Le prime 200 righe.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
MỌI NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, TỔ CHỨC VÀ BỐI CẢNH ĐỀU LÀ HƯ CẤU
NĂM 1989
Se Ri à, con hãy chọn
giấc mơ của mình!
Se Ri à, chọn hoa đi!
Chọn hoa ấy!
Ngày hôm đó, tôi đã đưa ra lựa chọn đầu tiên trong đời.
Khi người khác bảo tôi chọn tiền hay cuộn dây,
thì tôi
đã nắm chặt tay bố.
Đúng rồi! Nắm tay bố là quyết định sáng suốt nhất!
Sinh ra là con chủ tịch, lớn lên sẽ tranh giành quyền thừa kế
một tập đoàn đồ sộ, tôi nghĩ đó là một lựa chọn xuất sắc.
LỰA CHỌN CỦA SERI
HỢP ĐỒNG
- Chúc mừng. - Hãy nhìn vào đây.
Cả những lựa chọn cần sự may mắn,
hay lựa chọn theo cảm tính,
tôi luôn đưa ra lựa chọn sáng suốt.
Anh ta bảo lối bên phải.
Vậy nên vào giây phút quan trọng này, tôi cũng tin vào mình.
Đi thôi nào.
Ta đi đâu thế?
Tôi tin mình sẽ lại chọn đúng.
Nhưng lần này,
tôi đã lầm.
Chỉ chọn sai có một lần
mà cái giá phải trả quá lớn.
Hiện giờ,
tôi đang ở Bắc Hàn.
Đây là tai nạn.
Khi gặp tai nạn, bạn sẽ cần người
đứng về phía mình.
Và người duy nhất tôi quen biết ở đây, ngay lúc này
chính là người này.
Phải diễn tốt vào.
Ôi trời.
Trời đất ơi.
Sao ta có thể gặp lại nhau ở đây nhỉ?
Tôi tưởng cô về nhà rồi.
Vậy mới nói. Anh bất ngờ lắm đúng không?
Tôi cũng giật cả mình.
Tôi đi lạc, khi tỉnh táo lại thì thấy
trước mắt là bò Bắc Hàn, các bà thím Bắc Hàn,
cả học sinh Bắc Hàn.
Nhưng thật là may mắn
vì có thể gặp lại anh như thế này.
Có thế chứ. Có ra vẻ thế nào thì anh cũng là đàn ông.
Thấy chưa? Anh ta còn không thể nhìn vào mắt mình.
Ngây thơ hơn mình tưởng đó.
Cô gái này lén vào địa phận quân sự
mà không hề có ý định đào tẩu.
Xét theo quy định...
thì phải xử lý.
Đúng là ông trời
không triệt đường sống của ai.
Nên giết không?
Nhưng đây là nhà anh hả?
Thật sao?
Vậy cho tôi hỏi một câu nhé?
Nhà anh có cơm không?
Nên hay không?
TẬP 2
Ôi trời.
Ôi trời.
Mặt mình. Mặt mình sao thế này?
Thôi nào.
Thấy mặt người ta bị bẩn cũng nên nói chứ.
Gì đây? Đến bồn rửa tay cũng không có.
Không đâu. Không sao. Đây sẽ là trải nghiệm tốt.
Người ta nói những thứ đáng giá nhất
sẽ không thể được mua bằng tiền.
Đây là trải nghiệm vô giá.
Không biết ở đây thế nào.
Nhưng ở Nam Hàn chúng tôi,
nếu đến nhà người khác ăn cơm,
người làm khách
phải mời chủ nhà ăn miếng đầu tiên.
Như thế này.
Há miệng nào.
Chuyện mời chủ nhà ăn trước
chính là phép lịch sự khi dùng bữa.
Chắc nói thế thì anh sẽ hiểu.
Sao? Có chuyện gì?
Cô sợ thức ăn có vấn đề sao?
Sợ trong đó có độc à?
Nếu anh thấy khó chịu thì tôi xin lỗi.
Nhưng mong anh hiểu vì sao tôi lại cư xử thế này.
Không phải sẽ rất nực cười
nếu tôi dễ dàng tin người trong hoàn cảnh này sao?
Đúng vậy.
Nhỉ? Tôi nói đúng nhỉ?
Hạ cánh khẩn cấp xuống khu vực phi quân sự
bằng dù không có động cơ vào một ngày gió lớn.
Vào đúng lúc lưới điện không hoạt động,
cô băng qua vĩ tuyến 38 vào quân khu này.
Tin cô là dân thường thì đúng là đần.
Này, không lẽ anh đang nghi ngờ tôi
là gián điệp?
Tôi chỉ nói đến khả năng thôi.
Này anh.
Tôi không phải là gián điệp.
Thật ra tôi rất nổi tiếng ở Nam Hàn, không biết tên tôi thì mới là gián điệp.
Giờ mà nói tên cho anh biết,
anh lên mạng tra thì sẽ sốc, nên tôi mới không nói được.
Ở đây không có mạng. Cô không cần lo.
Thật sao? Không có mạng sao?
Vậy thì còn tệ hơn nữa.
Chẳng ai biết tôi ở nơi khỉ ho cò gáy này.
Đảm bảo cả đất nước
đang chấn động vì tôi mất tích.
Đã tìm kiếm cả một đêm rồi
mà không có kết quả gì.
Đừng trông cậy vào cảnh sát nữa.
Ta thuê chuyên gia để tìm kiếm đi.
Vâng.
Để ý kỹ đến việc bảo mật thông tin.
Đừng để cánh nhà báo biết.
Con kiểm tra việc đó đầu tiên.
Và bố vợ con đã giúp con rất nhiều.
Bố con đã gọi thẳng cho cảnh sát trưởng rồi ạ.
Bố đừng lo.
Vậy à? Vậy thì tốt rồi.
Nghe nói cô út mất tích lúc làm việc.
Vậy thì nhân viên của con bé có mặt ở đó cũng sẽ biết chuyện này.
Phải đối phó với họ thế nào?
Anh đã tập trung tất cả lại,
bắt ký thỏa thuận giữ bí mật rồi mà.
Quả nhiên là chồng em. Giải quyết việc gì cũng ổn thỏa.
- Khỏi phải nói. - Vui lắm hả?
- Kìa mẹ. - Sao lại vui được ạ?
Mẹ có hơi nặng lời đấy ạ.
Dĩ nhiên không vui.
Trông đứa nào cũng vui ra mặt.
Chắc chắn mọi người đang hoảng lên rồi.
Còn nữa,
đây không phải là chuyện đùa
vì nó có thể tạo ra vấn đề giữa hai quốc gia đấy.
Anh không hiểu sao?
Chiến tranh có thể nổ ra đấy, cái người này!
Một khi họ phát hiện ra tôi ở đây,
thì chính phủ,
giới chức quân sự,
và...
cả Liên Hiệp Quốc cũng không để yên đâu.
Vậy thì đừng cho họ biết.
- Hả? - Không ai được biết cô ở đây.
Bây giờ ý anh là sao?
Ý anh là anh sẽ xử tôi trước khi họ phát hiện ra à?
Đó cũng là một trong nhiều cách.
Đó là
chuyện cười Bắc Hàn sao?
Tôi chưa quen với chuyện tiếu lâm Bắc Hàn đâu.
Nhưng cũng vui đấy.
Ý tôi là
anh đang hiểu lầm tôi rồi.
Đúng rồi. Tôi giải thích hơi phức tạp.
Để tôi lấy ví dụ nhé.
Anh biết Heung Bu và Nol Bu chứ? Coi như là biết.
Heung Bu băng bó chân cho chim én rồi sao nữa?
Cuộc đời Heung Bu lên hương luôn.
Còn Nol Bu đối xử với chim én không ra gì thì sao?
Hậu quả là tan cửa nát nhà.
Cô muốn nói gì thế?
Anh nói đi.
Anh muốn làm Heung Bu hay Nol Bu?
Cô là chim én sao?
Không.
Tôi không phải chim én thường.
Tôi là chim én siêu sang biết trả ơn.
Vốn dĩ...
tôi không hay nói chuyện này.
Vậy thì đừng nói.
Tôi ấy mà.
Ở Nam Hàn, tôi thuộc 0,001 phần trăm
tầng lớp thượng lưu.
Con gái nhà tài phiệt.
Chủ hãng thời trang xuất hiện trên KOSDAQ.
Không có hứng thú.
Tôi muốn nói thế này. Anh hãy như Heung Bu chăm sóc chim én
cho đến khi nó có thể vô sự bay về Gangnam.
Tôi đang nhờ anh giúp đỡ đấy.
Được như vậy thì tôi sẽ trả ơn anh hậu hĩnh.
Cô đang thương lượng với tôi à?
Ừ. Nói rõ ra thì đúng là vậy.
Đôi bên cùng có lợi.
- Tôi từ chối. - Tại sao?
Tôi sẽ trả ơn anh mà.
Từ đầu tôi đã không ban ơn cho cô rồi.
Tôi tìm anh mãi, hóa ra anh ở nhà.
Thấy khói bay ra là tôi biết anh ở nhà.
Có tin vui.
Chúng ta không cần lo chuyện cô gái Nam Triều Tiên đó nữa.
Nghe này. Cô gái Nam Triều Tiên đó...
Cô ta chết rồi.
Anh sốc lắm đúng không? Tôi cũng sốc.
Sáng sớm nay, có một vụ tai nạn ở núi Suseok.
Có thi thể một cô gái không rõ danh tính.
Chắc chắn là cô ta rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.