Mank

Mank

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

MANK WEBRip Netflix vi
Un commento di NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Nguyễn Hồng Phương. Thời lượng: 2 tiếng 12 phút (132 phút)

Tag

webrip
web
BRip
Pubblicato il: 2021-06-22
Download: 34
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Năm 1940, Orson Welles mới 24 tuổi

được RKO Pictures đang khó khăn chiêu mộ đến Hollywood

bằng hợp đồng xứng với tài kể chuyện xuất chúng của anh.

Anh được toàn quyền sáng tạo,

không bị giám sát, có thể dựng bất cứ phim gì về mọi chủ đề,

cộng tác với bất kỳ ai mà anh muốn…

NETFLIX INTERNATIONAL PICTURES GIỚI THIỆU

VICTORVILLE - 37 KM

NÔNG TRẠI BẮC VERDE

NGOẠI CẢNH - VICTORVILLE NÔNG TRẠI CHO KHÁCH - BAN NGÀY - 1940

Tôi tự đi được. Tôi ổn mà.

Đây nhé.

Tôi bảo họ xếp cho anh ở đây

để anh không cảm thấy tù túng.

Hai cô này sẽ khiến cả khu dân cư xì xào

khi chiếm cả hai phòng ngủ.

Tôi sẽ ở lại thị trấn, chỗ suối khoáng thôn dã

với cái tên lạ lùng là Vai Trần Quán.

Tôi sẽ biên tập ở đó.

Fräulein Frieda không chỉ là y tá và nhà vật lý trị liệu,

cô ấy học về dinh dưỡng hồi còn ở Đức.

- Phải không, Fräulein? - Vâng, thưa ngài Houseman.

Nhà này cấm uống rượu nhé.

Chủ nông trại này không cho phép uống rượu.

Mà anh đến từ Pennsylvania.

Chắc anh quen thế rồi.

Báo trước vừa kịp lúc đấy nhé.

Làm ơn đặt nó ở đây.

Cẩn thận giúp cho. Cảm ơn.

Nhìn đây.

Dĩ nhiên anh sẽ cố hết sức vì rượu.

Đến lúc xong bản thảo đầu tiên,

trong tầm 90 ngày nữa,

anh sẽ chạy tiến độ thành thần mất.

Rita, cô vào đây nhé?

Đây là cô Alexander.

Cô ấy gõ 100 chữ một phút và tốc ký như nhà ngoại cảm.

Rita Alexander, Herman Mankiewicz.

Ổn chứ, ông Mankiewicz?

Đó là một câu hỏi khó.

Vì anh ưa làm việc ban đêm,

Rita làm việc theo giờ London.

Chồng cô ấy là lính Không quân Hoàng gia.

- Lái… Gì nhỉ, Rita? Spitfire à? - Hurricane ạ.

- Chia buồn và cầu nguyện cho anh ấy. - Gì cơ?

Với tốc độ, khả năng lên thẳng,

bán kính quay của Messerschmitt Bf 109…

Mong nhà tôi sẽ không cần ông chia buồn.

Chúng tôi sẽ cầu nguyện… và chiến đấu.

Tôi sẽ gặp Orson mỗi tuần.

Cập nhật tiến độ cho anh ấy.

Chúng tôi trông đợi tuyệt tác.

Nhà văn đó nói gì ấy nhỉ?

"Kể câu chuyện mà anh biết".

Tôi đâu biết nhà văn đó.

A lô.

Có, ông ấy ở ngay đây.

Chắc anh có hết rồi.

Tôi mà quên thì có bảng kẹp đây.

- A lô? - Họ đang gọi anh ấy.

Thần đồng của ta có khiếu căn thời gian rất kịch tính.

Orson, chào. Chúng tôi vừa tới.

- A lô. - Mank!

Houseman bảo tôi anh đang ở nơi bọn tôi muốn.

Tôi may mắn quá.

Chân anh sao rồi?

"Xương đùi nối xương chậu".

Tuyệt. Sẵn sàng đi săn cá voi trắng khổng lồ chưa?

Cứ gọi tôi là Ahab.

Tôi hiểu là ta có 90 ngày.

Đặt mục tiêu là 60 đi.

Anh ta vừa cắt mất một tháng.

Ở Mercury, tôi từng viết cho anh trong năm ngày.

Thế này nhàn quá.

Là 60 ngày, rồi ta có thể mạn đàm.

Chẳng gì hơn mạn đàm tử tế.

Anh cắt bớt 30 ngày để phòng pháp lý RKO duyệt à?

Tôi tưởng tôi bảo anh rồi. Tôi lo bản cuối, tôi sẽ chốt hết.

Hãng không lưu ý gì đâu.

Ta đâu trách ai được ngoài chính ta.

Là 60 ngày và mạn đàm.

- Sẵn sàng rồi. - Tôi phải đi.

Đang quay thử Giữa lòng tăm tối.

Cứ đỏng đảnh đi, Joe Conrad nhỏ.

Ai hỏi thì bảo là anh đang thích nghi.

Anh không biết cái ống cống cháy nắng này đâu.

Xì hơi ở ngã tư Hollywood và Vine

là nhà sản xuất ở Santa Monica báo cống vỡ liền.

Không, tôi chưa biết chốn Pittsburgh đó.

Tôi nỗ lực với anh về tinh thần. Mà chưa nghe tiếng đánh máy.

Không có lưu ý gì.

Và rồi anh ta bước sang tuổi 24.

Bị mắc kẹt.

NỘI CẢNH - NHÀ MANKIEWICZ BAN ĐÊM - VÀI TUẦN TRƯỚC

Để em cởi quần áo cho nào.

Họ cho anh thôi việc

cứ như thể anh đã đạt đến sự cân bằng hoàn hảo rồi ấy.

Anh sẽ không làm với nửa số nhà sản xuất ngoài kia

còn nửa kia sẽ không làm việc với anh.

Gì đây, phiếu đua ngựa à?

Ta mà ngừng đọc thì ta ngừng học.

Đứng yên nào.

Nằm xuống.

Cho anh điếu thuốc đi mà.

Giờ mà anh thở gần diêm là thành đuốc sống luôn đó.

Đến cả tên con chó cũng dở ẹc.

Nghe giống thằng bé giúp việc người Nhật.

Nhớ lời anh nhé, Sara.

Phù thủy xứ Oz sẽ nhấn chìm hãng phim đó.

Ngủ, mai anh còn lái xe đi New York.

Nhớ hồi em còn hay đi tàu từ tuốt tận miền Đông chứ?

Anh còn lẻn lên tàu ở Albuquerque,

trần truồng trèo vào khoang của em.

Em cũng nhớ hồi đi trăng mật ở Berlin

với gái gọi lượn quanh suốt đêm

vì ông chồng quyến rũ thiếu tiền thuê khách sạn tử tế.

- Bao giờ cho đến ngày xưa? - Ừ.

Mấy đêm đó cũng không tệ.

Schnutz à?

Lần cuối nhé, gì thế?

Giờ là năm nào nhỉ?

Herman…

Đến giờ lẽ ra anh phải nên việc gì đó.

- Hermie… - Cho con một tín hiệu đi, Chúa ơi.

Con như đầy tớ Moses của ngài,

dù con sẽ không nhận công rẻ mạt vậy.

Ngủ đi nào, cái đồ hâm này.

- Schnutz à? - Sao?

Sao em chịu được anh?

Em không biết.

Bụi cây ở sân trước,

nếu tối nay nó bắt lửa,

em sẽ báo anh chứ?

Anh thạo mọi lĩnh vực.

Thơ năm chữ iambic, câu chữ của các nhà thơ vĩ đại.

Cách cô ấy ký thì sao? "Luôn vậy, Ethel".

Anh đọ nổi không? Không ký mỗi chữ Ethel. "Luôn vậy, Ethel".

Tommy, trời chưa tối mà ta mà thấy nền văn minh,

tôi mong sẽ leo khỏi xe, nốc một ly martini lạnh.

Phải có ý thì cô ấy mới ghi "luôn vậy".

Nếu chỉ định ký Ethel thì cô ấy chỉ ghi "Ethel".

- Đồng ý chứ? - Nhìn đường, Tommy.

Tôi biết mà.

Anh đọc đi, để hiểu ý tôi.

Cô ấy yêu tôi, anh nghĩ thế không?

Mank à?

Orson Welles đây.

Tất nhiên rồi.

Tôi nghĩ đã đến lúc ta nói chuyện.

Tôi dỏng tai lắng nghe đây.

Từng là lâu đài trên đồi,

giờ chỉ là ký ức về dĩ vãng.

Một mình trong cung điện hoan lạc dở dang,

vốn đang tàn lụi của mình,

xa cách, hiếm khi được ghé thăm,

chẳng hề được chụp ảnh,

ta thấy một ông già mặc áo choàng,

phì phèo tẩu thuốc,

ngồi một mình cạnh bể bơi của ông ta…

các trang giấy bỏ đi vương vãi dưới chân.

Người tường thuật:

"Một hoàng đế của giới báo giấy

tiếp tục chèo lái đế chế đang lụi tàn của ông,

nỗ lực trong vô vọng như từng làm trong quá khứ

hòng thay đổi số phận của quốc gia

đã từ lâu không lắng nghe ông nữa…"

Không. "Đã không tin tưởng ông nữa".

Ta nhìn xuyên qua cây cối

khi một phụ tá đẩy ông già ngồi xe lăn này

đi qua những bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng.

Người tường thuật: "Ở đó, tháng trước,

như quy luật tất yếu, cái chết đến với…"

Uống ngụm trà đã nhỉ, cô A.

Tôi biết đó là ai.

Hay… chuyện đó ám chỉ ai.

Sao cô lại nghĩ là ám chỉ ai đó?

Ôi, thôi nào.

Ai nói tiếng Anh cũng sẽ nhận ra ông ấy.

Chính là câu ông ấy sẽ nói.

- Ông có biết người đó không? - Có thể.

Từng biết.

- Ông viết cho báo của ông ấy à? - May là không.

Tôi gặp ông ấy từ khi ông ấy rót tiền cho bạn gái đóng phim.

Biết Marion Davies ư?

- Tôi không biết thì ai biết. - Thật ư?

Cô ấy thế nào?

Tại sao khi chọc phải cô nữ sinh người Anh chỉn chu, nghiêm túc,

ta lại gặp một tâm hồn cuồng điện ảnh

quên sạch những gì cô ấy đã học về Trận Hastings?

Ở Hastings.

Ngày 14 tháng Mười năm 1066, 10 độ C.

NGOẠI CẢNH - HÃNG PARAMOUNT BAN NGÀY - 1930 (HỒI TƯỞNG)

CHARLIE - ĐẾN NGAY CÓ THỂ KIẾM HÀNG TRIỆU

VÀ ĐỐI THỦ TOÀN LŨ NGỐC - MANK

Mank à?

Có người nói Mankiewicz ở đây.

Đúng. Tôi là cậu em đầy triển vọng, Joe.

Không biết Herman có em trai.

Làm gì có ai biết.

Tôi đoán nhé.

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left