Le prime 200 righe.
Chúc mừng sinh nhật, Hopey.
Ngày 4 Tháng 6 Năm 1992
Tuyệt. Hay lắm. Lần nữa nào.
CHÚC MỪNG SINH NHẬT HOPEY
Nhảy lộn vòng đi nào.
Đây này!
- Trèo tường đi. - Gần được rồi.
Nhìn này, con bé đang trồng cây chuối. Nào!
Đúng rồi, lộn hết đi nào!
- Ồ! Đến đây nào. Thưởng cho cái ôm. - Ôm bố.
Cứ như vậy. Được rồi. Nhảy xoạc chân lại đi.
Mùng 3 tháng 9 năm 1995
Tốt. Tốt! Tốt hơn rất nhiều. Nhà vô địch tương lai.
12/06/1996
Đây là lúc quan trọng. Việc quan trọng là khi xuống. Con sẵn sàng chưa?
Không, không. Tốt.
- Con là nhà vô địch. - Đúng thế, là nhà vô địch. Thử lại đi.
23/04/2003
Ngón chân thẳng. Cằm cao. Chặt vào.
Cho cô thấy em xinh đẹp và tài năng thế nào nào.
Có phải đang lộ ngực không? Không ngực gì hết!
Ồ!
- Vì huy chương vàng ở Rome! - Vàng ở Rome!
Mỹ! Mỹ! Mỹ!
ROME năm 2004
Tôi luôn kinh ngạc mỗi khi tôi nhìn Hope Ann Greggory biểu diễn.
Kênh Mỹ 3 TRỰC TIẾP HOPE ANN GREGGORY
Vào tuổi 17, cô ấy là hình ảnh thu nhỏ của sức mạnh và duyên dáng.
Huấn luyện viên Pavleck nói cô là người chăm chỉ nhất đội.
Chết tiệt!
Đây có thể là chấn thương kết thúc sự nghiệp.
Tập trung.
VÀI PHÚT TRƯỚC NGƯỜI NGA ĐÃ GIÀNH ĐƯỢC HCĐ KHI GREGGORY NHẢY XONG
- Cháu không muốn nó. Cháu không muốn. - Con bé nói không.
Không xe lăn. Cô ấy muốn tự đi bằng chính sức mình.
HOPE ANN GREGGORY TUỔI:17 QUÊ NHÀ: AMHERST, OHIO-MỸ
Đợi đã. Chờ chút, Dominique. Tôi đang nghe là,
Greggory sẽ cố thử bài thanh lệch.
- Điều này thật truyền cảm hứng. - Đúng thế.
Điều này, thưa quý ông quý bà, thật đáng kinh ngạc.
Em là ngôi sao. Em sẽ làm cô thật tự hào.
Hàng ngàn tiếng tập luyện cùng nhau tại phòng gym nhỏ ở Amherst, Ohio.
Đây là khoảnh khắc của họ.
Đây là sự kiện lớn nhất của thiên thần Amherst,
và cô ấy sẽ cần 9,7 hoặc cao hơn để lấy huân chương
từ người Nga.
Cô ấy cần làm được bài Jaeger. Gần hoàn hảo,
gần hoàn hảo. Trồng chuối tuyệt đẹp.
Giờ cô ấy đang chuẩn bị tiếp đất.
Đây là bước khó khăn cho cô.
Cô ấy cần đáp xuống được.
Tôi không dám nhìn nữa.
Đây rồi. Xoay đủ vòng.
- Trên một chân! - Bạn có tin vào điều kì diệu?
Giờ bạn tin. Thiên thần Amherst đã tiếp đất thành công.
Hopey! Con muốn ăn trưa với gì?
Phô mai nướng và cà chua! Không viền!
- P 9,8! - Ồ.
Cô ấy đã làm được điều không thể! Điều này thật kì diệu, Dominique!
Trời ơi, cô ấy không bao giờ có thể...
Thưa quý ông và quý bà, hãy đứng lên
cho quốc ca Trung Quốc.
Hopey?
Hopey. Phô mai nướng của con được rồi.
Hả? Không, con nói là con muốn Hăm-bơ-gơ Helper!
Bố nghe phô mai nướng ở chỗ quái nào thế? Thôi bỏ đi bố.
Con sẽ đi Sbarro.
SBARRO ĐỒ ĂN Ý TƯƠI MỚI
Nước Mountain Dew cỡ lớn.
- Ăn kiêng? - Tôi có nói ăn kiêng đâu.
Xin lỗi. Hầu hết con gái gọi đồ ăn kiêng.
Được rồi. Vậy là...
- Chín đô la 30 xu. - Ồ không.
Ồ, không, không, không. Cô bé được miễn phí.
- Cậu không biết đây là ai à? - Ông nói cho cậu ta đi, Tony.
- Nhìn lên tường đi con trai. - Ừ. Nhìn lên tường đi con trai.
Ồ, trước đây cô gầy hơn.
Này Hope.
Cầm lấy.
Được.
CHUYÊN GIA AN ỦI
- Có gì mới ở đằng sau không? - Ừ, có.
Nó mạnh lắm đấy. Hắn nói nó là cấp chính phủ.
Tôi không biết thế có nghĩa là chính phủ trồng,
hay là họ chỉ đánh giá nó.
Thôi dừng ngay.
Đừng nói chuyện về chính trị. Đần độn lắm. Anh sẽ mất hết khách đấy.
Nhưng cô có trả tôi tiền đâu.
Này John.
VUI VẺ
- Ghế lại hỏng à Davey? - Ừ.
Đây. Mang nó đi sửa đi.
Cám ơn Hope.
CHÀO MỪNG ĐẾN AMHERST, OHIO NHÀ CỦA HOPE ANN GREGGORY
ĐẶT TRƯỚC CHO HOPE ANN GREGGORY
Ồ, tôi thích mấy đôi giày chạy mới, chúng rất hay.
Phải. Họ gửi cho tôi rất nhiều để quảng cáo.
Lúc nào đấy tôi sẽ phải bảo họ cuốn xéo đi.
Tôi biết là cô nghe nhiều rồi, nhưng cô có một cuộc đời thật tuyệt.
Chào Doris!
Ôi trời ơi. Ôi trời ơi. Hi vọng là Hope Ann Greggory ở đây.
Đùa tôi hả.
Maggie Townsend dễ thương nhỉ?
Cô ấy đến đây suốt với huấn luyện viên Pavleck cũ của cháu.
Trời ơi! Hope Ann Greggory,
tôi đã cầu nguyện là ta sẽ gặp được nhau. Tôi là Maggie.
Hope, đây là Maggie. Tôi ngạc nhiên là hai người chưa gặp nhau đấy.
Maggie khiến tôi nhớ đến cô hồi còn trẻ.
Này Hope.
- Chào. - Là tôi, Ben đây.
Ben Lawfort. Bố tôi là đồng sở hữu phòng tập với huấn luyện viên P.
Twitchy.
Phải. Không ai còn gọi tôi như thế nữa.
Thật sự thì cậu là người duy nhất làm thế.
Nhưng này, tôi đã trở lại thị trấn.
- Cuối cùng đã tốt nghiệp. - Trông cậu thật khác.
- Ồ, vậy sao? - Nhưng nó vẫn ở đây, nên giờ tôi thấy nó.
Phải, dù sao thì, tôi đang giúp huấn luyện viên P cùng với Maggie ở đây.
Huấn luyện viên nói rằng cô ấy đang cố gắng tìm cậu. Tôi không biết nếu...
- Có phải cậu nói cậu đã tốt nghiệp? - Đúng vậy.
Không phải cậu 12 tuổi à?
Không. Đã từng 12, ừ khi tôi 12.
Tôi 12 tuổi khi cậu thắng giải vô địch thế giới đầu tiên,
vậy nên, có thể đó là thứ cậu...
Không thú vị sao? Maggie đã lọt vào trong top năm,
- của giải Vô địch thế giới. - Tôi đã nghe rồi.
Em đã thắng tuyệt đối.
Chị Greggory, nếu ta có thể trao đổi số điện thoại hay gì đó
và ta có thể nhắn tin hoặc Facetime hoặc...
Tôi không biết.
NÓI KHÔNG - CHÌA KHÓA NUÔI DẠY NÊN NHỮNG NGƯỜI LỚN TRÁCH NHIỆM
Hope? Ta nói chuyện được không?
Hả?
Con có nhớ khi con làm cái này cho ta vào ngày đầu tiên ở lớp nghệ thuật?
Đó là ngày tuyệt nhất đời ta.
Nên ta bắt đầu bằng sự quả quyết tích cực đó.
Phải. Đó là ý tưởng nhàm chán về dự án nghệ thuật Ngày của Bố.
Bố hồi tưởng về trường học tại nhà xong chưa?
- Là "nhớ lại", con yêu. - Đó là thứ con nói.
- Nhưng dùng từ tốt đấy. Lại ngồi đi. - Đang đứng, đi, cái gì cơ?
Người giám sát của bố có vài lời phàn nàn
rằng những mẩu thư lại biến mất.
Bố bớt phiền đi.
Con yêu, bố biết con đã lại trộm thư từ xe của bố.
Thật là lố bịch.
Bố tìm thấy thứ này trong túi thư.
- Có thể xe tải của bố có chuột. - Bố không nghĩ thế.
Hopey, con đã hứa sẽ có một công việc.
Con đang tìm kiếm. Bố nghĩ con ở đâu cả ngày vậy?
Bố đã tới chỗ huấn luyện viên P ở chợ.
Cô ấy thực sự muốn mọi người bỏ lại quá khứ sau lưng.
Cô ấy nói rằng có thể dùng người như con.
Bố nói chợ là có ý gì?
- Cửa hàng tạp hoá. - Cứ nói thế đi. Có phải kẻ du hành đâu.
Con có nghĩ tiếp về việc làm việc tại phòng thể dục không?
Không phải huấn luyện viên, là ngôi sao! Con đã ở trên Nhảy cùng ngôi sao!
Nó không được gọi là Nhảy cùng Huấn luyện viên!
Khi vận động viên bị thương, họ cần có kế hoạch khác.
Con không cần kế hoạch khác. Bố và huấn luyện viên P không nghe. Con đã hồi phục.
Không hẳn thế.
MỸ
Bố không lo lắng về "chính xác" thế nào khi bố
đẩy con đi kiếm huy chương khác.
Bố phải nói xin lỗi bao nhiêu lần nữa? Bố đã sai.
- Chúng ta đều sai. - Tệ hơn khi người lớn sai.
- Đúng đấy. - Và con có thể nhắc bố
rằng sự tuyệt vời của con đã trả tiền cho toàn bộ ngôi nhà này,
- Số tiền đó hết lâu rồi. - thuyền máy,
- lò vi sóng Ronco Rotisserie... - Ta phụ thuộc vào tiền lương của bố
những ngày này và sáu tháng nữa, tất cả những gì ta có là lương hưu của bố.
Con biết, con biết. Thật nhàm chán!
Không, không, nghe bố này. Nó còn ít hơn một nửa số bố kiếm được bây giờ.
Không đủ để giúp cả hai ta và lối sống của con.
- Con không có lối sống nào. - Đó là nếu thậm chí bố kiếm được
khoản lương hưu mà bố đã làm việc hơn 30 năm để có được
vì con gái bố đặt chúng vào nguy cơ
bị lấy cắp bởi bưu điện Hoa Kỳ!
- Con chỉ mượn thôi. Đó không phải tội. - Đó là tội cấp liên bang!
- Bố sẽ không chịu đựng! - Bố...
Không, không, đủ rồi!
Bố không biết lớn lên mà thiếu mẹ thì như thế nào đâu.
Thật khó với một đứa con gái mồ côi mẹ, thưa Bố.
Bố biết, con yêu.
Không có đứa trẻ sáu tháng nào nên đối mặt với mất mát như thế.
Năm tháng rưỡi.
Chúng ta chưa xong đâu. Ta đang thiết lập ranh giới. Không tiền tiêu vặt.
Bố điên rồi! Sao bố lại điên rồi?
Hope Annabelle, bớt nghiêm trọng đi, được không?
Bố cắt tiền tiên vặt và muốn con dừng trộm tiền!
- Bố là loại quái vật bệnh hoạn nào thế? - Đừng có gọi bố là quái vật.
Bố chỉ cho con 500 đô một tuần, nên con buộc phải ăn trộm!
Nếu bố cắt tiền tiêu vặt, con sẽ phải thổi kèn
trong phòng tắm thu phí để kiếm tiền!
Điều bố muốn chứ gì? Bố muốn con thổi mấy cái kèn bẩn thỉu
trong toa lét rẻ tiền à?
Nhìn này, bố không bao giờ nói mấy cái kèn bẩn là giải pháp ở đây.
Sao con cần tất cả số tiền này nếu bố đang trả cho cái mái trên đầu con?
- Xăng của con, xe của con... - Quá sức chịu đựng của con rồi!
Con cần sự riêng tư.
Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.