We're No Angels

We're No Angels

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

We'reNoAngels(1955)BRRip
Un commento di RichardLin89

Tag

brrip
Pubblicato il: 2018-08-28
Download: 44
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Sub By Richard Lin

- Celeste! - Vâng?

Đi đến chỗ tàu hơi nước đó đi, có ai đó muốn lên bờ.

Nhưng tôi vừa nhận được lệnh từ các cảnh vệ của nhà tù...

Tôi phải chờ ở đây phòng trường hợp các cảnh vệ muốn tìm kiếm dọc bờ biển.

Có ba tù nhân vừa trốn ngục tối qua.

Làm những gì tôi nói đi. Anh đang được tạm tha. Tôi là người giám hộ của anh.

Tuy anh là tù nhân, nhưng anh vẫn có quyền đi lại quanh đây.

Nhưng chỉ cần một lời của tôi là anh sẽ quay vào tù ngay đấy, nên đừng cãi lời tôi.

Được rồi.

Nói đến, ba tù nhân đã trốn thoát tối qua...

chúng có nguy hiểm không vậy, ông có nghe nói gì không?

Chúng đã cố thử giết một cảnh vệ.

Thử? Hắn ta không chết à?

Mình đã tốn nhiều sức lắm mà.

Tại thức ăn trong nhà tù đấy. Đừng lo, cậu sẽ sớm trở lại là chính mình thôi.

Nếu chúng ta không bị bắt trước. Có vài lối thoát...

ngay trước mặt chúng ta, nhưng với trang phục nhà tù thì.

Ai sẽ nhận ra ba tên tù vượt ngục với 1200 người đang thụ án ở đây chứ?

Chúng ta trông giống họ, họ cũng giống chúng ta. Ai sẽ nhận ra chúng mình chứ?

Lấy con rắn đó xa tớ ra.

Thôi mà. Nó sẽ nghe hiểu đấy. Adolphe rất nhạy cảm.

- Cậu sẽ làm nó lo lắng, Jules. - Minh làm nó lo lắng sao?

- Dù sao đi nữa, nó cần phải ăn. - Tớ cũng đang đói đây, cậu biết chưa.

Chúng ta hãy đi ăn cắp cái gì đó.

Albert! Đây không phải là Paris.

Chỉ chạm nhẹ thôi mà.

Chúng ta có thể bị để ý nếu cậu làm vậy.

Sau chúng không tìm ra chúng ta.

Chúng bị mất mùi khi trời mưa. Dù sao đi nữa, chúng ta ổn rồi.

Tất cả những gì chúng ta cần làm bây giờ là chờ một cơ hội để đến chỗ con tàu trong bến cảng...

và sau đó là quay trở lại Paris.

- Cậu thích ý tưởng đó chứ? - Ừ.

- Cái này dành cho anh. - Cảm ơn.

Anh vui lòng hướng dẫn tôi đến chỗ Hội đồng Y tế chứ?

Cảm ơn.

Sao tàu của anh lại ngừng đây vậy?

Tôi là nhân viên y tế. Có dịch bệnh trên tàu. Chúng tôi đang cách ly.

Liệu họ có chịu nhận thêm người lên tàu không?

- Anh có thể làm được công việc gì? - À, tôi là một tù nhân.

Cả ba người đều là tù nhân sao? Tội lừa đảo à?

Tôi là một kẻ lừa đảo. Còn đây là những kẻ giết người.

Tốt thôi, tôi nghĩ mình nên tiếp tục công việc của mình.

Mưa ngừng rồi. Hội đồng y tế. Làm phiền...

- Hướng đó. - Cảm ơn.

Cậu tìm được gì thế?

Năm đồng franc. Những người trẻ tuổi không biết tiết kiệm gì cả.

"Công ty bán hàng của Felix Ducotel, Cayenne."

Ducotel.

Đó là cửa hàng bách hóa.

Oh, ông Ducotel nổi tiếng đó, người quản lý cửa hàng.

- Không có tiền trong đây. - Đợi tí.

Tại sao chúng ta không đưa nó cho Ducotel?

Sau đó ông ta sẽ cho chúng ta thứ gì đó giải quyết vấn đề của chúng ta.

Không có thì chúng ta sẽ ăn cắp thứ gì đó để giải quyết vấn đề của chúng ta.

Joseph.

Chờ chút.

Xin chào. Tôi có thể giúp gì cho các anh?

Thứ lỗi. Tôi cứ nghĩ là khách hàng.

- Thư của ông. - Cảm ơn.

Tôi có thể trả thù lao cho các anh bằng thứ gì đó chứ?

- Có lẽ là một điếu xì gà? - Không có tiền à?

Vâng, công việc kinh doanh...

Mái nhà của ông, nó bị dột.

Tôi biết, và mùa mưa mới bắt đầu.

- Ông nên sửa nó. - Tốt thôi...

Tôi có một ý tưởng, một ý tưởng tuyệt vời. Những người này đang tìm việc làm.

- Ai, chúng ta à? - Làm việc chúng ta thường làm...

Ông sẽ có một mái nhà tốt nhất ở Cayenne, chúng tôi sẽ sửa nó.

Và có thể dọn dẹp cửa hàng một chút.

Nhưng tôi không thể trả tiền cho các anh.

Chỉ cần có một chỗ dừng chân ở cái cửa hàng đẹp đẽ của ông...

là đủ rồi. Quá đủ đấy chứ.

Ông có kiềm, búa với gỗ chứ?

Kiềm ở bên đó, và đây là những công cụ cần thiết...

Lên cái thang đó.

Anh có biết cách sửa mái nhà không?

Chuyên gia đấy. Khi mùa mưa đến, ông sẽ khô như xương.

Và cũng sạch sẽ nữa.

Xung quanh bên trái. Kế bên cửa sổ đó.

Con tàu của chúng ta.

Ngày mai cô ấy sẽ có thêm ba hành khách nữa.

Nhưng làm thế nào để có giấy tờ, chứng minh thư, hộ chiếu?

Chỉ cần cho tớ một cây bút và vài tiếng đồng hồ...

tớ sẽ làm cho cậu một hộ chiếu để di cư đến mặt trăng.

Không nên quên việc đó chứ. Đó là cả một nghệ thuật đấy.

Chúng ta cũng có thể gặp rắc rối nếu có người phát hiện ra thứ đó là giả.

Mọi thứ chúng ta cần đều ở dưới đó.

Ngay khi trời tối, chúng ta sẽ hành động.

Ông già đó có thể phản đối đấy.

Nếu ông ta không hợp tác với chúng ta, thì ông ta gặp xui xẻo rồi.

Chúng ta sẽ trèo xuống và cắt cổ họng ông ta xem như món quà giáng sinh.

Thứ đó sẽ làm người ta ngừng tin vào ông già Noel đấy.

Thực sự thì, Felix, em không hiểu nổi anh.

Em đã nói với anh một trăm lần là không cho những tên tù nhân lang thang quanh cửa hàng.

- Họ có thể đánh cướp anh mà anh có thể để họ vào à. - Có vấn đề gì chứ?

Mất một chút tiền trong tài khoản lúc này cũng chỉ như một cơn đau đầu khi người đó sắp chết đuối thôi.

Việc đó không đáng chú ý chút nào, ngoại trừ anh chàng này.

Anh sẽ không tuyên bố phá sản vào cuối năm chứ?

- Anh đã sử dụng hết mực đỏ rồi. - Chờ cho đến khi ông ta nghe thấy điều đó đi.

Ông ta sẽ phải hiểu rằng những năm đầu tiên của một doanh nghiệp...

luôn luôn tràn ngập yếu tố thâm hụt.

Andre Trochard chỉ tin vào những lợi ích trước mắt thôi. Nếu anh đánh mất vị trí này...

Ông ấy sẽ hiểu, Amelie, ông ấy sẽ không sa thải anh đâu.

- Bên cạnh đó, chúng ta là họ hàng mà. - Anh họ. Và là họ hàng xa đó.

Sẽ tốt hơn nếu như chúng ta là anh em ruột nhỉ...

nhưng tôi nghĩ cũng quá muộn rồi.

Felix, anh không bao giờ thay đổi.

Tất cả mọi thứ chúng ta có, nhà của chúng ta, tất cả đều thuộc về Andre.

Điều tốt duy nhất ở nơi khủng khiếp này là chúng ta cách xa 3.000 dặm...

khỏi Andre Trochard.

Amelie, anh không yêu cầu em thích ông ta...

nhưng khi anh bị phá sản ở Paris, ai đã trả hết số nợ của anh?

Ông ta. Và ai đã lấy đi doanh nghiệp của anh để đổi lấy ân huệ đó?

Nhưng ông ấy đã cho anh cơ hội điều hành cơ sở này.

Và liên tục đe dọa sẽ sa thải anh nếu doanh số ở đây không tăng.

- Anh vui vì mình không phải anh em với ông ta. - Em không muốn nói dối cũng không muốn tổn thương anh.

Đó là một người phụ nữ cực kỳ đẹp trai đấy. Cực kỳ luôn.

Tớ tin rằng mình sẽ nghĩ về bà ta trước khi đi ngủ tối nay.

Nếu ai đó nghĩ về bà ta thì là tớ.

Vậy cho cậu đấy. Xin lỗi nhé, tớ không biết cậu thích loại đó.

Chỉ là tớ đã quá chán nản với Sarah Bernhardt.

Có ai đó trên mái nhà!

Chuyện gì thế?

À, anh quên nói với em.

Đó là những người mà anh đã nói. Họ đang sửa chữa mái nhà.

Anh sẽ nói điều này với những tên khác. Họ đang làm việc một cách trung thực.

Giáng sinh vui vẻ!

Có ai ở đây không?

Bà Parole. Giáng sinh vui vẻ.

Giáng sinh vui vẻ, nếu ông muốn nói vậy, thì hãy đến đường 105 vào tối nay.

Tôi không thể ở lại lâu.

Tôi chỉ đi ngang qua để lấy một chai Chartreuse cho Ernest, ông biết đấy.

Đó là món quà giáng sinh bất ngờ hàng năm của tôi dành cho ông Ernest tội nghiệp.

Ông ấy luôn mang cho tôi một hộp bánh quy.

Mặc dù ông ấy tự ăn hết. Còn tôi thì uống Chartreuse.

Tôi sẽ lấy cho bà một chai.

Tôi nhìn thấy những người thợ trên mái nhà của ông khi tôi bước vào.

Tù nhân, tôi hiểu chứ. Rất thuận tiện và rẻ.

Đương nhiên, ông phải cẩn thận, nếu không...

có khi đó là những tên trộm hay kẻ biến thái?

Những tên giết người thì tốt nhất, tôi nghĩ vậy. Ít ra họ rất lịch sự.

Tôi sẽ đưa bà một chai Chartreuse.

Ông có à? Tôi đánh giá cao điều đó. Cảm ơn.

Joseph, tớ có nên mơ về bà ấy không?

Giấc mơ phong phú thật.

Để dành bà ấy cho tớ nhé.

Chartreuse, thưa bà. Cordezio.

Ông nên có một tù nhân giúp ông trong cửa hàng, giống như Octave của tôi.

Anh ấy là một viên ngọc hoàn hảo!

Tất nhiên, anh ấy nói về chính mình rất nhiều...

bù lại anh ấy rất sạch sẽ, gọn gàng và có tài.

Ông nên thấy cách anh ta làm bén con dao. Thật là chuyên nghiệp.

- Chỉ cần thử thôi. - Về hóa đơn của bà, bà Parole.

Hóa đơn của tôi, tất nhiên rồi. Tôi phải nhìn nhiều hóa đơn vào khoản thời gian này.

Để sau ngày lễ nhé.

Hãy nhớ tôi như cô con gái quyến rũ của bà, Isabelle.

Thật đáng tiếc là cô ấy chưa kết hôn.

Giáng sinh vui vẻ nhé.

Tạm biệt.

Anh có nghe những gì bà ấy nói về Isabelle?

Ai cơ?

Con gái chúng ta, Isabelle. Anh không nhớ chúng ta có một cô con gái à?

Con gái? Ý em là Isabelle.

Bà Parole nhận xét gì về Isabelle?

Con bé chưa kết hôn.

Vâng, và con bé chỉ mới 18 tuổi.

Ở tuổi 18, em đã kết hôn với anh được một năm, và đang mang thai Isabelle.

Bây giờ Isabelle đã 18 tuổi và Isabelle của con bé đâu?

Em đang làm anh bối rối. Isabelle bị mất tích à?

Không. Con bé đang ở nhà thờ. Anh không bao giờ chịu nghe em cả.

Amelie, đừng đi mà.

Amelie, đừng để mối quan hệ của chúng ta rắc rối.

Đừng vậy mà. Việc này không vui chút nào.

Em biết anh đau khổ như thế nào khi em không vui mà.

Em sẽ là một người mẹ như thế nào nếu em không lo lắng?

Nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc.

Isabelle tội nghiệp, cửa hàng luôn không có nhiều khách vào ngày thường và giáng sinh càng không.

- Isabelle tội nghiệp? - Ừ, con bé yêu Paul.

Cháu trai của ông ta? Điều đó là không thể nào. Họ đã không gặp nhau trong một năm qua.

Việc đó xảy ra trước khi chúng ta rời Paris.

Em nghĩ con bé đã quên anh ta rồi, nhưng hóa ra không.

Nhìn này. Mỗi trang trong nhật kí của con bé, con bé yêu anh ta nhiều bao nhiêu.

Em đọc lén nhật ký con bé à?

Anh nghĩ tại sao em lại cho con bé cuốn nhật ký chứ? Nút của anh bị lỏng rồi.

Vậy, con bé yêu Paul. Thì sao nào?

Anh nghĩ anh họ anh có cho phép cháu trai mình kết hôn với con gái chúng ta?

Tại sao không chứ? Gia cảnh nhà ta cũng tốt như ông ấy mà.

Thực tế thì anh nghĩ hai gia đình chúng ta giống nhau.

Anh không biết Andre nhiều như em.

Với ông ta, hôn nhân là một cuộc giao dịch trong kinh doanh, giống như những thứ khác.

Bạn cho đi càng ít và nhận được càng nhiều thì càng tốt.

Và anh thì không có khuyến mãi thêm gì phải không?

Chỉ có tình yêu, không có thứ gì khác.

Em đúng đấy. Isabelle tội nghiệp và Amelie cũng tội nghiệp.

Em không nói về bản thân mình. Em sẽ không than thở vì mình đã cưới anh đâu.

Nếu Isabelle cưới một người giống như anh, em không hề lo lắng.

Điều duy nhất anh từng làm và tự hào là kết hôn với em.

Và anh không biết tại sao mình có diễm phúc đó.

Đó là ý tưởng của em mà, em yêu anh, nhớ không?

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left