200 baris pertama.
Sinbad và Con Mắt Hùm
Lên bờ. Lên nào, Lên nào, anh em.
Nè, Thuyền trưởng, sao vội vã vậy? Thành phố này sẽ không biến mất đâu.
Không phải anh ấy muốn xem thành Charak này đâu, mà là muốn gặp người trong đó.
Sau một chuyến đi dài, thật là tốt khi được xoải chân duỗi cẳng.
Điều tốt duy nhất về cái cảng này là khách sạn của Abu Jamil Mắt Lé.
Người mà trong 6 tháng nay tôi hằng mơ tưởng món mắt cừu nướng của ông ta.
- Còn tôi là về đôi mắt của con gái ông. - Anh đang mơ còn nhiều hơn đôi mắt của cô ta.
- Ồ, Thuyền trưởng, miệng tôi khô rồi. - Miệng tôi cũng thế.
- Thử xem ai là người thắng ở Charak đi. - Cái khát của tôi bằng cả ngàn người.
Dừng lại uống đi, tôi hứa anh sẽ không đi xa hơn nữa đâu. Còn nhớ lần cuối cùng chứ?
Anh đã bị lột hết cả tài sản của anh.
Vì thế mà tôi đã cho thêm bốn vệ sĩ nữa vào tổng số.
Cầu xin Allah ở cùng các ông.
Tất cả thiên đàng tôi tìm kiếm đều ở đây. Còn ai muốn gì hơn nữa chứ?
Tôi phải ở phía sau.
Hoàn toàn tịch mịch - không tiếng động, không ánh sáng... Một thành phố ma.
- Tại sao cánh cổng lại bị đóng nhỉ? - Đến nửa đêm mới giới nghiêm mà.
Không có quân canh qua lại.
Chào người bên trong! Vệ trưởng ơi! Mở cửa đi!
Vệ trưởng! Thức dậy, thức dậy, dậy!
Là Sinbad, bạn của Quốc vương Kassim đây!
Và còn là bạn thân hơn với Công chúa Farah đây!
Thuyền trưởng Sinbad.
- Ông biết tôi à? - Tôi là một thương gia.
Tôi hy vọng có thể mua một số kiện hàng ông bốc rỡ ngày mai.
- À! - Không ai được phép vào Charak sau khi mặt trời lặn.
- Nhưng tại sao? - Bệnh dịch. Nhiều người đã chết.
Cứ mỗi lần chúng tôi đến cảng này, là lại có sự không may nào đó xảy ra. Nạn dịch.
Thế còn Thái tử Kassim và em gái ông ta, Công chúa Farah thì sao?
Họ đều khỏe, nhưng Kassim không phải là quốc vương – vẫn chưa thành.
Tôi nghe nói ở Jerash rằng phụ vương của Kassim đã băng hà 3 tháng trước.
Đúng vậy. Nhưng Kassim vẫn chưa được trao vương miện.
- Thuyền trưởng, mình nên về tầu là hơn. - Đúng rồi, tốt nhất là bán số hàng ở nơi khác vậy.
Tôi sẽ không rời khỏi Charak cho đến khi gặp được Công chúa Farah và Kassim.
Nhưng mà, Thuyền trưởng à, đây là nạn dịch mà.
- Còn đường nào khác để vào thành không? - Không.
Nhưng nếu ông muốn thử liều, ông có thể vào thành lúc ban ngày khi giới nghiêm không còn.
Cho đến khi đó, tôi có thể cống hiến nhằm giải toả sự thất vọng của ông.
Trong lều tôi có rượu, thực phẩm và nhạc. Người của tôi là đầy tớ của ông.
Làm ơn ghé lại, xin mời.
Đi nào.
Hassan, đừng uống! Rượu có độc đó. Giúp Aboo-Seer đi.
Ngươi là ai? Tại sao muốn hạ độc bọn ta?
Từ sâu dưới lòng đất, ta ra lệnh cho các ngươi: Chỗi dậy!
Tiêu diệt bọn chúng! Giết Sinbad!
Rafi!
Mọi người về lại tầu!
Thuyền trưởng Sinbad! ...Chờ chút đã.
Công chúa Farah!
Lẹ đi.
Làm sao cô tới đây được vậy?
Tạ ơn đấng Allah đã cho em thấy anh. Em phải nói chuyện với anh mới được.
Không phải ở đây, không phải lúc này.
Và đừng trở về phía đó. Hãy đi theo tôi.
Tiếp tục chèo về tầu! Tiếp tục chèo, tiếp tục chèo!
Cho tầu ra ngoài biển!
- Dương buồm chính lên... làm đi! - Vâng, thưa Thuyền trưởng.
Nhưng mực nước đang thấp, Thuyền trưởng.
Chúng ta phải liều thôi, đang ngày rằm mà.
Chúng ta sẽ nằm xa bờ suốt đêm nay và không trở lại cho tới ngày mai.
- Thuyền trưởng à, anh sẽ quay lại à? - Vào lúc trời hừng sáng.
Tự nàng sưởi ấm đi.
Đây, cầm lấy cái này nè.
Uống cái này đi. Em đã đi tìm anh. Tại sao vậy?
Em nghe nói anh trở về. Em cần giúp đỡ một cách tuyệt vọng.
- Anh của em đang gặp nguy hiểm khôn lường. - Hoàng tử Kassim sao? Anh còn thiếu anh ấy một mạng.
Một lời phù chú đã giáng trên anh ấy. Chú Balsora của em sẽ nói cho anh biết.
- Tại sao nàng không nói ra chứ? - Em van anh, xin đừng bỏ Charak!
- Xin hãy tin tưởng em vì anh của em. - Vì anh ấy tôi sẽ liều mạng.
Vì em... anh sẽ hiến mạng.
- Anh nghe nói có nạn dịch. - Không đúng đâu.
Chú Balsora cai trị thành ban ngày, nhưng vào ban đêm, sự sợ hãi thống trị Charak.
- Người ta thì thào với nhau về phù thủy. - Anh làm sao giúp đây?
- Anh sẽ tìm ra cách nào đó mà. - Lại đây... nằm xuống đi.
- Em cầu nguyện mỗi ngày mong anh về. - Đã gần một năm rồi.
- Không, anh sẽ không bỏ biển đâu. - Em cũng không bỏ cuộc sống trong triều.
- Bây giờ anh quyết định sống trên bộ. - Còn em sống trên biển.
Anh đã quay về Charak để xin Kassim cho anh tay em. Em có thuận không?
Muốn vậy mà.
Nhưng chỉ khi nào anh em có thể đứng trước mặt anh và chấp thuận.
- Biết khi nào anh ấy mới trở lại thành anh ấy đây. - Thành anh ấy à?
Sau khi cha em qua đời, Allah bảo vệ linh hồn cha...
Các nhà chiêm tinh đã quyết định rằng vào ngày rằm đầu tiên...
sẽ là ngày lành nhất cho việc đăng quang anh Kassim của em.
Trong buổi lễ đó, việc ám hồn bắt đầu,
nhưng ngay cả khi vương miện đang được đội lên đầu anh ấy...
Nằm ngả ra đi. Ngả ra đi em.
Đó là lần cuối cùng em thấy anh ấy còn là Kassim mà em đã biết suốt đời.
Trẻ, đẹp trai... đúng là một hoàng tử.
Em nói về một vụ phù phép, hay anh ấy bị ôn dịch đây?
Còn tệ gấp ngàn lần bị ôn dịch nữa!
Đừng nói về chuyện đó nữa.
Hassan, viên thuyền trưởng đâu?
- Có chuyện gì vậy, Marrof? - Quyền Bệ hạ đang đến!
Nhiếp Chính Balsora.
- Hassan! - Vâng, Thuyền trưởng. - Mời công chúa lên trên boong đi. - Vâng, vâng.
- Thưa Ngài. - Thuyền trưởng, chào mừng trở lại Charak.
À, cô ta đây rồi. Xin chúc tụng danh Allah.
Tôi đã cầu khấn cho Công chúa Farah có thể gặp anh an toàn hồi đêm qua.
- Cô ấy đã nói với anh chưa? - Dạ, hồi sáng nay.
Nhưng có thật không vậy, thưa Bệ hạ?
Chúng ta hãy lên boong đi.
Con yêu của ta. Tạ ơn Allah cho con được an toàn.
Hassan, Boucheri, ăn và uống tiếp khách. Các bạn còn lại, trở về làm việc đi.
- Vậy, con đã kể cho anh ấy nghe về sự bất hạnh của chúng ta rồi. - Nhưng cái đó có đúng không, thưa Bệ hạ?
Thật đáng buồn, thật ghê rợn.
Chúng tôi đã vấn kế những nhà học sĩ thông thái nhất và lang y giỏi nhất, từ đây cho tới tận Alexandria.
- Họ đều bó tay. - Nào. Xin mời ngồi.
Sinbad, anh đã du hành qua nhiều vùng đất lạ. Hãy giúp chúng tôi đi.
- Có thể có ai đó ở đâu đó. - Thật ra mà nói, thưa chúa công, tôi sẽ làm tất cả mọi việc trong khả năng để giúp.
Nhưng việc đã xảy ra với Kassim đòi hỏi những tài năng vượt trội hơn tôi nhiều.
Cái đó cần đến sự thấu hiểu về phù phép,...
một nhà biến thuật (alchemist) giỏi, một nhà pháp thuật.
Khoan nào... Phải, tôi có nghe nói về một người như vậy, nếu ông còn sống.
- Ai vậy? - Có thể tìm ông ta ở đâu?
Là một người Hy-lạp. Có kẻ bảo rằng ông ta là người thông thái nhất trên thế gian này.
Tên ông ấy là... Hassam, anh nhớ.
Melanthius! Đúng rồi, là nhà ẩn tu của...
- Maroof? - Casgar.
Phải một hòn đảo hoang vu kỳ bí ngoài khơi Phrygia (nước cổ phía bắc Trung Á).
- Anh đã đến đó bao giờ chưa? - Không. Cũng không gặp bất kỳ ai đã đến đó.
Những việc ông làm là huyền thoại, nhưng cũng có thể là không hề có người như ông.
Hòn đảo đó được bao quanh bởi đám san hô chết người.
- Anh có thể đưa bọn em đến với ông ta. - Đây có thể là một chuyến đi nguy hiểm.
- Em phải liều thôi. - Không, con ta ơi, ta không thể để cho con đi đâu.
Trừ phi Hoàng tử Kassim được đăng quang trước thời hạn bảy con trăng,...
anh ấy sẽ vĩnh viễn không được làm vua nữa.
- Melanthius là hy vọng duy nhất của chúng ta. - Có người bảo rằng ông ấy điên.
Đám thổ dân man rợ trên đảo đó ăn thịt người và tôn thờ ông như một vị thần vậy.
Ta sẽ cho mang báu vật.
Vàng và đá quý cho anh, thủy thủ đoàn của anh và Melanthius,...
nếu như chỉ ông ấy có thể phục hồi cho cháu trai tôi.
Nếu như tôi đảm nhận chuyến đi này, thì không phải là vì vàng hay đá quý,...
nhưng là vì một kho tàng còn giá trị hơn nhiều.
Ồ, con trai yêu quý của ta.
Xin Allah che chở cho con.
Đây!
Giữ yên mấy con ngựa đó!
- Là ai đó vậy? - Zenobia, dì ghẻ của em. Bà ta ghét em!
Bà ta không có chân trong triều đình.
Mẹ em chết khi em vừa sinh ra.
Người ta bảo rằng Zenobia là một phù thủy và phù chết mẫu hậu.
Xin Allah che chở chúng ta! Tại sao bà ta lại tới đây vậy nhỉ?
Phải đề phòng đó, Sinbad, bà ta còn nguy hiểm hơn bò cạp đấy!
Kính Hoàng hậu, xin Allah phù hộ ngài.
Sau cùng chúng ta gặp nhau, Thuyền trưởng. Chuyện gì đã đưa ông trở lại lên bờ vậy?
Tôi giao hàng... và đến thăm bạn Kassim của tôi.
Và em gái nó?
Tôi thương mến cả hai anh em họ.
Tôi dự tính xin Quốc vương Kassim cho bàn tay của Công chúa Farah trong hôn lễ.
Không có quốc vương để chấp thuận hôn lễ của ông rồi.
Kassim vẫn chưa được đeo vương miện. Hắn cũng không giống như vậy.
Tôi đã được nghe kể về biến cố trong lễ đăng quang.
Tôi phải giúp nếu tôi có thể.
Kassim không cứu nổi đâu. Đừng có bị mù quáng vì tình, Sinbad ạ.
Balsora phải được cho hiểu một lần và cũng là lần cuối, là không ai có thể cứu nó được đâu.
- Con phải nói với chàng. - Đừng có chọc giận bà ta!
Ông già ngu xuẩn kia, tại sao ông lại can thiệp vậy? Ông không thể làm cái gì cho Kassim đâu.
- Thuyền trưởng Sinbad có thể giúp chúng tôi. - Ta xin con, im lặng đi
Ngươi có thể làm gì được...
khi họ đã hội ý những nhà thông thái, lang y, đạo sĩ, và chiêm tinh gia?
Có thể có một người khác.
Không có ai hết! Bỏ cái mộng hão đó đi. Kassim sẽ vĩnh viễn khốn cùng.
Bà nói dối. Bà muốn anh ấy bị nạn.
Trong vòng bảy con trăng, nếu Kassim không được đăng quang làm vua,...
hắn sẽ mất quyền ấy mãi mãi, và đó là triều luật.
Bà phù phép anh ấy. Bà muốn con trai Rafi của bà lên ngôi!
Để tôi cắt cái nụ cười trên mặt bà ta! Để tôi đi! Để tôi đi!
Con sẽ đem một lời nguyền vĩnh viễn lên đầu tất cả chúng ta đó...
nếu con làm mất một giọt máu nào của bất kỳ ai trong gia đình hoàng tộc.
Chỉ vì lý do đó mà bà ta mới không sát hại Kassim!
Xảo quyệt như rắn, hung tợn như cá mập.
- Nhưng Rafi sẽ không bao giờ lên ngôi đâu! - Không ai có thể ngăn chặn điều đó được.
Melanthius sẽ ngăn chặn điều đó.
Melanthius là chuyện hoang tưởng và quyền năng của ông là một huyền thoại. Ông ta không có hiện hữu đâu.
Chúng ta sẽ mau chóng biết chuyện hoang tưởng và huyền thoại đó có hiện hữu hay không thôi mà.
Chúng ta sẽ ra khơi đêm nay.
Các con yêu quý của ta, cầu cho các con được phù hộ mọi ngày.
Hãy đến Rhodes hoặc Tripoli, Thuyền trưởng. Ngươi sẽ thấy các loại hàng đắt tiền hơn ở đó.
Đi tìm Melanthius, tức là ngươi sẽ đi vào chỗ không ngóc lên nổi đó!
Aboo-seer, Hassan, Bahadin. Chuẩn bị cho tầu ra khơi.
Dạ, vâng, thưa Thuyền trưởng.
Hãy ra lệnh cho người của ngài mang báu vậy đến cho Melanthius.
Chúng ta sẽ đi tới Casgar.
Có một điều tôi khuyên... Bắt đầu cẩn thận theo dõi Zenobia đi.
Ta sẽ cho người của ta canh gác lâu đài của bà ấy ngày đêm.
Zabid sẽ là tư lệnh. Ông ta là chiến sĩ giỏi nhất mà tôi có.
Con trai, Sinbad đã đồng ý giúp bọn chúng.
- Chúng ta phải hành động cho mau mới được. - Nhưng hành động ra sao đây?
Hắn sẽ đưa họ đến Đảo Casgar để tham vấn nhà thông thái lớn Melanthius.
- Trái tim đó đã sẵn sàng chưa? - Rồi ạ.
Mẹ đã nói không ai có thể cứu Kassim mà.
Tuyệt vời lắm, con trai.
Nếu Melanthius là có thật, thì hắn là người duy nhất có thể cứu.
Mẹ đã hứa với con rằng con là quốc vương mà.
Mẹ đã thề là Kassim sẽ không bao giờ kế thừa Charak được!
- Mẹ sẽ cản trở chyuyện đó. - Làm sao đây?
Sinbad có một con tầu, một thủy thủy đoàn.
- Balsora thì có vệ binh trong cung. - Chúng ta sẽ có các lực lượng khác dưới quyền.
No comments yet. Be the first to leave one.