Beautiful Creatures

Beautiful Creatures

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

Beautiful Creatures 2013-720p-1080p- All BluRay-x264
Un commento di daifuji
Phụ đề dịch bởi Unknow. Subteam 2pi.vn đã sync time cho khớp 1 số đoạn

Tag

BluRay
x264
720p
720
1080
Pubblicato il: 2013-05-09
Download: 60
Sottotitoli per non udenti: Yes

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Vẫn là giấc mơ đó hằng đêm trong nhiều tháng nay.

Tôi không thấy gương mặt cô ấy, nhưng tôi biết người này.

Như thể tôi đã biết cô cả đời mình.

Và cảm giác như điều rất khủng khiếp sẽ xảy ra nếu tôi chạm vào cô.

Nhưng cùng lúc, tôi không hề sợ hãi.

Tôi muốn cô...

... dù có chuyện gì xảy đến.

Nhưng tôi không bao giờ đến với cô được.

Và sau đó tôi chết.

Lúc đầu tôi sợ rằng mình đã mất trí.

Cho đến khi tôi nhận ra chẳng mất mát gì nhiều.

Ngày mai tôi bắt đầu năm thứ hai, vì vậy có phát điên cũng là không tránh khỏi.

Tệ hơn là việc phải thức dậy mỗi đêm...

...khao khát người tôi chưa từng gặp...

...phải lòng một cô gái không hề tồn tại.

Cả đời tôi đã chôn chân ở Gatling...

...nơi không-đâu-cả nổi tiếng nhất Nam Carolina.

Ðến khi có phim chiếu rạp, nó đã có bản DVD.

Và rạp chiếu phim ở đây luôn viết tựa đề sai.

Chúng tôi ở quá xa Charleston để uống Starbucks. Thế có tệ không cơ chứ?

Chúng tôi có 12 nhà thờ và một thư viện...

...với nhiều sách bị cấm hơn số được phép đọc.

Những gia đình chết tiệt đã sống ở đây đến hàng thế hệ.

Họ cứ diễn đi diễn lại cái thời Nội Chiến như thể nó sẽ thành ra khác đi ấy.

Mẹ thường nói chỉ có hai loại người ở Gatlin:

Loại quá ngu để chuyển đi và loại quá ỳ để chuyển đi.

Bố không rời khỏi phòng từ khi mẹ mất.

Mọi người nói đó là ý Chúa.

Tôi nghĩ đó là cách duy nhất người ta có thể rời khỏi nơi này.

Tôi có thể hiểu tại sao thanh niên lại ghi danh đi Nội Chiến.

Bất cứ thứ gì cũng tốt hơn cuộc sống dậm chân tại chỗ.

Nhưng tôi nghĩ thậm chí cái chết cũng ở lại Gatlin.

Thi thoảng nghe rất điên, nhưng đôi lúc tôi tưởng tượng mình thuộc bọn họ...

...chiến đấu vì lý tưởng trên đồi Mật ong gần Greenbrier.

Ethan!

Gần đây tôi tưởng tượng ra đủ thứ.

Ðôi khi...

...Tôi là Billy Pilgrim...

...từ cuốn sách bị cấm của Vonnegut Lò mổ-Phần năm.

"Ðể khỏi bị kẹt về thời gian, trong một trạng thái liên tục của nỗi sợ sân khấu...

...không bao giờ biết phần nào của đời mình tôi phải diễn tiếp theo đây."

Câu đó nghe rất hay.

Bố?

Bố?

Con làm bữa sáng rồi.

Ugh. Chúng ta mặc thứ này vào ngày đầu tiên đến trường hả?

Con học năm hai rồi, Amma. Nếu ăn mặc chỉnh tề, con sẽ mất tín nhiệm.

Dì tưởng con đi cắt tóc.

- Ai nói vậy? - Dì.

Ðể ý những ngày được đánh dấu trên mấy cái hộp.

- Cám ơn nhé, Amma. - Con đã chọn trường đại học nào chưa?

Tất cả, miễn là chúng cách xa đây vạn dặm.

Cầu Chúa cho điều đó.

- Ðêm qua con đi chạy à? - Vâng.

- Giúp con ngủ được chút nào không? - Con ghen tị những người bị hôn mê.

Bố con ra ngoài rồi hả?

Không.

Dối trá là hành động ghê tởm trước Chúa.

Giờ khi một kẻ tội lỗi chết đi, những kỳ vọng của hắn ta sẽ tàn lụi.

Và hi vọng của những kẻ bất chính khác cũng tiêu tan theo.

Ái!

- Cậu kia đi đi! Nhanh lên! - Thôi nào, con phải đưa nó đến trường!

- Chúng ta phải kết thúc. Làm vào tối nay. - Mẹ, mẹ biết chuyện gì xảy ra--

Wesley, con đi đâu mà chưa hôn tạm biệt mẹ con hả?

Con sao vậy, cậu bé?

Ngoan nhé.

- Bác ấy có hôn giỏi không? - Im đi!

Mẹ tớ đã chính thức chìm đắm vào mấy thứ cực đoan đó từ khi bố mất.

Giờ bà ấy nghĩ tận cùng thế giới sắp đến vì mấy thứ động đất trên bản tin.

Như kiểu, làm sao mà Jesus kính yêu lại khiến người đàn bà đó điên thế?

Bà ấy nguyền rủa bố xuống địa ngục rất nhiều, tớ đoán là ông ấy nốc rượu vào để xuống đó nhanh hơn.

Bố tớ hành xử như ông già Ravenwood. Họ đều rất cực đoan.

Này, cậu có nghe nói cô bé mới đến là người nhà Ravenwood không?

Tớ tưởng ông già Ravenwood sống trong ngôi nhà đó một mình.

Phải. Nhưng đây là cháu gái ông ấy. Cô ấy chuyển từ ngoài thành phố về đây.

- Sao lại có ai muốn chuyển đến đây nhỉ? - Tớ chịu thôi.

Ðó sẽ là người nhà Ravenwood mọi người thấy ở Gatling trong gần 20 năm qua.

Mùa hè thế nào, cưng?

- Tốt, Emily. Còn cậu? - Tuyệt vời.

Sao cậu không đến lễ hội ngày Lao Ðộng? Lúc đó rất vui.

Tôi không hứng lắm.

Tớ không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Tôi biết cậu không hiểu. Tôi xin lỗi.

Cậu bảo hãy cho cậu mùa hè, và tớ đã làm như vậy.

Tớ không hề nghe tin gì từ cậu, nhưng tớ là cô gái tốt.

Tớ không gọi.

Nhưng tớ rất nhớ cậu.

Này, chuyện nhỏ thôi, nhỉ?

Hay cậu và tớ đi xem phim hay làm gì đó?

Chỉ hai ta. Ôi đúng là thiên đường.

Chắc chắn rồi.

Mọi người, ổn định chỗ ngồi.

Ethan, tớ ước cậu sẽ thôi đọc mấy thể loại sách đó.

Chúng có hại cho trí óc cậu.

Là yêu cầu của khóa học...

...các em sẽ phải lựa chọn một chủ đề cho bài luận cuối kỳ...

...dựa trên tài liệu từ chương 12...

Phải cô ta không? Chắc vậy. Cô ta mặc cái gì thế?

Cô ta trông như thần Chết ăn bánh quy vậy.

Ngồi chỗ nào cũng được, em...?

Ravenwood. Phải không?

Mẹ nói không ai thấy ông già Ravenwood rời khỏi ngôi nhà ghê rợn đó hằng năm trời.

- Mẹ nói vì ông ta thờ quỷ. Thật ra là Duchannes.

À, cái đó là lời nói dóc thôi.

Tôi tình cờ biết cậu là cháu gái Macon Ravenwood.

Cầu chúc cho trái tim của cưng. Cậu hẳn là đứa đầu tiên trong lứa của mình.

Ồ...

Mẹ nói bọn thờ quỷ ghét không khí trong lành. Làm chúng bị nghẹn.

Giờ chúng ta đều biết cái gì làm cậu nghẹn rồi.

Ðủ rồi đấy, cậu Lincoln.

- Và cái mũ đó trông sẽ rất đẹp trên con mèo của tôi. - Cậu ta là đồ ngốc!

Năm nay, các em sẽ tham gia vào cuộc tái hiện hàng năm..

...chiến thắng vẻ vang của chúng ta:

Trận chiến trên đồi Mật ong.

Ethan?

Cuộc tái hiện sẽ diễn ra vào đúng ngày trận đánh, 21/12.

Mặc dù đúng vào dịp nghỉ lễ Giáng Sinh...

...hi vọng các em sẽ tham gia nhiệt tình.

Bị ốm, rồi khỏe lại, chơi khắp căn nhà nghỉ

Chuông ngân, khó mà nói Nếu bán được thứ gì

Cố hết sức

Cậu bị điên à? Suýt nữa cậu giết tôi rồi!

Thế cậu đứng giữa đường để làm gì?

Tôi cần giúp đỡ, thiên tài ạ!

- Thôi quên đi! - Khoan đã!

Tôi xin lỗi! Nghe này, vào xe đi!

Ðây là đường tắt, không ai đi lối này cả. Cậu sẽ kẹt--

- Ðây là xe của ông Ravenwood hả? - Cậu cũng là một trong số họ phải không?

Cậu là cái gì? Ngôi sao thể thao Mỹ điển hình, vua dạ hội...

- Ðồ dớ dẩn? - Cậu có thể lăng mạ tôi trong xe được không?

Ngoài này bắt đầu hơi giống Titanic rồi đấy.

Tôi không bao giờ hiểu được tại sao đoạn cuối Leo phải chết.

Tại sao họ không thay phiên nhau?

"Em trèo lên chiếc ván gỗ 10 phút, rồi anh trèo lên 10 phút."

Cô ta cứ nói, "em không bao giờ buông tay, không bao giờ" và sau đó cô ta vẫn buông tay!

Nếu tôi vào xe, sẽ có thêm cuộc trò chuyện thú vị thế này chứ?

Vì tôi thà chết đuối còn hơn.

Không, tôi để tạp phẩm đằng sau đấy.

Tôi không tin nổi việc cậu lại đi kể đoạn kết Titanic.

- Cậu chưa xem bao giờ? - Chưa.

Cậu thật sự từ rừng về đấy.

này.

Cám ơn.

Cậu biết mình đang đi đâu?

Hiếm khi.

Tôi xin lỗi vì mấy trò sáo rỗng trong lớp, nhưng tôi không phải bọn họ.

"Trò sáo rỗng"?

Bọn con gái từng là người thường, nhưng đã thối nát hoàn toàn vì quá nổi tiếng.

Cá là cậu rất tự hào vì đã nghĩ ra câu đó. Có khi cậu từng hẹn hò một đứa trong số đấy.

- Cậu đáp trả Emily ra trò . Hàng năm trời làm việc với virut "quỷ cái".

- Chưa có thuốc chữa hử? - Tiếp tục nghiên cứu và hi vọng.

- Cậu học nhiều trường rồi hả? - Phải.

- Thích nhỉ. Tôi thì chỉ sống ở đây. - Thích nhỉ.

Nhà cậu sống ở đâu?

Gần như tất cả các bang ly khai khỏi Liên Ðoàn.

Di chuyển khắp nơi từ khi tôi lên 4, sau khi bố mẹ tôi mất.

Tôi chỉ còn bố, mẹ tôi mất mùa xuân năm ngoái. Chuyện gì đã xảy ra?

- Chết cháy. - Chết tai nạn.

Thật là một cuộc đối thoại đi vào ngõ cụt trên đường đi tới nơi vô định.

Hẳn là tôi vừa bỏ lỡ lối thoát ra chỗ "thú vị, "

Cậu...

Bukowski? Ông ấy--? Ông ấy tốt không?

Ðịnh nghĩa "tốt".

Tôi có thể chở cậu vào tận cửa. Thế này được rồi.

Tôi không ngại đâu. - Nghe này, tôi biết ơn vì cậu cho đi nhờ...

...nhưng tôi không thích làm ngôi nhà ma thu hút khách hôm nay.

Không, tôi-- Thế là hơi thô lỗ và không đúng tí nào đâu.

Có lẽ vì chúng ta chưa tự giới thiệu ra hồn.

Tôi là Ethan Wate.

- Cậu là Ethan Wate? - Phải.

Ôi trời, ý cậu là Ethan Wate vừa đưa tôi về nhà?

- Cậu biết tôi à? - Không.

Tôi thích chiếc vòng cổ dễ thương của cậu.

Và...hình xăm của cậu nữa. Ý tôi là...cũng thích nữa.

Cám ơn.

Có vài người không bao giờ nổi điên.

Chắc họ phải sống cuộc đời kinh khủng lắm.

Những người nhàm chán chết tiệt. Nhan nhản trên Trái đất.

Sinh sôi thêm những người nhàm chán. Thật là một buổi diễn kinh dị.

Trái đất nhung nhúc những kẻ như thế."

Ông này đúng là thần.

Là tên gọi của Chúa mang đến sự cứu rỗi.

Là tên của Jesus ban cho ta quyền năng vượt lên quỷ dữ.

- Chuyện gì vậy? - Ðây, cứ đợi đi.

Bảo vệ chúng ta khỏi quỷ dữ, đương lúc ta cảm thấy hắng đang tới.

Vì chúng ta cảm thấy hắn tới tìm ta...

- Sét đánh đúng một điểm hàng đêm rồi. - Từ bao giờ?

Từ khi Lena Duchannes đến đây. Mẹ tớ nghe nói cô ta đến từ một viện tâm thần.

Hơn nữa cô ta còn giết một cậu bé trên chuyến tàu đi Atlanta.

- Ôi, vớ vẩn. - Vớ vẩn.

Cẩn thận cái mồm cậu đấy!

Mẹ tớ nói mẹ cô ta đã giết bố cô ta rồi cứ thế bỏ xứ mà đi.

Im cái miệng cậu đi, Emily!

Ethan Wate, tớ nói chuyện với cậu một chút được không?

Ngay bây giờ?

Cậu làm sao thế?

Chỉ là tôi phát ớn với việc mấy người ở đây coi rẻ ai đó họ không hề biết.

Vậy cậu biết Lena Duchannes?

Ý cậu là vậy hả, Ethan?

Xin lỗi, nhưng tôi nghĩ mình không đi xem phim với cậu cuối tuần này được rồi.

More Vietnamese subtitles for Beautiful Creatures

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left