Le prime 200 righe.
Steven, anh đã làm gì rồi?
Tôi không biết giải thích mọi chuyện như nào cả.
- Anh là gì? -Tôi phụng sự Khonshu. Tôi là Thế thần của ông ta.
Ta bảo vệ những người yếu thế và thực thi công lý của Khonshu.
Việc Khonshu làm là quá muộn rồi.
Ammit sẽ thắp sáng con đường dẫn đến cái thiện bằng cách xóa bỏ sự lựa chọn cái ác.
Ta thấy Ammit rồi.
Cái đám người tàn ác lấp đầy thế giới này bằng những tội lỗi ấy,
chúng đáng phải đối mặt với sự phán xét của nàng.
Các vị thần khác? Còn họ thì sao?
Họ định cứ để ai đó thả Ammit ra à?
Ra hiệu cho các vị thần gặp mặt là mạo hiểm với cơn thịnh nộ của họ.
Ammit được chôn cất rất bí mật. Vị trí đó bị ẩn khỏi cả các vị thần.
- Nhưng ai đó chắc phải biết chút ít chứ. - Có một thôi. Một thiền sư tên Senfu.
Tìm được quan tài của Senfu rồi anh sẽ tìm thấy ngôi mộ kia.
Đó là một chiếc bản đồ, có gì đó rất to lớn đấy.
Vậy nếu ta không biết chính xác bầu trời trông như thế nào vào ngày đó,
thì coi như công cốc rồi.
Khi các vị thần giam cầm ta, hãy nhờ Marc giải thoát cho ta.
Marc? Tôi muốn ông nhớ một điều.
Sự dày vò của ông đã rèn giũa tôi. Tôi nợ ông vì chiến thắng này.
Steven. Tỉnh lại đi. Nào. Tỉnh lại đi!
Tôi thấy có ai đó chạy đi kìa!
Xem chỗ cái xe tải đi.
Hình như hắn chết rồi.
Quay xe! Quay xe!
Sao hả?
Ta không thể chậm trễ thêm được đâu. Harrow chắc đã quay trở lại ngôi mộ rồi.
Này, nếu hắn làm vậy, thì ta sẽ cần Marc nhỉ?
Chuẩn luôn. Thấy chưa, cô ấy biết đó.
-Không. - Không á?
Không. Thật ra là, bọn tôi đã thỏa thuận rồi, Marc với tôi ấy,
rằng khi xong việc với Khonshu, anh ấy sẽ biến mất mãi luôn.
Nhưng thỏa thuận đó không liên quan đến việc anh hại chết Layla và hai ta phải không nào?
- Không có được đâu. - Hai người đã thỏa thuận hả?
Rằng anh ấy sẽ cứ thế biến mất khỏi cuộc đời tôi à?
Và anh không nghĩ rằng có lẽ tôi nên được biết về điều đó hả?
Ầu.
Cơ mà, chẳng phải anh ấy đã biến mất khỏi cuộc đời cô rồi sao?
Ừ. Ý tôi là, sao cũng được. Mà anh ta có mỗi cái bộ đồ ấy là ngon thôi đúng không?
Giờ thì chả còn gì nữa rồi.
Steven, cho tôi nắm quyền đi. Thế này là nhiệm vụ cảm tử đó.
Mà tôi hiểu anh ấy mà. Anh ấy chỉ muốn làm mọi thứ một mình thôi.
Không có chuyện đó đâu. Ta sẽ không làm vậy nữa.
Đúng rồi đó. Chỉ cô và tôi trên con đường rộng mở này thôi.
- Ta sẽ đi bộ từ đây. - Được rồi.
Đây rồi. Đi tiếp thôi.
Có vẻ như chúng đã ở bên trong rồi.
Ta sẽ cần tìm một cách khác để đến chỗ Ammit trước chúng.
Chào nha.
Xem có đồ thiết yếu nào không đi.
- Trông anh như đang sợ ấy. - Đâu có.
Mà anh nên thấy sợ đi.
Không còn Khonshu, không còn bộ đồ nào, không khả năng hồi phục, không sức mạnh.
Ờ tôi tưởng là anh cũng biến luôn cơ. Anh nói vậy mà nhỉ?
Tôi đúng là một thằng đần khi tin vào mấy câu từ cái mõm của anh.
Này, tôi ước gì mình có thể biến mất thật ấy. Tôi thề.
Mà xui quá, tôi vẫn ở đây.
Nếu anh quyết chơi tới bến thì anh phải thật lanh lợi, ít nhất là vì Layla.
Tôi cũng từng gặp mấy tình huống như thế này trước đây rồi.
Thì tôi cũng vậy thôi. Cùng một thân thể cơ mà nhỉ?
Kiểu một chỗ nào đó bên trong. Khỏe lên rồi lại yếu đi, kiểu vậy.
Tôi cũng không chắc là nó như thế. Nhưng mà cứ...
- Sao cũng được. - Tôi ở đây mà.
- Anh không đơn độc đâu. - Tôi biết vậy mà.
Tôi thừa biết tôi không chỉ có một mình. Tôi còn có Layla mà.
- Có cô ấy giúp tôi rồi. - Anh đang yêu hả?
Anh yêu vợ tôi không đấy?
Tôi đánh giá cao sự quan tâm của anh đó. Thật đấy. Cơ mà giờ thì bọn tôi tự lo được.
Tôi thề với anh đó Steven. Tôi thề...
Nếu tôi cần công thức pha đồ uống đi gym hay thứ gì đó, thì tôi sẽ gọi anh lên.
Tôi sẽ ném cả hai ta xuống vách đá đấy!
Nói thật thì tôi thấy như kiểu tôi đã đợi khoảnh khắc này cả đời rồi.
Ý tôi là cuộc phiêu lưu ấy.
- Tôi biết mà. Ta đều muốn những gì ta chưa từng có. - Ừ.
Anh có mùi giống anh ấy đấy.
- Ý tôi là, tại sao không nhỉ? - Ừa.
Marc đang cố bảo vệ cô khỏi Khonshu.
- Gì cơ? - Đó là lý do vì sao anh ấy cứ tránh mặt cô.
Anh ấy nghĩ rằng Khonshu muốn cô trở thành Thế thần của ông ta, và anh ấy sẽ không để điều đó xảy ra.
Tôi xin lỗi. Tôi chỉ thấy như cô nên biết điều đó.
Xin lỗi.
Sao giờ anh lại nói vậy với tôi?
Tôi không biết. Tôi chỉ nghĩ rằng cô đáng được biết.
Cơ mà anh ấy cũng không có quyền tự quyết định vậy.
Tôi không cần được bảo vệ. Điều tôi cần là sự trung thực.
- Ừ. Tôi hiểu điều đó mà. - Anh có cái đó nhiều hơn đúng không?
Gì hả? Sự trung thực á?
Ừ. Là luôn nói thật ấy.
Ừ.
- Em đi xuống trước nhé. - Được thôi. Ừ. Tuyệt.
- Trước khi em buộc chặt dây. - Cảm ơn em. Mà đó là như nào cơ?
Em vẫn không biết khi nào anh đang nói đùa hay không đó.
Được rồi.
Ôi mẹ nó.
- Anh ổn chứ? - Ổn lắm luôn. Ừ.
Được rồi.
- Xong rồi đây. - Ước gì em không nhìn thấy cảnh đó.
Cảm ơn em...
Ôi trông cưng kìa.
À thì... Tuyệt đẹp, phải không? Chúng kiểu như...
- Đã đứng gác hàng thế kỷ vậy. - Nhỉ? Nghe này, anh thậm chí không thể...
Kiểu, nếu chúng sống lại ngay bây giờ
rồi đưa câu đố cho anh trước khi đi qua thì anh phát cuồng lên luôn.
Có mà ẻ ra quần luôn ấy, cơ mà vẫn thích.
Cái này là cái gì vậy?
- Em vẽ lên à? - Gì cơ?
À. Ừ. Dành cho bố em đấy. Ông ấy sẽ thích ở đây lắm.
Ồ vậy à? Kiểu cuồng lịch sử hả?
Tệ hơn nhiều. Nhà khảo cổ học đi làm nhiệm vụ.
Ngầu đấy.
Ông coi như đây là một giấc mơ đáng để được hi sinh. Và ông làm vậy rồi đó.
Ừm...
Anh rất tiếc.
- Ừ. Không, ổn mà, thật đó. - Ừa.
Ổn mà. Không sao.
Anh cá rằng ông ấy đang cười toa toét trên kia,
khi thấy em đứng ngay nơi này.
Ừ. Em cũng nghĩ vậy.
Nghĩ vậy cũng hay đó nhỉ?
Cùng nhau tìm hiểu nhé?
Ừ. Cùng nhau làm thôi.
Lạ thật.
- Đây là một mê cung. - Là một cái "phát mê" cung luôn.
- Không, kiểu như có sáu lối đi ấy. - Ừa đúng rồi.
- Đúng. Sáu điểm. - Chúng chỉ vào đâu vậy?
Toàn bộ cấu trúc này là một biểu tượng.
- Là con mắt của Horus. - Ừa.
Nhìn kìa.
- Gì vậy? - Đúng không?
Nhìn xem, biểu tượng hoàng gia, sự bảo vệ ở thế giới bên kia.
Kiểu cả nguồn vật liệu để xây một chỗ này trông khủng thật ấy.
- Thế thần cuối cùng của bà ta là một pharaoh mà. - Ôi! Pharaoh luôn mới ghê.
-Vậy thì sao? Anh có nghĩ rằng đó là một bản đồ không? - Ừa thì...
Đúng. Vậy con mắt của Horus cũng là con mắt của trí óc, phải không?
Đại diện cho sáu giác quan, sáu điểm.
Vậy thì lông mày biểu thị cho tri giác.
Đồng tử, thị giác, là rõ. Điểm này ở đây là, uh, thính giác.
Này là khứu giác. Xúc giác. Và đường dài này kết thúc theo hình xoắn ốc
là cái lưỡi - vị giác.
Thế thần sẽ là giọng nói của Ammit.
Đúng vậy.
Ôi trời.
Ồ. Các linh mục Heka.
Biết được vì dựa vào mặt nạ và tư thế lễ nghi của họ.
Họ chắc là được chôn ở đây để bảo vệ pharaoh.
Heka là cái quái gì thế?
Pháp sư ở thời đại của họ. Họ đã ở đây hàng thế kỷ rồi.
Đây chắc hẳn là một số linh hồn không may mắn ngáng đường họ.
Buổi lễ tiễn biệt ấn tượng đó.
Ôi chúa ơi. Ôi Chúa ơi. Đó là máu tươi à?
Đó chẳng phải là mấy miếng thịt nhỏ sao?
Ôi.
- Đi tiếp thôi. - Ừ.
Ừ.
Ừm, chờ chút.
Anh chỉ nói những gì anh thấy nhé, có rất nhiều xương với máu ở lối kia đó.
Vậy anh đang nghĩ là kiểu, biết đâu lại có thể...
Có, kiểu, một cái...
Có một khoảng trống ở đó. Em thấy không?
Ừ.
- Ta có nên xem qua không? - Ừ.
- Được rồi. - Được rồi. Anh đi đi.
- Anh á? - Anh đó.
Được rồi. Ừ.
- Xong. Anh lên được rồi. - Ổn chứ?
Ừ.
Theo các văn bản cổ, Ammit nên bị trói buộc vào một chiếc ushabti,
kiểu như một cái tượng ấy.
- Trông thế nào vậy? - Trông hay lắm.
Ý anh là, cái này... Nó trông giống như một cái bình đầy nội tạng tươi, cả da rắn,
- và tự tái tạo lại... - Steven?
- Steven? - Sao vậy?
Lối thoát kìa.
Ừa, ta có thể đi theo lối này.
- Harrow đấy. - Chúng bắn cái gì vậy?
Em không biết.
Trốn. Trốn đi.
Chạy đi! Anh sẽ tìm em!
Mình đè bẹp nó rồi. Mình đè bẹp nó rồi.
Steven?
Ôi mẹ ơi.
Người đâu tiên vào lại đây. Lăng mộ của một pharaoh.
Thutmosis Đệ Nhị.
Vương hậu Nefertiti. Ôi chắc khủng lắm đây.
Vậy là anh hôn cô ấy rồi.
Anh sẽ làm gì hả? Cố nhấn chìm ta xuống nước à?
Ờ tôi nên làm vậy đó.
Nhưng anh cũng đã nói ra sự thật về lý do tại sao tôi tránh mặt cô ấy rồi.
Thật bất ngờ.
Ừ.
Ôi. Nhìn kìa. Tất cả những di vật này.
Chữ Macedonia à? Không. Gì vậy chứ?
Không đời nào. Không đúng. Không thể được. Là chữ Macedonia nè.
Nhưng pharaoh duy nhất...
Nhưng, ông ta khăng khăng nghĩ mình là người Ai Cập mà.
Nhưng...
Tôi nghĩ ta đang thấy tận mắt ngôi mộ đã mất tích từ lâu
của Alexander Đại đế đó.
Cô giỏi đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.