Le prime 200 righe.
Cô làm gì nào?
Tôi đang học để trở thành 1 diễn viên.
Còn anh?
Tôi là 1 người cô đơn quyến rũ.
Không, đừng đùa mà.
Không, thật đấy.
Nhưng bắt đầu từ thứ hai tuần sau tôi sẽ làm 1 việc rất hay.
Việc gì thế?
Người thâu ngân cho căn-tin buổi tối.
ý tôi là...
Anh thích làm cái gì?
Nếu tôi biết câu trả lời thì nửa tiếng trước tôi đâu có ở đây.
Cám ơn Chúa, cuối cùng nó cũng kết thúc rồi.
Thật quá sức cho 1 diễn viên chính tệ hại như vậy.
Và cô ta thật đáng thất vọng đấy.
Frank, rất là hay đấy Frank
Cám ơn nhiều thưa bà Gibbing.
Chúng tôi rất thích, anh có 1 người vợ rất tài năng đấy.
Tôi sẽ chuyển lời đến cho cô ta.
Frank
Chào.
Cô ta ở trong đó. Tôi sẽ chờ anh đi uống mừng.
1 vài phút nữa thôi.
April, cưng ơi?
Chào.
-Anh đến đón em à. - Ừ. -Để em rửa lớp trang điểm đã.
Anh nghĩ em hơi mệt phải không?
Em nghĩ là không.
Em sẽ xong ngay đây.
Cứ từ từ đi.
Anh giúp em 1 chút nhé?
Ông bầu muốn dùng bữa với em lát nữa, anh nói chúng ta không thể nhé?
Cứ nói là người trông trẻ phải về...
Vấn đề là anh vừa đồng ý, anh thấy họ, họ mời anh, và...
Vậy anh ra ngoài đó và nói với họ lại. Việc đó đơn giản mà.
Em không nghĩ vậy là thô lỗ hay sao hả April?
Còn em thì sao?
Được rồi, bình tĩnh nào. Anh sẽ nói.
Anh không phải an ủi em đâu, em là người duy nhất trong đó đấy.
Cám ơn anh.
Em đừng để ý bọn khốn kiếp nói gì trong đó.
Được rồi đấy.
1 lũ tay mơ chỉ biết cho...
- Anh đừng nói nữa được không? - Tất nhiên.
Anh chỉ muốn em đừng suy nghĩ về nó vì nó chẳng đáng gì cả.
Cuộc sống bình thường cũng đã đủ khó khăn...
Em nói gì chứ?
Em nói ừ, đủ rồi Frank Anh có thể...
ngừng nói trước khi anh làm cho em nổi điên lên không?
Anh làm cái gì thế?
Cưng à, hãy nói về việc đó được không nào?
Đừng có làm như vậy.
Thôi nào.
Đừng động vào tôi.
Để cho tôi yên.
Được rồi, được rồi...
Tôi rất là tức tối với những việc không đâu và tôi thực sự muốn rõ ràng.
Được chứ? Số 1, đây không phải là lỗi của tôi khi giao hảo với chúng.
Số 2, đâu phải là lỗi của tôi khi cô không thể làm diễn viên?
Và cô càng rời đó sớm chừng nào thì chúng ta càng khoẻ. Và số 3...
Tôi không thể vào vai 1 ông chồng ngốc nghếch chẳng biết gì...
khi cô đòi hỏi và trút hết mọi giận dữ lên đầu tôi. Và...
số 4, April....
April.
Cô làm cái quái gì thế? Vào trong xe lại mau.
Không, tôi quá căng thẳng, cho tôi đứng đây 1 chút đi.
Chết tiệt thật.
April, em chịu vào trong xe và bàn luận với nhau thay vì bỏ trốn chứ?
Tôi thực sự không muốn nói về việc này chút nào.
Tôi đã cố giả vờ chấp nhận cái cuộc sống quái quỉ này.
Anh thật tốt bụng quá nhỉ?
Ý cô là sao? Tôi đâu đáng bị chịu như vậy?
Anh luôn chăm chăm vào cái chuyện mình làm gì và được cái gì.
Chờ cái đã nào. April, nghe tôi đây.
Đây là lần cuối cùng, cô sẽ không bỏ đi được lần này...
vì đây là lần cuối. Tôi biết tôi không hề sai.
Thật là, anh sao không ở nhà...
Cô thật là bệnh hoạn, tôi nói thật đấy, rõ ràng bệnh hả?
Còn anh thì sao biết không?
Anh thật là đáng ghê tởm.
Anh đừng lừa dối tôi Frank Đừng nghĩ anh có thể ẩn giấu những chuyện đó...
tức là tôi không biết gì cả.
Cô bị lừa dối à? Thật buồn cười quá đi.
Thật là 1 cậu bé tự cao tự phụ.
Nhìn anh đi, tự nhìn anh và nói cho tôi nghe xem...
anh có bao nhiêu cái ước mơ và anh có là đàn ông hay không?
Chết tiệt.
Chúa ơi.
Đừng có nhìn tôi như thế, April.
Chúng ta về nhà được chưa?
Tầng 15.
Anh chàng hôm nay có thể giúp gì cho tôi nào?
Những tiếng trước anh đã bỏ rơi tôi.
Rồi tôi lộn cả ruột gan lên khi mọi người soi mói chỉ trích.
Đó là thứ anh muốn?
Chào buổi sáng nhé Jack
Chẳng có gì tốt đẹp để cho anh xem cả.
1 trang trại bé nhỏ hay 1 căn nhà.
Và thực sự rất ngạc nhiên khi thứ đó vẫn còn đến giờ.
Tôi không muốn 2 người lãng phí.
Có 1 nơi tôi muốn cho 2 người xem.
Như anh cũng thấy những căn nhà bé nhỏ nằm ngay...
bên con đường yên tĩnh này. Mọi người dân ở đây rất tốt bụng.
Con đường này được gọi là con đường cách mạng trong cuộc sống...
Nơi mà tôi cho 2 người xem sẽ là 1 căn nhà rất tuyệt vời...
với hướng nhà tốt, bãi cỏ đẹp, sân chơi đủ rộng cho bọn trẻ.
Nó ngay góc quẹo kể tiếp đấy.
Cô thấy chưa? Đấy.
Căn nhà trắng ấy. Dễ thương chứ hả? Thật êm ả...
và cuốn hút, đúng không?
Đúng thế.
Ông muốn gặp tôi?
Tôi đã báo cho anh rồi, tháng này đây là lần thứ 3...
Tôi nghĩ tôi đã...
Tôi chưa sẵn sàng nói chuyện đó đâu, Frankie, anh hiểu chứ?
Những việc này càng ngày càng...
Họ đang trông chừng và chĩa mũi về chúng ta. Chúng ta không thể phạm sai lầm.
Không được như thế nữa, tôi nói đúng không?
Đúng thế.
Chuyện gì thế?
Ông ta muốn 1 sự cải tổ lớn trong những bài báo cáo trên báo.
Chỉ toàn những câu hỏi vô nghĩa Tôi đúng không? Đúng không?
Cũng tốt đấy.
Chúa ơi, làm sao tôi có thể thay đổi ngay lập tức?
Đó là điều ông ta muốn mà.
Nếu cô tìm kiếm trong đống hồ sơ lưu S-P-1 109...
thì có tất cả những bản sao cho bên khách hàng...
rồi chúng ta sẽ tìm ra thêm các hồ sơ liên quan và nguồn tin khác.
Cô có muốn tôi mời cô 1 bữa ăn trưa vui vẻ chứ?
Không, tôi không thực sự đói lắm đâu.
Cũng được, tôi sẽ kiểm tra lại sau nhé.
Được thôi.
Cô biết sáng nay sao không?
Cô cũng may mắn lắm.
Thật không?
Tôi nghĩ tôi có thể chỉ cho cô 1 chút nghệ thuật tồn tại.
Để tôi cho cô thấy. Bồi.
Đem cho tôi cái điện thoại.
Gọi cho số 5-55-66 dùm.
Chào ông George Vincent. là Frank đây.
Tôi muốn cho ông biết rằng cô Marlin Rule ngay phòng số 8.
Tôi hứa với ông rằng cô ta thực sự rất có tài.
Ông cũng thế. Chúc vui khoẻ.
Tôi chưa bao giờ biết rằng có ai ở đó.
Vì nó đâu có ai đâu.
Chào Hellen, vào đi nào.
Tôi không thể đợi nổi. Tôi muốn đem thứ này đến cho cô.
Nó rất tốt để trưng ngay cửa sổ.
Nó giống như hoa đất Châu Âu ngoại trừ nó nở ra những đoá hoa vàng tuyệt đẹp.
Chỉ cần để yên nó 1 chỗ và vài cốc nước, nó sẽ rất mau quen.
Cám ơn bà lắm, Hellen, bà thật tốt bụng.
Bà dùng cà phê chứ?
Tôi có thể giúp gì cho bà không, Hellen?
Ồ, tôi suýt nữa quên mất.
Có 1 yêu cầu tôi muốn nhờ cô.
Đó là về...
về con trai tôi, John.
Nó đang ở bệnh viện.
Tôi rất tiếc, mọi việc vẫn ổn chứ?
Thật ra nó chỉ ở phòng hồi sức thôi.
Tôi hiểu.
Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là nó hơi thất vọng 1 chút.
Mọi việc đôi khi hơi tồi tệ 1 chút, cô đồng ý chứ?
Ừ, tất nhiên.
Thật là mừng khi việc điều trị trở nên tốt hơn.
Dù sao chúng tôi sẽ cho nó xuất viện vào trưa nay.
Tôi nghĩ nó cũng hơi bần thần 1 chút thôi.
Ý tôi là, nó đã có bằng đại học và cả bằng cử nhân toán học.
Phải nói nó rất là tài năng.
Sẽ rất tốt nếu nó gặp được cặp hài kịch như 2 người.
Chúng tôi rất sẵn lòng tiếp cậu ta.
Thật chứ?
Tất nhiên, chúng tôi rất mong muốn.
Cám ơn cưng nhiều lắm.
Cám ơn.
Vậy thì, tôi nên đi thôi.
Tôi nhớ cái ngày đầu tiên cô bước xuống toa xe lửa.
Cô không như những khách hàng khác của tôi, cô hoàn toàn khác.
Chỉ đơn giản rất là đặc biệt.
Cô thật lộng lẫy.
Nhờ đấy, chỉ vài cốc nước. Tạm biệt nhé.
Tạm biệt.
Cám ơn anh đã gọi tôi xuống uống nước.
Cô biết hôm nay là ngày gì không?
Thứ hai à?
Hôm nay là sinh nhật của tôi. Tối nay tôi đã 30 tuổi.
- Chúc mừng sinh nhật. - Cám ơn.
Anh đã làm cho công ty tên gì nhỉ?
Công ty tầm nhìn A.
Thật là 1 trò đùa vui.
Cô muốn nghe trò đùa thực sự không nào?
Có chứ.
- Cha tôi làm cho Nox. - Ừ?
Ông ta làm trong phòng bán hàng.
Mỗi năm, ông ta dẫn tôi đi ăn trưa một lần.
Ông ta hẳn phải rất đặc biệt và rất có tài cho lời khuyên.
- Thật tuyệt. - Không hẳn đâu.
Tôi cứ ngồi đó và nghĩ...
Tôi ước gì mình được như cô.
Giờ tôi ở đây, 30 tuổi...
No comments yet. Be the first to leave one.