Le prime 200 righe.
Trong Những Tập Trước...
Thám tử Vance kiếm chuyện...
Cô có thấy người đàn ông này?
Nhưng Ben tới giải cứu.
- Thật khó mà xây cái gì khi còn cái xác ở đó.
Tôi sẽ lo chuyện đó.
Và Mike tống khứ cái xác.
Nhưng rất nhiều bí mật lần lượt lộ ra...
- Xong phim rồi.. - Cô không nghĩ là cô cũng hơi quá đáng tí à?
Tôi không nghĩ cổ qua đáng đâu.
Và Susan thể hiện sự tức giận của mình theo cách duy nhất mà cô ấy biết.
Không có gì thanh bình hơn
là âm thanh của Wisteria lane vào buổi tối.
Đó là tiếng rì rầm trên ti-vi của nhà hàng xóm...
tiếng vo vo của cây đèn đường...
hay bài ca của những chú chim đêm...
Wisteria lane thật thanh bình
nên ngay cả những xáo trộn nhỏ nhất...
có thể cũng rất đáng báo động.
9-1-1.
Có kẻ đột nhập vào nhà tôi.
Địa chỉ là 4355 Wisteria lane. Làm ơn nhanh lên.
Ôi Chúa ơi.
Chuck.
Chào, Bree.
Anh làm gì ở đây?
Tôi có thể đã bắn anh rồi.
Tôi nghe cuộc gọi của cô, trên radio.
Khi tôi tới đây, cửa đã mở sẵn, nên...
Tôi phải đi nhìn chung quanh xem thế nào.
Cô có phiền không khi cất súng đi
trong khi tôi làm việc chứ.
Vậy nói lại xem cô đã nghe gì.
Ờ, một tiếng động lớn và rồi tiếng bước chân,
như, ừm, như có ai đó bẻ khoá tìm đường vào vậy.
Cô có chắc là cô không
vô tình để cửa mở chứ?
Rõ ràng là tôi đã khoá nó rồi.
Chà, tôi không biết phải nói gì hết
Có lẽ chỉ là gã lang thang nào đó cố kiếm vài đô thôi,
và cô làm hắn sợ bỏ đ rồi.
- Đâu có nhiều gã lang thang ở quanh đây.
Trừ cái gã mà chúng ta đã thấy
ngay trước mặt mình vài tháng trước.
Cái gã mà đang được thông báo là mất tích ấy?
- Tôi bảo rồi, tôi không có nhớ gì về chuyện đó hết.
- Và cô khẳng định là cô đã khoá cửa
trước khi đi ngủ tối qua.
Hài nhở, cái điều ta nhớ
và cái thứ mà ta quên.
Anh đang thẩm vấn tôi đấy à?
Đâu, làm gì có.
Cô là nạn nhân mà.
Vậy sao anh lại nói như thế?
- Vì những chuyện xảy ra ở đây khá rõ ràng với tôi.
Ai đó muốn gởi cô một thông điệp.
Loại thông điệp gì?
- Có lẽ họ nghĩ cô đang giấu diếm gì đó.
Có lẹ họ đang cố đe doạ cô,
hi vọng cô sơ suất.
Hay có lẽ họ chỉ không muốn cô
thấy an toàn trong chính nhà của mình.
Phải, không có gì thanh bình hơn
là buổi tối ở Wisteria lane.
Nhưng đừng để mất ngủ vì điều này Bree.
Tôi sẽ để mắt đến cô.
Cho tới khi có ai đó đến...
và náo động sự thanh bình đó.
Trong cái thế giới đầy căng thẳng này,
Tấc cả chúng ta đều có thể được tha thứ cho những phút giây yếu lòng.
Vài người trong chúng ta bị lôi kéo bởi những thứ ngọt ngào...
người nọ, bởi một khuôn mặt buồn bã.
Và người kia, bị cuốn hút bởi một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời.
Nhưng Gabrielle Solis đã khám phá ra
là có những phút yếu lòng...
"Hàng" của cô à?
Khó mà tha thứ được.
Còn tuỳ. Lại nốc hả?
- Có ai tỉnh táo mà nôn thốc nôn tháo trong xe?
Tôi xin lỗi nha.
Đây, 20 đô tiền xe
và 20 đô nữa cho cái bọc ghế của ông.
Cái này sẽ làm anh thấy khá hơn.
Mùi giống sốt cay thế.
- Ừ, cách chữa tình trạng khó ở sau khi uống rượu của người Mê-xi-cô đấy.
Đó là điều duy nhất em thừa hưởng từ gia đình mình
mà thực sự có giá trị.
- Anh thực sự xin lỗi em về mấy cái chuyện này.
Anh cứ tưởng sẽ khá hơn sau khi Ben làm cái việc đó, nhưng...
vẫn vậy.
Có lẽ mình cần đưa anh
đi cai hay gì đó.
Anh không phải thằng nghiện, Gaby.
Chỉ khi anh bị căng thẳng, anh mới làm vậy.
- Thật á? Anh bị căng thẳng trong buổi chơi gôn sáng nay ư?
Công việc mà,
và luôn luôn phải nhậu khi làm việc.
Tụi anh chơi gôn với khách hàng... uống bia.
Dồn sức kí hợp đồng... nốc rượu.
Khi mà kí xong... cụng sâm-panh.
- Vậy thì có lẽ anh nên rút bớt thời gian cho công việc đi.
Đừng uống nữa. Giữ cho mình tỉnh táo.
- Anh là C.E.O. Nếu mà anh làm thế, cả cái công ty sụp đổ mất.
- Còn nếu anh không làm, thì anh sẽ sụp đổ.
Có lẽ em đúng.
Nhưng hôm nay không được. Anh có bảng lương phải kí.
- Nhưng anh đang thế này cơ mà. Không có đi đâu hết trơn á.
Em sẽ đến đó và kí dùm cho anh.
Em đâu thể kí tên anh được.
- Ôi thôi đi anh, em giả chữ kí anh suốt đấy.
Chứ anh nghĩ làm sao mà em rớ được cái thẻ bạch kim chứ?
Trời, tình trạng anh giờ chắc tồi lắm.
Thậm chí không có đủ sức mà nổi điên nữa.
- Chà, nếu mà em may, thì lời nói gió bay nghen anh.
Tôi chắc là vài người trong các bạn
thấy là tôi đã quá khó khăn trong vài tuần qua.
- Tôi đại diện cho tất cả tụi tôi khi mà tôi nói "Tất cả tụi tôi."
- Nhưng sau ngày hôm nay, bạn sẽ khao khát lời nhiếc móc của tôi
như là sữa mẹ vậy.
Hãy chào mừng vị khách đặc biệt, người bán tranh của tôi
và cũng là người chủ của phòng triển lãm Bergman...
Felix Bergman.
Tôi ngửi thấy đầy mùi sợ hãi và tầm thường.
Ôi trời ạ.
Ổng trông như Andre bị quẳng vào máy sấy quá lâu vậy.
Felix đã đồng ý đến xem xét tác phẩm của các bạn,
và cho những nhận xét trung thực nhất.
Và dạy cho các bạn thế nào là kinh doanh nghệ thuật.
Thế..cậu gọi mấy cái mảnh này là chi?
"Sự tán dương phụ nữ khoả thân."
Đây chính là lí do tôi không ngủ với phụ nữ.
Nhìn thật gớm guốc.
Chà, thực ra nó không theo nghĩa đen...
Tâm trí tôi trôi đi, mí mắt tôi sụp xuống, và...
Chào thân ái.
Nhà phê bình gì ổng. Chả như một quả banh hận đời.
Ôi trời ơi.
- Không có hồ sơ tác phẩm của sinh viên nghệ thuật nào hoàn thành
mà thiếu ba cái mớ hình vuông và hình tròn va chạm nhau nhỉ,
hay tôi nên gọi là sự mất nhân tính đối với nghệ thuật.
- Amy là một trong nhưng sinh viên đầy hứa hẹn của tôi.
Tôi thấy trong tác phẩm của cổ sự táo bạo, sự thách thức, và sự sáng chói.
Anh "quất" cô ta rồi, đúng không?
- Dù thế nào, tôi cũng nghĩ là vẫn có chỗ dành cho tác phẩm của cổ.
Tôi nghĩ có lẽ anh đúng đó.
Tìm thấy rồi nha.
Thế...cô có gì cho tôi nào?
- Cùng một điều mà ông cho chúng tôi... sư khinh miệt.
- Cái gì cơ? - Chúng tôi hiểu mà.
Ông là một kẻ xấu mà không biết phấn đấu, đã vậy còn hận đời.
Đoán thử cái đi? Tôi không chơi trò của ông đâu. - Susan...
- Không. Tôi sẽ không để tâm huyết của mình bị sỉ vả,
chỉ vì mẹ ông không cho ông bú đâu.
Đi chơi trò đó với người khác dùm.
- Nếu cô muốn trở thành một hoạ sĩ chuyên nghiệp.
Cô cần phải mặt dạn mày dầy chứ.
Cô vẽ cái này à?
Dạ vâng, "em" vẽ, và "em" không có hứng nghe
là "anh zai" nghĩ gì vế nó đâu nghen.
- Chán quá vậy vì tôi nghĩ cái này thực sự xuất chúng.
- Thật ư? - Thật á?
Thật độc đáo.
Bóng tối, máu chảy. Nó đang kể một câu chuyện.
Tôi hoàn toàn bị cuốn hút.
Chúc mừng anh đó, Andre.
Tôi tin là anh có đúng người rồi đấy.
Ừ, tôi cũng nghĩ rằng cô ấy sẽ hứa hẹn.
Cố ấy sẽ trở nên hữu dụng vào một ngày nào đó.
Ngày nào đó?
Cô gái này có tài đấy.
Thực ra, cô ấy nhắc tôi nhớ về anh... lúc còn trẻ.
Ái chà chà..
cái phần mặt dầy mà ông vừa nói ở đâu rồi nhỉ?
Và về văn phòng, Franklin muốn nó theo kiểu miền Tây Nam.
Cô biết đó, thảm da đỏ, ớt đỏ,
ghế làm từ sừng.
Miền Tây Nam. Thích quá ha.
Trở lại với cái phong cách mà đã qua thời từ rất lâu.
- Chúng tôi rất nóng lòng được làm việc với cô, Cindy.
- Phải. Tất cả những gì chúng tôi cần là $5,000 tiền cọc,
rồi chúng tôi sẽ cưỡi xe, la cà vô thị trấn,
và kiếm ngay cái bàn bánh xe ngựa ấy về.
Hôm nay là ngày bao nhiêu nhỉ?
Ngày 13.
13 ư? Không thể.
Ừ, thì sao?
Là ngày kỷ niệm đám cưới của tôi. 22 năm rồi.
- Chúc mừng cô. 22 năm. Nó gọi là gì nhỉ... đồng? hay thau?
Torng trường hợp của tôi, là ly thân.
- Tôi xin lỗi. Tôi thấy cái nhẫn, tôi cứ tưởng...
Vâng, tôi vẫn đeo nó,
dù chúng tôi giờ như chỉ mành treo chuông thôi. - Tội cô quá.
- Vâng, tất cả chúng ta đều bị tàn phá. Cô có lấy bút không nè?
- Tôi vẫn còn nhớ điều mà mẹ tôi nói
trong ngày cưới.
Đám cưới vào ngày 13 thì xui quá trời đất,
và sau 21 năm, Tom và tôi nhìn lại
và cười là bà đã sai lầm thế nào.
Cho đến năm nay.
Vâng, ghi là hãng thiết kế Perry-Scavo.
No comments yet. Be the first to leave one.