Informazioni sulla release

The Great Beauty 2013 720p BluRay X264-SPLiTSViLLE
Un commento di tungpx

Tag

BluRay
x264
720p
720
TS
Pubblicato il: 2019-04-14
Download: 90
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Du lịch rất hữu ích. Nó rèn luyện trí tưởng tượng.

Tất cả những điều còn lại là thất vọng và mệt mỏi.

Cuộc hành trình của chúng ta hoàn toàn là tưởng tượng. Đó là sức mạnh của nó.

Đi từ sống tới chết.

Người, động vật, thành phố, mọi thứ, tất cả đều là tưởng tượng.

Đó là 1 cuốn tiểu thuyết, một câu chuyện được hư cấu.

Littrè nói vậy, và ông ta thì không bao giờ nói sai. Bên cạnh đó, ai cũng có thể làm như vậy.

Chỉ cần nhắm mắt lại. Đó đã là mặt khác của cuộc sống.

Louis-Ferdinand Cèline Journey to the End of the Night

Bắn!

Mày thực sự là nỗi đau đớn của tao!

Đủ rồi!

Thậm chí họ còn có cocktail với anh đào. Nhớ chứ?

Này Jerks!

Anh sẽ siết chặt lấy em!

Anh sẽ siết chặt lấy em!

Có thấy Ermanno khônh?

- Anh sẽ siết chặt lấy em! Ngay bây giờ! - Biến đi!

Em đang làm gì vậy?

Điện thoại của tôi bị lấy cắp rồi!

Anh đang đóng vai chính cho 2 bộ phim truyền hình.

Một vai là Đức Giáo Hoàng,

vai con lại là vai một con nghiện đang cố gắng cai thuốc.

Ấn tượng quá! Còn ở nhà hát thì sao?

Anh định đóng các vở của Shakespeare và Pietro,nhưng...

nó dài ít nhất là 3 tiếng đồng hồ.

Một dự án đầy tham vọng và không còn diễn ở các thành phố nhỏ nữa.

Tôi đang thử viết 1 kịch bản với ý tưởng là...

- Còn em thì sao? - Có lẽ em không đi diễn nữa.

Ở cái nước chết tiệt này thì chẳng có vai nữ nào hay ho hết.

Em sẽ viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình, theo phong cách của nhà văn Proust.

Thật chứ? Proust là nhà văn anh yêu thích đó!

Còn có nhà văn Ammaniti nữa...

Thật là trùng hợp ngẫu nhiên.

Cô ta là ai vậy?

Không nhận ra cô ta à? Là Lorena đó.

Ai?

Một diễn viên truyền hình thời xưa, giờ cô ta suy giảm cả thể chất lẫn tinh thần rồi.

Chưa bao giờ thấy cô ta! Tôi cũng chưa bao giờ xem tivi.

Viola, tôi biết cô không có tivi. Cô nói tôi nghe suốt mà.

- Giờ cô ta làm gì? - Dĩ nhiên là chẳng làm gì cả.

Chúc mừng sinh nhật, Jep!

Chúcsinh nhật, Rome!

La Colita!

Với những câu hỏi này, như những đứa trẻ,

những người bạn của tôi luôn có cùng 1 câu trả lời...

"Âm đạo".

Trong khi tôi trả lời...

"mùi của những người già trong căn nhà".

Câu hỏi là:

"Bạn thích gì nhất trên đời?"

Tôi sinh ra vốn rất nhạy cảm.

Tôi sinh ra để trở thành 1 nhà văn.

Tôi sinh ra để trở thành Jep Gambardella.

ĐỜI SỐNG THƯỢNG LƯU

Tối nay em chẳng để ý gì đến anh cả!

Romano, đừng có cằn nhằn như vậy. Chúng ta có đang hẹn hò đâu?

- Em thích gã đó à? - Em thích tất cả mọi người và không ai cả.

Nhưng anh thắc mắc là tại sao em cứ tìm đến anh khi em không có ai bên cạnh.

- Anh có đưa em tới sân bay không? - Có. Mấy giờ em bay?

- 3 tiếng nữa. - 3 tiếng?

Có lẽ anh sẽ ngồi ở sofa đợi em...

Về nhà đi, em cần thu dọn đồ đạc. Và em không muốn có ai ở xung quanh.

- Nhưng nhà anh ở cách đây cả dặm. - Gặp anh lúc 8 giờ.

Chúc em ngủ ngon.

Mọi người đâu rồi?

Mọi người đâu rồi?

Các con!

Đi vào mau đi!

Catellani?

Dĩ nhiên là đồ đẹp nhất.

Có phải bộ vest của ông là của Catellani không?

Không còn nghi ngờ gì về ý định mờ ám của Malagna nữa.

Cô gái cần được giải cứu bằng mọi giá, đừng để mất thời gian.

Thưa ông, ông lại uống nữa rồi!

1 chút thôi để quên đi ngày sinh nhật của tôi.

- Ông có muốn tiêm 1 liều không? - Ôi trời, không đâu!

- Tôi có quà cho ông. - Tuyệt vời!

Đây là bùa may mắn ở đất nước của tôi.

Những thứ mang lại may mắn thường rất xấu xí.

Giữ bên mình và đừng có chê nữa đi!

Được rồi, cám ơn cô. Đánh thức tôi dậy lúc 3 giờ chiều nhé, kẻ nhẫn tâm!

Ông vui khi gọi tôi như vậy à!

Tôi không yêu anh!

Tuyệt vời!

Anh có thưởng thức màn trình diễn không?

1 phần thôi.

Màn đập đầu đầy bạo lực đó khiến tôi hiểu ra nhiều điều.

- Nói về đoạn ở đầu trước nhé. - Hay là kết thúc?

Anh biết đó, thích sự công kích quan điểm của Talia.

Đừng bận tâm, có nhiều điều quan trọng hơn là công kích tôi.

Và thói quen dùng ngôi thứ 3 khi nói chuyện thật không thể chịu được.

Cô đang đọc gì vậy?

Tôi không cần đọc, tôi sống dựa trên sự rung động, phi cảm giác.

Về mặt phi cảm giác, ý cô là sao về sự rung động?

Nghệ thuật của sự rung động không thể miêu tả

bằng những từ tầm thường thô bỉ được

Thử xem sao.

Tôi là nghệ sĩ, không cần đi giải thích mấy cái thứ vớ vẩn đó.

Vậy tôi sẽ viết: "Sống dựa vào sự rung động, nhưng cô ấy không biết đó là gì."

Tôi bắt đầu không thích cuộc phỏng vấn này rồi.

Tôi cảm thấy có sự xung đột trong ông.

- Xung đột như sự rung động đó hả? - Như nỗi muộn phiền của ông.

Hãy nói về việc lạm dụng bạn trai của mẹ tôi.

Không, tôi muốn biết sự rung động là gì!

Đó là radar để tôi ngăn chặn thế giới!

radar của cô? Ý cô là gì?

Nỗi muộn phiền của ông.

Chúng ta có khởi đầu tệ quá...

Quan điểm của Talia có lẽ sẽ thích hợp cho bài phỏng vấn của ông.

Có nhiều độc giả. Nhưng ông lại có thành kiến.

Viết về chuyện bà ta quan hệ với chồng 11 lần 1 ngày.

ông ta là 1 nhà văn tài năng về khái niệm nhận thức

Ông ta bọc quả bóng rổ bằng hoa giấy. Thật là nổi bật!

Những điều Talia viết về chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả.

Những gì tôi nghe được là những cuốn sách không xuất bản được.

Cô không thể mê hoặc tôi với những thứ kiểu như:

"Tôi là 1 nghệ sĩ. Tôi không cần phải giải thích."

Bài viết của tôi với độc giả cốt lõi là có văn hóa

họ chẳng muốn bị xem là ngu đần đâu. Tôi làm việc cho họ.

Vậy hãy để tôi nói về những sự kiện quan trọng của tôi.

Khó khăn nhưng cần thiết để trở thành 1 nghệ sĩ.

Cần thiết cho ai?

Vì Chúa thưa cô, sự rung động là gì?

- Tôi không biết. - Cô không biết.

Ông thật là ngu ngốc!

Tôi sẽ nói tổng biên tập của ông gửi tới 1 nhà báo có trình độ cao hơn!

1 lời khuyên: khi cô nói chuyện với tổng biên tập của tôi

đừng nói về các vấn đề tầm cỡ, bà ta lùn lắm, cô nhớ không.

Jep, bài phỏng vấn này sẽ bị chế giễu đó!

Có lẽ, nhưng đừng cử tôi đi phỏng vấn

ai mà tự đi đập đầu mình vào tường nữa.

- Anh có biết mưu mẹo là gì không? - Bọt cao su.

Kịch nghiệp dư sẽ không bao giờ lụi tàn.

Cô có bị xúc phạm bởi những lời bình luận về vóc người không?

Đừng ngớ ngẩn như vậy! Đó là mấy câu hài hước mà!

Tôi lùn tịt, chẳng phải là điều bí mật gì.

Đó là điều đầu tiên cũng như cuối cùng mà mọi người nó về tôi.

Cô là 1 phụ nữ đẹp, Dadina. Cô có được công việc mà cô xứng đáng có.

Nhưng anh chẳng đáng phải làm công việc như bây giờ.

Có lẽ tôi không nói nhiều về...

Vớ vẩn, anh rất làm biếng. Chẳng bao giờ ra khỏi Rome cả.

Tới Giglio để làm bài báo cáo về Concordia

Tôi đã nói anh đi những 50 lần.

Cơm được hâm nóng lại luôn ngon hơn cơm mới nấu.

Cái cũ luôn tốt hơn cái mới.

Kế hoạch tối nay là gì?

Như De Blasi, người nhiệm của tôi đã nói:

"Tối nay tôi sẽ làm 2 việc, ăn súp và quan hệ tình dục."

2 điều đó mâu thuẫn với nhau.

Tôi cũng nói vậy, và cô ấy trả lời với giọng điệu rất nghiêm túc:

"Không đâu Dadina, vì cả 2 đều nóng cả."

Có 1 nhà xuất bản ở Ancona, không phải cái nhà xuất bản nhỏ kia đâ.

Họ muốn xuất bản 1 cuốn sách phỏng vấn về ông.

1 cuốn phỏng vấn khác nữa hả? Chúng ta bị ám ảnh bởi các cuộc phỏng vấn rồi!

Cậu có thể đừng nghe họ chứ? "Như tôi luôn nói"... tới ai?

Quên đi!

Nói thật, ai mà mua cuốn sách tên:

"Tầm nhìn và sửa đổi. Jep Gambardella's Galaxy"?

Đó là 1 cái tựa đề rất nghiêm túc.

Không may là ở đất nước này, nếu bạn muốn mọi thứ trở nên nghiêm túc thì

bản thân bạn cũng cần phải nghiêm túc.

Tôi chỉ viết duy nhất 1 cuốn tiểu thuyết cách đây 40 năm. Không thể nào tìm...

Vớ vẩn, "The Human Apparatus" là 1 kiệt tác!

Có còn giành được giải...gì nhỉ?

- Giải Bancarella. - Là giải Bancarella đó!

Anh rất tốt, nhưng quên nó đí... nó khoa trương quá đó.

Tôi không thể. Anh đặt tôi vào tình huống khó xử đó.

Tôi đã chấp nhận và còn đồng ý thêm 1 điều kiện nữa...

- Bao nhiêu? - 1,500 Euro.

Trả lại đi, tôi sẽ đưa cho ông 1,500 Euro.

Tiện thể, tôi đã nói chuyện với người ở nhà hát.

Họ sẽ cho ông ba đêm nhưng ông phải trả tiền ánh

Ai quan tâm chứ!

Jep, tin đó thật tuyệt.

Thật là tuyệt vời. Cám ơn anh!

Sao con vẫn còn thức? Tới giờ đi ngủ rồi.

Đó là Viola Bartoli, góa phụ Bartoli.

Kẻ đã giết, Bartoli thật sự đó.

Viola có 1 du thuyền dài 50m thuộc về Himmler, Đức Quốc xã.

Cô biết tôi gọi Viola là gì không?

- Không, là gì? - " To-good-to-poo ".

- Tôi không hiểu. - Bởi vì cô ta rất tỉ mỉ.

Thường những người tỉ mỉ thì thường không đi ngoài.

Khi tôi giới thiệu Trumeau với gia đình tôi, bố tôi nói:

"Cô gái, trước khi cưới con trai tôi, cô có bao giờ thấy nó đi ngoài chưa?"

- Nghe thô tục quá! - Không tệ như vậy đâu.

Thực ra, ở Ý chỉ có vợ chồng tôi thực sự yêu nhau thôi.

Orietta, xem Lello kìa.

Em biết.

Anh ấy là nhân viên bán hàng giỏi nhất, trên thế giới, anh ấy đánh lừa tất cả mọi người.

Anh ấy sẽ khiến chúng ta bỏ tiền ra

mua bất kỳ những gì anh ấy bán.

Anh lúc nào cũng tâng bốc tôi.

Chỉ bởi vì tôi muốn thể hiện bản thân mình chứ có đang làm việc đâu.

- Anh làm gì? - Tôi bán đồ chơi.

Không chỉ ở cửa hàng đâu,

anh ấy kinh doanh với quy mô toàn cầu, thậm chí là có ở Trung Quốc nữa.

Còn anh ta?

Em không biết à? Sebastiano Paf, nhà thơ hay nhất ở Ý đó.

More Vietnamese subtitles for The Great Beauty (La grande bellezza)

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left