158 baris pertama.
Có vẻ như tôi lại làm thế nữa rồi, Juiz.
Chị lại giết nữa...?
Phải.
Tôi nghĩ vẫn là địa điểm cũ.
Chính xác hơn là phòng 1109.
Xin hãy lo liệu phần hậu quả cho tôi nhé.
Cô muốn dùng cách gì cũng được, nhưng nhớ làm cho gọn.
Tôi hiểu rồi.
Noblesse oblige.
Mong chị trở thành Vị Cứu Tinh.
Có phải là mình đã bị dính vào trò chơi này trước khi bị mất trí nhớ không nhỉ?
Chuyện này giiống như là bán mạng mình cho Mr. Outside để đổi lấy 10 tỉ vậy.
Vậy thì cảm ơn, nhưng tôi không cần.
Khốn kiếp! Cái tên chết tiệt...!
Mr. Outside là đứa nào?!
Nếu mình chưa đập cho hắn nhừ tử, thì mình còn chưa hả giận...
Nguy hiểm quá.
Nếu mình mất cái này, Kẻ Giúp Đỡ sẽ đến khử mình ngay...
Takizawa Akira...
Tên khốn kiếp!
Ngươi! Ngươi, ngươi, ngươi...!
Hả? Anh là Kẻ Giúp Đỡ à?
Tất cả là tại ngươi!
Tại sao tự nhiên anh lại...
Đừng có giả vờ!
Ngươi biết bọn ta đã phải trả qua những gì suốt 2 tháng qua không hả?!
Ngươi nói là sẽ đưa bọn ta đến một thiên đường tiêu thụ,
nhưng ngươi lại bỏ rơi chúng ta ở sa mạc!
Sau đó, một tên quản lý Ấn Độ đã hành hạ bọn ta vì quá yếu ớt và vô dụng.
Bọn ta không có tiền, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Và bọn ta đã sống những ngày đói khát, bất hạnh.
Anh là ai?
Ngươi đã xoá ký ức của mình...?
I'll shut up.
Xíu mại.
Tháng sau tôi sẽ cưới một cô gái ở đó.
Tôi không biết tại sao cậu lại đưa chúng tôi đến Dubai,
nhưng ít nhất, nhờ vậy tôi đã hoà nhập với xả hội.
Chào.
Cái gì vậy trời?
Xin lỗi vì đã thúc em trước buổi phỏng vấn như vậy.
Có lẽ anh hơi thiếu nhạy cảm về mấy chuyện này.
Không sao, bình thường vẫn vậy mà.
Mấy cái bánh này làm theo chân dung em.
Anh chắc họ sẽ rất khắt khe, nhưng em cứ vững vàng.
Nhưng nếu em không chịu đựng được nữa thì đừng ép mình.
Ý anh là sao?
Cho tới khi em biết mình muốn làm gì,
anh chị sẽ lo cho em.
Em không muốn làm phiền anh chị nữa.
Anh không phiền đâu. Chúng ta là gia đình mà.
Bây giờ thì anh nói vậy...
Nhưng sự tự tế đó khiến em rất đau lòng.
Saki.
Chào cậu.
Xin lỗi, tớ không thấy cậu.
Tớ nhìn cậu còn không ra nữa.
Đi săn việc không hợp với tớ chút nào hả?
Đúng là không thật.
Không biết vì sao, mà tớ thấy như là đã rất lâu rồi vậy.
Mặc dù bọn mình mới đi chơi với nhau xong.
Cậu có nghe Hirasawa nói gì chưa?
Cậu ấy dự định học lên cao học đấy.
Hình như cậu ấy đã quyết định khi mình ở New York
Ồ.
Tớ cũng đoán vậy, vì cậu ấy có dự lễ tốt nghiệp đâu.
Ôi dào.
Cậu ấy gia nhập một câu lạc bộ, vì dự định ngày nào đó sẽ mở một công ty.
Do đó tớ cũng hiểu cậu ấy.
Nhưng chuyện đó thì không thể được nếu gia đình không có tiền.
Cậu ấy nói muốn làm việc này vì xu hướng của thế hệ chúng ta là trở thành NEETs.
Như vậy chẳng phải là tự đánh giá thấp mình sao?
Nhưng tớ nghĩ cậu ấy có khả năng trở thành một thành viên chủ chốt của xã hội.
Cậu biết không, Hirasawa nhận được những 6 lời mời, nhưng không thèm nói gì cả.
Có thể cậu không ngờ, nhưng đôi khi, những tên như thế đến tuổi 30 hay 40,
và bắt đầu càm ràm về cái xã hội mà họ không tin tưởng được.
Mình không muốn Hirasawa trở thành một tên như vậy đâu.
Cậu không nghĩ vậy sao?
Mình nghĩ cậu nói đúng, Ohsugi.
Saki, cậu có rảnh sau buổi phỏng vấn ngày hôm nay không?
Sao vậy?
Um, cậu có muốn đi ăn cái gì đó với mình không?
Để ăn mừng tốt nghiệp lẫn xin được việc làm.
Bọn mình ăn mặc tươm tất hết rồi, thì cũng nên xài cho xứng một chút.
Mình nghĩ 2 giờ là xong, nên mình sẽ đến đón cậu.
Được.
Xin chúc mừng.
Mọi việc đã sáng tỏ hơn, và cậu còn nhớ được một điều luật.
Tôi cũng không rõ lắm, nhưng không sao.
Chẳng phải nói "cứu Nhật Bản" là hơi mơ hồ sao?
Tôi tự hỏi không biết mình sẽ làm được tới đâu.
Tới đâu à?
Thì, ví dụ như:
Một người được cho điện thoại, rồi nói là có 10 tỉ, và được quyền làm bất kỳ điều gì mình muốn.
Chắc hẳn họ phải rất quan trọng, phải không?
Ở Nhật, thì người đó giống như Thủ Tướng vậy.
Tôi nghĩ chỉ có những bộ mặt quan trọng như thế mới có thể sử dụng tiền đúng cách.
Vậy tôi có thể khiến Thủ Tướng nói chịu thua bằng cái điện thoại này không?
Từ từ nào nhóc.
Đã nhận mệnh lệnh.
Noblesse oblige. Xin hãy chờ trước tivi.
Mong cậu trở thành Vị Cứu Tinh.
TV hả?
Dựa trên những dữ liệu chúng tôi thu được,
thì có một sự xác nhận rõ ràng về rằng đầu đạn đã được phóng vào "Sự Kiện Thứ Hai Bất Cẩn"
vừa được chuyển đến cho Lực Lượng Phòng Vệ Hải Quân.
Thưa Thủ Tướng, có phải ngài đã biết
rằng số tên lữa rơi xuống các thành phố các thành phố lớn đã được phóng từ căn cứ đó không?
Thêm vào đó, chúng tôi đã khám phá ra
những kẻ khủng bố đã phóng tên lửa là một tố chức gọi là "Seleção".
Đúng vậy! Đúng vậy!
Thưa Thủ Tướng.
Thua.
Chúng tôi không nghe gì cả!
Thua.
Ý mình đâu phải là vậy!
Nhưng dù sao mình cũng biết được sức mạnh của nó.
Morimi Saki...
Chết rồi! Mình lờ luôn tin nhắn hôm qua mà tới giờ vẫn chưa đọc!
"Sáng nay mình bỏ về mà không nói gì cả, có chuyện gì xảy ra không?"
Mình khiến cậu ấy lo rồi...
Takizawa?
"Rất tiếc vì đã không đến xem phim cùng cậu...
Mình vẫn chưa nhớ được gì, nhưng mình khoẻ.
À mà, sao giờ mình không gặp nhau nhỉ?
Có một chuyện tớ muốn hỏi cậu."
Bây giờ không được.
Cậu ấy không trả lời... Chắc là còn tức.
Chắc là mình nên đến xin lỗi cô ấy.
Juiz.
Nói về cô gái tôi đi cùng hôm qua...
Cậu có xem lại đoạn phim từ Quốc Hội không?
Chỉ mới nói "Thua" là điểm đồng thuận của ông ta đã tăng thêm 10%.
Một yêu cầu mà chỉ mất có 60 yen à...
Juiz, tôi đây.
Nếu các anh muốn làm người mẫu chuyên nghiệp,
thì phải quên chuyện ăn uống đi.
Sẽ dễ dàng hơn nếu các anh làm thế.
Ồ, là Số 09.
Cậu ta đã thật sự thay đổi chiến thuật sau lần lột xác.
Mọi người có ai xem đoạn phim từ Quốc Hội không?
Mình tự hỏi không biết Số 01 sẽ phản ứng ra sao.
Kẻ thực dụng, người viễn vông.
Mình chả có ý định theo phe nào.
Mình chỉ chọn kẻ dễ thương thôi.
À phải rồi.
Tôi có kế hoạch gì buối tối nay không?
Có ạ.
Rất có thể tôi sẽ biến mất đột ngột,
nhưng ráng đừng để mất dấu tôi nhé.
Tôi thấy như mình lại sắp làm chuyện đó đêm nay.
Cô đã gặp may.
Theo quan điểm của cô, là người sống sót sau sự kiện đó,
cô suy nghĩ gì về hành động khủng bố tên lửa vừa rồi?
Chúng tôi muốn nghe những gì cô nghĩ, cứ thoải mái.
Với những người trẻ như cô, Thứ Hai Bất Cẩn hẳn phải có ý nghĩa gì đó.
Um...
Bởi vì không có nạn nhân nào cả,
No comments yet. Be the first to leave one.