.
Tại sao lại là cái đó?
Em chỉ muốn vậy thôi-- Em muốn vô cầu nguyện.
Ồ, Laura!
- Anh không thích cái nhà thờ này tí nào cả. - À, em lại thích.
- Anh có tiền lẻ không? - Có.
- Em muốn thắp một ngọn nến cho nó. - Giá nến là bao nhiêu vậy nhỉ?
50.
Anh không có đồng 50 nào cả.
Có lẽ em sẽ thắp sáu ngọn.
Cám ơn nhé, anh yêu.
...(tượng) Đức Mẹ là do Antonio Rizzo tạc vào khoảng năm 1490.
Các lưới che cũng do Rizzo làm. Để ý đến các hoa kết thành....
A!
- Giêsu! - Anh bị thôi miên rồi.
Giám mục! Anh trễ một tiếng rưỡi mất rồi.
Ông khỏe không, John?
Xin tha lỗi cho chúng con, đó hoàn toàn là lỗi của con. Không liên quan gì đến John cả.
Một người nữ để chia xẻ tội của ông với ông. Laura, trông bà khá hơn nhiều.
- Con thật sự hối hận kinh khủng. - Xin mời.
Các nhân công đã đưa tôi đi một vòng quanh nhà thờ.
Ông đã tạo ra một số tiến bộ tuyệt vời.
Con mời ngài đi xem các chỗ đá kiểu mà cần phải chỉnh đốn lại.
Tôi đã tới đây lâu quá rồi.
Bây giờ, khi nào thì cả hai người đến ở lại với tôi đây?
Thứ Năm, có được không ạ?
Tôi chờ hôm đó.
Con đã lấy các mẫu từ đống ở phía dưới này.
Chúng con cũng đang gặp trở ngại dưới đó--
Các nhà thờ là thuộc về Chúa,
nhưng ngài dường như không quan tâm đến chúng.
Ngài có những ưu tiên khác hay sao vậy?
Chúng tôi đã hết lắng nghe rồi.
Cô có phải người Thiên Chúa Giáo không vậy, Laura?
Con không biết. Con kiểu như nửa thú vật nửa trẻ con vậy.
Thánh Nicholas là một nhà tiên phong về giáo thuyết và trẻ em.
Một sự kết hợp thú vị, cô không nghĩ vậy sao?
Chúng ta phải nói chuyện đấy, John.
- Thứ Năm. Tôi sẽ có phòng sẵn cho ông bà. - Cám ơn ngài.
Tôi sẽ có mẫu chất trét vào lúc đó luôn.
Chất acid đang làm mọi loại keo dán rã ra.
Tôi chờ nghe về chuyện đó. Thứ Năm nhé.
- Chào. - Chào ngài!
Ngài đã không có trắc trở gì có tính tu sĩ nào về ngôi nhà thờ cả.
- Tại sao ngài hỏi em có phải là người Thiên Chúa Giáo hay không? - Bởi vì em hôn nhẫn của ngài.
Chúa nào lại khiến em làm như thế vậy?
Không, thành thật đấy.
Anh biết sao không?
Vị giám mục của anh làm cho em cảm thấy rất khó xử.
Ngài có lẽ làm cho Chúa cảm thấy bớt thánh thiện.
- Không, không. Em không có ý nói thế. - Thưa ông.
Em sẽ xuống phố có chút việc ngày mai.
Đủ cho việc rảnh hơi này.
Cái gì?
Anh có chắc mình không cần mướn chỗ này tối nay không?
Em không muốn lại xảy ra chuyện giống như lần trước.
- Chỗ nào chứ? - Ồ, John!
Cái chỗ mà mình sắp đi ăn đó.
Ờ, anh chắc chứ.
Chai kem thoa Neutrogena của em đâu? Có rồi.
Em sẽ phải đọc cái này nè.
Em đang làm gì vậy?
- Em không nghe được anh nói gì. - Anh đang thét lên đây!
- Em vẫn không nghe thấy. - Em đang làm gì vậy?
Em đang tắm.
Em đã nghe được anh nói đó.
No comments yet. Be the first to leave one.