John Rabe

John Rabe

Unduh Subtitle Vietnamese

Informasi rilis

John Rabe 2009 720pcybersat
Komentar oleh haiz2
Subteam joinmovie.com

Tag

720p
720
Diterbitkan pada: 2009-11-07
Unduhan: 71
Tuna Rungu: Yes

Pratinjau subtitle Vietnamese

200 baris pertama.

Người dịch : GoThiz

Chào buổi sáng.

Nào. Tiếp tục làm việc đi. Chào.

Ngày 27 tháng 11, 1937.

Họ nói người Nhật đã san bằng Thượng Hải.

Tôi không muốn tin vào điều đó.

Tin tức đã lan rộng ra toàn Trung Quốc đại lục. Nhưng mọi người ở Nam Kinh không nghĩ vậy.

Ngoại trừ một số người chạy trốn vì sợ hãi.

Tôi hi vọng việc chúng tôi ở lại đây không có vẻ như là chúng tôi cũng đang rút lui.

Nhưng tôi có nên đi loanh quanh

và nói với mọi người rằng tôi vừa được lên làm giám đốc?

Và đã được điều chuyển về Berlin? Tất nhiên là không.

-Cho tôi gặp John Rabe. -Ah, ông Rabe.

Nhưng trái tim tôi vẫn nhói đau khi nghĩ về việc

rời khỏi nơi này và để tất cả lại phía sau sau từng đó năm trời.

Chào anh, đây là nhà Rabe.

Không, không, không. Sẽ không lọt đâu.

Các anh nên nghiêng cái piano một chút.

Anh làm cái gì vậy? Nghiêng nó.

-Em đang nói với anh đó, nó sẽ không lọt đâu. -Rồi mà, nó đã từng lọt qua rồi.

-Đúng, nhưng là cách đây 20 năm. -Anh cho rằng cái piano đã lớn lên từ đó.

Đặt nó xuống, đặt nó xuống.

Ôi Chúa, những tên ngốc này chẳng làm được cái gì cả.

Ngày 01 tháng 12, 1937.

Một lực lượng lớn quân Nhật đóng ngoài

Nam Kinh chỉ 70 km.

Vì vậy, nói với Chang, lái xe của tôi.

Anh ta sẽ không nói với ai nói chuyện với anh ta.

Tất cả như nhau, chúng tôi nghỉ trong 2 ngày.

Nhật hay không Nhật.

Mặc dù sẽ không tệ lắm nếu Nhật chiếm được nhiều ảnh hưởng tại Trung Quốc.

Sau tất cả, họ là đồng minh của Reich.

-Còn cái mũ này thì sao? -Anh yêu cái mũ này.

-John, chúng ta đã đồng ý, mọi thứ chúng ta chưa... -Được rồi, tốt thôi. Không nói chuyện này nữa.

-Anh có cần thêm insulin không? -Không, anh đủ rồi.

Khi anh chết.

Em biết, rồi em có thể đọc nhật kí của anh. Nhưng không phải trước lúc đó.

Em nghĩ em sẽ sống lâu hơn anh, lâu hơn cả cái vật kì bí này.

Đó là bí kíp của anh.

Ông chủ!

Chang! Bao nhiều lần rồi? Phải gõ cửa.

-Nhưng thưa ông chủ... -Vì Chúa!

Phải gõ cửa trong ngôi nhà này. Còn bây giờ đi ra.

Phải làm sao cho ai đó bị câm đây.

-Anh ta gõ cửa rồi kìa. -Anh nghe rồi, nhưng anh ta phải học điều đó.

Chúng ta nghỉ 2 ngày rồi.

-Đó là nguyên tắc. -Vào đi.

Ông Fliess đã gọi.

Cái gì? Đã gọi đến đây rồi sao?

Có thể không phải ông ta gọi.

Ông ta gọi.

Nhưng ông không có thời gian khi tôi kể.

Chang, có cái gì trong đầu của anh vậy hả?

Rồi, vì...

Vì có cái đầu mà trời không mưa vào cổ tôi.

Khá đúng đó.

Ông Fliess.

Tôi là John Rabe. Chào mừng đến Nam King.

-Hitler muôn năm. -Hitler muôn năm.

Hi vọng anh có một chuyến đi tốt.

Đây là Ông Han. Là phó của tôi, và sẽ sớm là của anh.

Hitler muôn năm.

Chào mừng đến Nam Kinh.

Hitler muôn năm.

Anh không thể tin là họ học được điều đó bao lâu đâu.

Tôi nghĩ là không đủ lâu. Hắn giơ tay trái kìa.

Không phải tay trái.

Tay phải. Tay phải! Chính nó.

Người Trung Quốc như lũ trẻ con.

Anh phải dạy họ, nhưng họ làm những gì họ nói.

Anh nên nhận ra một tên Trung Quốc khá ngay lập tức.

Anh nên xem qua họ một lát.

Đây, ví dụ, một tên khá là được.

Đó là các hệ thống W-923 của chúng tôi.

Chúng tôi cung cấp cho toàn tỉnh Giang Tô.

Hơn 15 triệu dân.

Dân số ở đây tăng lên một cách chóng mặt

vậy nên chúng ta sẽ sớm đạt công suất mà không cần đến nhà máy mẹ.

Anh cảm thấy thế nào khi được trở về nhà sau một thời gian dài như vậy?

Siemens đưa tôi đến Trung Quốc, nên tôi đi Trung Quốc.

Siemens muốn tôi trở về Berlin, tôi sẽ về Berlin.

Nghe có vẻ như anh vẫn muốn ở lại.

Đó là các đơn vị kiểm soát của hệ thống.

Anh có thể gọi nó là trái tim của nhà máy.

Rất ấn tượng, những cái anh đã gây dựng nên ở đây, Rabe.

Nhưng có quá nhiều việc, chỉ cho người Trung Quốc thôi sao?

Cho Siemens. Trong vài năm nữa chúng ta sẽ kiếm hàng triệu.

Anh không được nghe nói sao?

Rabe, nước Đức đang đi trên một con đường mới. Và Siemens cũng vậy.

Cái đó có nghĩa là gì?

Ở đây không cần nữa.

Siemens Nam King sẽ bị loại bỏ.

Cái quái gì thế này!

Chúng ta đã đánh bại quân Trung Quốc.

Đơn vị thiết giáp của chúng ta

đang tiến tới phía tây.

Chúng ta chuẩn bị tiến đánh Nam Kinh.

Ai là người chỉ huy việc này?

Thiếu tá Ose, thưa Hoàng thân.

Một chiến công tuyệt vời đối với một người đàn ông trẻ như vậy, phải không?

Vâng, thưa ngài.

Nhưng người trẻ cũng có những khả năng tuyệt vời.

Báo cáo của anh, Thiếu tá.

Đây là vị trí của chúng ta.

Quân đội của ta đang gia nhập Bộ binh 33.

Và Sư đoàn 6 của của Trung úy Yanagawa.

Chúng ta sẽ bao quanh Nam Kinh từ ba phía và các binh sĩ sẽ tiến sát vào.

Bằng cách này chúng ta sẽ tránh được những thiệt hại đáng kể

và lực lượng của thành phố sẽ đầu hàng.

Thiếu tá.

Anh đã tham gia săn voi bao giờ chưa?

Chưa, thưa Ngài.

Anh không bao vây một con voi,

nhử nó ra hay bắt nó phải đầu hàng.

Hoặc anh giết nó, hoặc nó sẽ giết anh.

Rõ chứ.

Dora?

Lạy Chúa! Anh đang làm gì ở đây thế?

-Em đang làm cái gì ở đây thế hả? -Về giường đi, em có một bất ngờ cho anh.

Anh đã quên mất sinh nhật của chính mình hay là gì đây?

Em biết thật khó khăn cho anh khi phải để lại tất cả ở đây.

Em không biết đâu.

Được thôi, có thể em không biết.

Nhưng em biết không ai có thể làm tốt nhất công việc của mình.

Không ai cả.

Và đó là lý do em làm chiếc bánh kem này cho anh.

-Gugelhupf. -Gugelhupf.

Shujuan, qua bên trái một chút.

-Hitler muôn năm. -Hitler muôn năm.

Chào mừng đến Đảng Xã hội Nam Kinh.

Tôi là Krüger, hội trưởng.

Tôi sẽ giới thiệu anh với một vài người khác.

Làm ơn đi lối này.

-Và cái này là của tôi, các quí ông. -Tôi sẽ thắng anh lần sau, tôi hứa.

Đây là Đảng Xã hội của các anh đó sao?

Mọi người chưa đến đông đủ, tuy nhiên... Các anh!

Và cái gì kia?

Bernd.

Không, để đó. Tôi sẽ làm.

Chúng tôi chung phòng với...

Với hội Cựu chiến binh Anh.

Sao ông dám...

-Chào mọi người! -Đó là Hans.

Ah, có phải anh là người mới? Hans Scheel, bán bánh mì.

Xin thứ lỗi cho sự chậm trễ của tôi.

Nhưng tôi có mang cho các anh một số thứ

Quế cuộn. Nó vẫn còn nóng!

Thật không thể tin được.

Có phải các anh gia nhập hội

để ăn bánh ngọt dưới bức tranh của Vua nước Anh?

Không! Chúng tôi cũng có nói chuyện.

Điều kiện của các anh ở đây thật là tai tiếng.

Và đó là lá cờ mà chúng tôi gửi cho các anh nhân Lễ kỉ niệm có phải không?

Thậm chí các anh còn chưa thèm mở nó ra.

Chúng tôi phải xây một tòa nhà, nó khá là lớn.

Nếu các anh thật sự là Đảng viên Đảng Xã hội,

các anh đã làm điều đó rồi mới phải.

Đây này.

Sao thế, Bác sĩ Xu?

Thoát ra bây giờ sẽ là một sai lầm khủng khiếp.

Trung Quốc là thị trường tiềm năng trong tương lai. Chúng ta sẽ phải hối hận vì điều đó.

Ở đây vẫn chưa có chiến tranh, và nếu người Nhật có đến,

họ cũng sẽ cần điện, có khi còn hơn cả người Trung Quốc.

Anh không thể đóng cửa Nam Kinh mà không hỏi ý tôi.

Chính tôi đã đưa mọi thứ đi lên.

Ngài Lehmann, tôi...

Ngài Lehmann?

-Họ đang đóng cửa nhà máy. -Họ không thể làm như thế.

Họ đang làm.

Họ không phải thăng chức cho anh.

Mà là họ đang cố tống anh về bên đó.

Họ đã lừa anh.

Và nhà máy...

Nó đã từng là tài sản của anh.

Và rồi Fliess đến.

-Thật ngu dễ sợ. -John, John.

Làm ơn nhìn em này.

Đây là đêm cuối cùng của chúng ta. Đừng để cho ai phá hỏng nó.

Không phải Fliess, không phải Siemens, không phải người Nhật.

Và càng không phải là anh.

Thưa Ngài. Thật là một vinh dự cho tôi.

-Anh thấy ông ta thế nào. -Fukuda?

Tôi đã luôn thích ông ta.

Nhưng anh chưa bao giờ nói chuyện với ông ta.

Anh tự hỏi không biết cái gì đang đợi chúng ta ở Berlin.

Giáng sinh.

Café Kranzler.

Marzipanstollen. Rượu vang trên Kurfürstendamm.

Một tờ báo hằng ngày mà anh thật sự có thể đọc được.

Hay là bánh mì với bơ.

Và những chiếc giường không quá ngắn.

Anh có biết rằng em vẫn rất yêu anh không?

Thậm chí sau 27 năm.

Tất nhiên, anh biết.

Anh thật là kiêu ngạo!

Dora! Dora!

Mọi người ra mau! Ra khỏi phòng mau!

Ra ngay!

Mở cổng ra!

Mở ra! Mở cổng ra

More Vietnamese subtitles for John Rabe

Komentar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left