200 baris pertama.
Mở ngăn đựng tiền ra.
Câm miệng, mở cái ngăn chó chết ấy ra.
Câm miệng.
Thằng kia. Bước ra đây.
Ví của mày. Ném xuống sàn.
- Nhanh lên! - Nhanh lên. Nhanh lên!
Đây!
Để trong túi! Nhét nó vào túi!
- Giấy hay nhựa? - Nhựa.
Này thằng kia, quay lại đây.
Nhìn này, quý cô, tôi đếch quan tâm cô đang làm gì ở đây, được chưa.
Cứ làm việc cần làm, chỉ cần khỏi liên quan đến tôi là được.
Mày vừa nói gì?
Nghĩ rằng tao là một quý cô hả?
- Phải thế không? - Mày nghĩ là tao không bắn vào mặt mày hả?
Tôi hi vọng là không.
Thả cái thứ đó xuống.
- Cái gì? - Cái thứ trong tay mày, thả xuống.
này, đây là chai cuối cùng, và tôi cần nó.
Thả xuống.
- Chân tôi đang chảy máu đây. - Tay tao đang cầm súng đây.
Whoo - Ai trả tiền cho cái đó đây?
Trả ví cho tôi.
... tấn công và cướp,
một người da trắng tầm 33, phá cửa sổ phía sau tôi trong lúc trốn chạy
Cảnh sát đang lấy các thước phim trong máy quay an ninh từ ...
Đứng yên đó thằng khốn!
Thả khẩu súng xuống. Thả khẩu súng xuống!
- Thả xuống ngay! - Okay.
Mày muốn gây chuyện với tao hả? Mày định gây chuyện với tao.
Biến khỏi cửa hàng của tao! Biến ngay!
- Này - Xuống khỏi xe tao! - Cái xe nào?
Cái mày đang ngồi lên.
Tao cứ tưởng là cái bồn cầu chứ.
vào lúc này,cảnh sát ước tính thiệt hại khoảng 300,000$.
Taylor, một người da trắng 33 tuổi, ddược cho là lái một chiếc Maroon 1980 đời Buick.
biển đăng kí K-R-S-4-2-7.
Cảnh sát yêu cầubất kì ai nhận dạng dược Taylor hay phương tiện của hắn..
Hãy báo cho nhà chức trách địa phương.
Trong các tin khác..
CHỦ NHÀ HOÀN HẢO Dịch từ sub của green_towel người dịch: anwyn
Xin chào?
Chào, tôi rất tiếc phải làm phiền bà.
Tôi mới đến Los Angeles, và tôi...
..đang trên đường đến nhà cậu bạn thân tôi sẽ ở cùng...
..và tôi bị cướp. Chúng lấy của tôi điện thoại, ví và tôi bị thương trong lúc đó.
Tôi trông thấy giấu hiệu của Đức Giê-hô-va ở cửa sổ nhà bà và tôi hi vọng tôi có thể vào...
..và dung điện thoại để goi cho vài người. Tôi biết trông chuyện này như thế nào.
Cậu cũng theo Đức Giê-hô-va à?
Vâng vâng,và có thể tưởng tượng tôi vui đến thế nào khi thấy biểu tượng trên cửa sổ nhà bà.
Nhưng anh không đeo thập tự mà?
Không, xui xẻo thay nó bị giật ra trong lúc tôi bị cướp.
Có lẽ cậu sẽ nhận được cái khác vào giáng sinh kế đến.
Tôi không hiểu, tôi theo đạo Thiên Chúa sao?
Có thể lắm, nhưng chắc chắn cậu không theo Đức Giê-hô-va.
Chúng tôi không tổ chức giáng sinh và chắc chắn chúng tôi không đeo thập tự.
Warwick thân mến, Đang ở Sidney đầy nắng ấm, thích mê đi..
Yêu thương, JuliaXX.
Vâng?
Ờ phải Warwick đó không?
Warwick, phải rồi. Ai đó?
Chào Warwick, là John đây, Tôi là bạn của Julia.
Hiện cô ấy không ở đây.
Ừ ,tôi biết, thật ra tôi mới để cô ấy lại Sydney.
Ồ thế hả?
Th.. Thế tôi có thể giúp gì cho anh đây?
Ờ thì, thực ra là tôi đang kẹt trong một mớ bòng bong...
Tôi vừa về nước chiều nay, và bên sân bay làm mất hành lí của tôi.
và trên hết là tôi vừa bị cướp.
Ôilạy Chúa.
Và tôi định ở với em họ tôi nhưng giờ chẳng có ai ở nhà cả.
Và..?
Nghe này, thường thì tôi chẳng bao giờ làm thế này, nhưng ...
... anh biết đấy, nhưng Julia cứ nhắc đi nhắc lại về việc anh tốt bụng như thế nào,
và kiểu gì thì tôi cũng sẽ gọi điện đến chỗ anh, nên tôi cũng ngĩ là...
Ừmm.. Tôi chỉ nghĩ là có khi tôi có thể vào và sắp xếp vài việc.
Anh, anh gần như là người cuối cùng tôi biết.
Nhìn này, tôi... tôi rất muốn giúp anh, nhưng... tôi đang đợi bạn đến ăn tối.
Anh, anh thật sự....Anh sẽ giúp được tôi một ân huệ lớn đấy.
Tôi rất tiếc.
Okay, không sao đâu. Có khi lúc khác.
- John? - Ừ.
Tôi xin lỗi, Julia sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi mất. Đương nhiên anh có thể vào.
- Chắc anh kiệt sức rồi. Chào, tôi là Warwick. - John.
Tôi lấy cho anh thứ gì để uống nhé? Nước khóang? Rượu vang?
Vâng, một chút rượu vang sẽ rất tuyệt.
- Đỏ hay trắng? - Đỏ.
Cảm ơn.
Của anh đây.
Cảm ơn.
- Một chỗ tuyệt vời. - Cảm ơn.
Mời ngồi.
Vâng, cảm ơn.
- Vậy Australia thế nào? - Ồ nơi đó tuyệt lắm.
Đó là một nơi tuyệt đẹp. Bãi biển thật tuyệt vời, tôi ước tôi có thể ở lâu hơn.
Du lịch. Một trong những niềm vui thực sự của cuộc đời.
Phải, đúng là thế thật.
Vậy anhlàm gì khi không đi du lịch?
Tôi sao chép thứ này thứ nọ.
Tôi thấy là tôi không quá quan trọng hóa cách gọi.
Ngày nay chúng ta đều có rất nhiều lựa chọn phải không?
Vậy? Julia thế nào?
Cô ấy ổn. Ừ. Đang rất vui.
Cô ấy thấy thế nào về việc quay lại làm việc?
- Cô ấy thấy bình thường. - Thật đáng ngạc nhiên.
Lần cuối chúng tôi nói chuyện, cô ấy tính nghỉ việc.
À anh biết đấy, cô ấy không nói nhiều về chuyện đó đến thế, nên tôi không thực sự biết.
Ôi dào, không thể trách cô ấy được, tôi cũng chẳng làm nổi công việc đó. Và anh?
Không, tôi chịu.
Này, tôi phải để mắt đến bữa tối. Anh có muốn....?
Ồ, vâng chắc chắn rồi.
- Vậy anh ở đây lâu chưa? - mới được một thời gian thôi.
Anh sống một mình sao?
I do. Phải.
Tôi đoán là anh cần dùng điện thoại.
Anh nói là anh cần sắp xếp vài việc mà.
Cảm ơn anh.
Là anh đây. Anh sẽ gọi lại sau.
- Không gặp may à? - Không.
- Cà rốt không? - Không tôi ổn mà.
Tôi ghét phải hỏi, nhưng liệu tôi có thể ở lại đây khoảng nửa tiếng nữa không...
..tôi nghĩ là lúc đó thì em họ tôi sẽ ở nhà.
Tôi biết là tôi đang làm khó anh, tôi xin lỗi. Chỉ là một ngày tồi tệ.
Ổn cả mà. Chẳng sao đâu. Cứ ngồi xuống, thư giãn đi. Chúng ta sẽ giải quyết việc này.
Anh biết không, tôi sẽ gọi bên sân bay. Để xem chúng ta có tìm được hành lí của anh không.
Ồ, tôi s.. tôi sẽ không lo lắng quá về việc đó đâu.
Tôi cho sân bay tất cả thông tin về em họ tôi rồi và họ nói họ sẽ gọi nó nên...
- Cậu em họ anh không ở nhà phải không? - Cô.
Cô ấy không ở nhà.
Nghe này, cậu mà không chỉ đạo mấy người này, cậu sẽ là người cuối cùng nhận được bất cứ thứ gì.
- Cậu đã bay hãng nào vậy? - Qantas.
Làm ơn nối máy đến phàng Hành lí thất lạc của hãng Qantas ở LAX.
Xin chào. Tôi kiểm tra về hành lí thất lạc. Xin giữ máy.
- Anh có số mã của hành lí chứ? - Không, tôi để nó trong ví - bị lấy mất rồi.
Không, anh ấy không có. Họ của anh là gì nhỉ?
Jones.
John Jones?
Bố mẹ tôi..
- Là gia đình Jones. - Không được sáng tạo lắm
Vâng, từ Sydney.
Chắc chắn.
Tôi hiểu. Họ chẳng tìm thấy gì từ Jones.
Trông như thế nào?
- Gì cơ? - Hành lí của anh, tả cho tôi xem nào.
Chờ chút.
Một cái túi đen, cỡ trung, có một dải băng đen buộc ở tay cầm.
Được rồi nếu tôi mô tả về hành lí, thì sẽ..
Và khi nào thì ông ấy quay lại?
- người này rõ ràng không muốn làm việc với tôi. - Thôi đừng bận tâm nữa, cứ cúp máy đi.
Đừng bận tâm. Đừng bận tâm.
Anh ta nói là người giám sát sẽ quay lại trong vòng một giờ, anh chắc lúc đó em anh có ở nhà chứ?
Tôi không, tôi chịu thôi, cô ấy không đợi tôi, tôi vốn định làm cho cô ấy bất ngờ.
Chuyện này trở nên quá rắc rối rồi đây.
Nếu anh ở lại ăn tối thì sao?
Chúng ta sẽ gọi cho người giám sát sau khoảng một tiếng nữa. Anh nghĩ sao?
Tôi nghĩ ý kiến đó thật tuyệt. Cảm ơn anh.
Okay, rồi, tôi sẽ gọi anh sau. Okay. Cảm ơn. Vâng.
Thế là xong xuôi hết cả rồi đấy.
Giờ, tôi cần phải chuẩn bị vài thứ, anh cứ tự nhiên như ở nhà nhé.
Nếu anh thích thì trong bếp vẫn còn rượu vang đấy. Tôi sẽ vắng mặt trong ít phút.
- John? - Yeah.
Kể cho tôi đi, tôi muốn biết mọi thứ anh và Julia làm ở Sidney.
Đưng bỏ lỡ chi tiết nào đấy.
À, chúng tôi chỉ đi chơi thôi.
Sao cậu gặp cô ấy vậy?
Thông qua một người bạn.
Tôi gặp cô ấy ở bữa tiệc sinh nhật.
- Nhưng hai người đi chơi cùng nhau mà. - Có, nhưng lúc đó đã là những ngày cuối của chuyến đi.
Tôi ước gia mà tôi có thời gian đi chơi với cô ấy nhiều hơn nữa. Cô ấy thật ngọt ngào.
Và cô ấy gợi ý anh đến gặp tôi?
- vâng, cô ấy cho là chúng ta sẽ rất hợp nhau. - Đúng là Julia.
- Nhưng cũng lạ. - Cái gì cơ?
Tôi mới nói chuyện với cô ấy vài ngày trước, cô ấy chẳng nhắc gì tới anh cả.
Lạ thật, chắc cô ấy quên.
Ồ, chẳng giống Julia chút nào, cô ấy vẫn nói cho tôi mọi thứ mà. Chỉ là thật kì quặc khi cô ấy..
..chẳng nói gì về anh cả.
Hi vọng là lần nói chuyện tới giữa hai người cô ấy sẽ nhắc.
Anh nói phải đấy, gọi cho cô ấy nào.
Tôi đi lấy điện thoại đây.
Tôi chắc Julia sẽ rất vui khi biết chúng ta đang gặp nhau.
Tôi nghĩ giờ này ở Sydney là 9 giờ sáng. Cô ấy chắc đã dậy rồi.
Tôi nghĩ cô ấy đang tập yoga vào thứ tư đấy.
Tôi không chắc cô ấy có ở đó không nữa.
Nhưng giờ đâu phải thứ tư. Thứ tư ỏ đây, nhưng ở đó là thứ năm mà, phải không?
Phải rồi. Đương nhiên rồi, ở đó sớm hơn một ngày.
Là thứ năm.
Đang đổ chuông.
Máy trả lời tự động.
Chào Jule, là tôi đây, đang ở cùng với John.
Cậu ấy đang vẫy tay chào bạn. Ừ. Cậu ta đã có một chuyến đi kinh hoàng.
Phải chi cậu báo cho tôi là cậu ấy sẽ đến. Tôi đã có thể chuẩn bị. Dù sao thì...
...hi vọng là cậu vẫn khỏe, gọi tôi khi cậu có thể nhé. Tạm biệt.
Chắc cô ấy còn ngủ. Tôi phải nấu nướng tiếp đây.
Cứ thoải mái đi nhé. Khách của tôi sắp đến đây rồi.
- Anh ổn chứ? - Tôi ổn.
- Nhà tắm ở đâu vậy? - Nó ở dưới này, ra đây.
Nó ở ngay dưới sảnh, cửa thứ hai bên trái.
- Cảm ơn. - Không có gì.
Sao thế? Anh đi khập khiễng.
Tôi bị trật mắt cá chân. Và nó đang lành.
No comments yet. Be the first to leave one.