Le prime 200 righe.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2022 by ivy68 All right reserved
Anh nhớ ngôi nhà này từ nhiều năm trước,
khi cô là một bé gái
và tôi đã già rồi.
Sao lại nói vậy?
Em già rồi, nhưng anh vẫn chả thay đổi gì.
Ngôi nhà không thay đổi gì, thế đúng hơn.
Ừ ừ.
Dào là sao?
Cô nghĩ, cô chìm lắng dư tảng băng,
và cô lạnh dư băng.
Không biết từ đâu đến. Ngồi ở đâu. Cô không.
Cô chưa sẵn sàng không dư diễn kịch đâu,
chỉ nói từ đầu tiên.
Tôi không yêu cầu cô hóa thân thành người thế kỷ trước.
Dào cô còn không thể tập trung!
Cô không hề!
Không, không, không có gì!
Làm lại lần nữa.
Roman Petrovich!
Đây, gặp đạo diễn trẻ đương đại mới của ta.
Khachatryan.
Ta gặp nhau chưa nhỉ.
Roman Petrovich, cậu đã tập luyện 6 tháng.
Trong thời gian này ta trình diễn ba buổi.
Không đến nỗi lộn xộn, sâu sắc,
không tạo ra thu nhập, nhưng bình thường, khán giả.
Thì tính thiệt hại cậu gây cho nhà hát,
nhà hát chính của đất nước...
Nghĩ xem cậu có nên làm tiếp trong nhà hát của bọn tôi?
Ông ám chỉ việc bị sa thải?
Thật tuyệt khi nói chuyện với người thông minh.
A. Chekhov
Xin chào.
Xin chào.
Xin chào.
Xin lỗi, tôi đang tìm một người.
Anh ta có đến đây?
Chị gọi cà phê chứ?
Có gọi.
- Tên chị là gì? - Cô cần nó để làm gì?
Để không nhầm đơn hàng.
Irina.
Cà phê cho Irina.
Anh ấy chưa bao giờ nói tên của mình.
Cà phê mang trong phích.
Không mua gì, lấy đường và đọc sách.
Anh ta đó.
Tôi có thể để lại lời nhắn cho anh ấy, nhỡ đến?
Anh ấy là ai?
La-la-la!
Ngươi là ai?
Ta là sói xám.
Dừng lại các em.
Nghĩ thử xem tại sao cô ấy hỏi cậu ta là ai?
Cô ấy đã thấy.
Có thể em muốn để cậu ấy tự nói ra?
Để khiến cậu ấy tự thú nhận là sói?
OK.
Và em?
Sao em trả lời nhanh vậy?
Đầu tiên hãy nghĩ em là ai.
Nghĩ xem.
Đừng diễn vội, nghĩ đã.
Đây!
Dừng.
Diễn!
Roman Petrovich.
Tôi không biết nói thế nào...
Anh thấy đấy, một số phụ huynh không vui...
Một số và không nhiều có nghĩa là tất cả và rất mạnh?
Roman Petrovich,
anh thật là thông minh.
Gợi ý khi bị cho thôi việc?
- Tôi sẽ dọn nó cho anh? - Không, cứ để vậy. Tôi vẫn đang uống.
Chào. Anh có tin nhắn.
Roman Petrovich, nhà hát thật tệ khi thiếu anh.
Mai đến nhé.
Việc là dư vậy nhưng theo tôi đã đi đúng hướng.
Irina của anh.
Roman Petrovich!
- Anh đã được tìm thấy. - Chào.
Anh này tới gặp tôi. Tôi có thể cho vào?
CMT.
Roma, chào.
Roman Petrovich, bọn tôi đều nhớ đến cậu.
Tôi nhớ ngôi nhà này
từ rất lâu, khi cô còn bé
và tôi đã già rồi.
Tại sao vậy?
Thì em già rồi
và anh vẫn vậy chả thay đổi gì.
Chào buổi sáng! Đầu giờ, bản tin dự báo thời tiết.
Và giờ là nhạc cũ hay. Nào.
Nghe này.
Lúc này.
Cái này…
Ngôi sao.
Vì em là một ngôi sao.
Đây là mèo
vì em là mèo.
Đây là Thái bình dương
vì em vì thế giới.
Và đây chỉ là một điểm vì tôi là điểm xuất phát.
Mọi chuyện vẫn ổn?
Mọi thứ đều tệ.
Hoàn toàn.
Đã diễn, đã giao...
Mọi thứ đều khủng khiếp từ đầu đến cuối.
Em chắc anh nên đánh bạc tốt hơn.
Anh nói chung không chọn phim sex này.
- Thật không may, Roman... - Petrovich.
Chúng tôi không còn có thể cho anh vay tiền.
Thế 1000 rúp?
Anh không có việc làm.
Thế 800?
Roman Petrovich, mời.
Roman Petrovich, ta có kế hoạch cho mùa diễn.
Chào.
Ta đã làm vài việc.
Cho thanh niên, đây là lại khác,
Khachatryan muốn tác phẩm kinh điển.
Ai?
Bản thân tôi vì bận cũng chưa đọc,
nhưng có gì đó hài hài.
Chủ đất đến, bỏ đi...
Nhân dân như vậy.
- Roman… - Petrovich.
Roman Petrovich,
Không may, ta có kế hoạch cho mùa diễn.
Khachatryan sẽ dựng Chekhov.
Ai?
Khachatryan.
Chekhov?
Ừ.
Một vở rất bất thường.
Buổi ra mắt. Chỉ riêng ta.
Thành thật mà nói, Rum giờ không có gì cho cậu.
Ta có các nhà tài trợ, cậu có biết họ đã gọi cho ai?
- Khachatryan? - Cậu đoán thế nào?
Định hướng cậu diễn kiểu hài hước.
Tôi hiểu.
Khi Khachatryan xong, thì đến nhé.
Chào. Anh sẽ gọi cà phê?
Ta không thể uống từ phích của mình.
Cậu có bao nhiêu mili lít cà phê espresso?
Khoảng này.
Cậu có rau diếp xoăn?
Không có rau diếp xoăn, có bảo vệ.
Anh ơi!
Anh ơi!
Anh ơi, cho em gọi.
Cho em gọi, anh ơi!
Không gọi được. Có lẽ anh ấy hết tiền điện thoại?
Anh ơi, nạp tiền vào điện thoại đi anh.
Nạp tiền vào điện thoại của anh!
Nghe đây, anh em!
Cậu sẽ gọi cho tôi chứ?
Của anh đây.
Mọi chuyện ổn. Thở.
Sâu vào.
Cảm ơn em.
Anh đã gặp Stepanov chưa? Anh ấy giờ ở đâu?
Từ sau đại học tôi chưa gặp bao giờ.
Còn Khachatryan thì sao?
Cho tôi biết về bản thân cậu.
Ừ, tôi... Còn tôi thì sao?
Tôi không làm nhà hát.
Tôi bắt đầu quay video.
Có đủ thứ... Có trục lăn...
Nghe này…
Thật hay là tôi đã gặp anh.
Đúng là quà của số phận.
Mai tôi làm việc bên truyền hình.
Cậu có thể thay cho tôi kịch bản khác?
Mọi thứ đều là sơ đẳng. Hơn nữa, cậu là đạo diễn mát tay.
Cậu có đủ mọi thứ cậu sẽ làm mạnh mẽ.
Tôi chỉ ở nhà hát. Tôi chưa thử nó với camera.
Không thành vấn đề, đừng lo. Có người điều hành.
Cậu, thật ra không phải làm gì.
Nhiệm vụ đơn giản nhất là ở đó.
Để nhớ điện ảnh là gì. Hôm nay đi xem phim đê.
Tôi chỉ xem phim về Holocaust.
Hiểu?
Nhưng cậu có cần tiền?
Thể loại gì?
Nhưng cái này...
- Chào, tôi… - Từ Andrey? Vào đi.
Cảm ơn.
Đây là Nikita, nhà điều hành của bọn tôi.
Roman.
Nikita.
Nikit, nếu anh hết thuốc, kẹt ở đâu.
Viagra trong hộp.
Mời bánh.
Vậy nhé, tôi đi đây. Bai.
- Bai. - Bai.
Thế đới.
- Giờ, tôi sẽ ăn bánh. - Không có gì.
Các diễn viên?
No comments yet. Be the first to leave one.